Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534501 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
56.

Bất chợt, Yoshihiro lên tiếng một cách nóng nảy :

 - Cô biến cuộc nói chuyện thân mật thành tra tấn tinh thần tôi . Tại sao như vậy Uyển Thư ?

 Uyển Thư nói hờ hững :

 - Tôi chỉ muốn một mình suy nghĩ , mong là anh đừng áp đặt tôi .

 - Thôi được , tôi sẽ không nói nữa .

 Anh ngừng xe, chờ cho cô bước xuống . Uyển Thư mở cửa xuống xe, rồi đi thẳng vào nhà như không hề thấy ánh mắt tối sầm của anh .

 Cô đi lên phòng mình, mở cửa bước vào . Cô đến ngồi trước gương, vô tình thấy vẻ mặt ủ dột của mình trong đó . Cô cố cười cho nó tươi lên, nhưng cười không nổi .

 Cảm thấy mệt mỏi đờ đẫn, cô vào phòng tắm, rồi chuẩn bị đi ngủ .

 Nhưng giấc ngủ không đến được Uyển Thư cứ lăn lộn trên giường . Không hiểu sao, đầu óc cứ chập chờn hình ảnh Yoshihiro tối nay . Đâu phải đây là lần đầu tiên cô đi chơi với anh , nhưng thái độ bất thường của anh tối nay khiến cô cứ nhớ .

 Uyển Thư thở dài ngồi lên, hất tóc ra phía sau . Chợt có tiếng chuông điện thoại, cô nhoài người qua bàn cầm máy, thừa biết đó là ai .

 - Alô .

 - Tôi có làm mất giấc ngủ của cô không ?

 Uyển Thư miễn cưỡng :

 - Không có .

 - Cô biết không, Uyển Thư ? Cô làm tôi mất ngủ .

 Uyển Thư không biết nói thế nào, cô trả lời một câu vô nghĩa :

 - Vậy sao ?

 - Lúc đến nhà đón cô, tôi nghĩ tối nay mình sẽ cởi mở với nhau , không ngờ mọi chuyện lại như vậy .

 - Vâng .

 - Tôi sẽ không hoài nghi, nếu anh tỏ tình vào lúc anh thật sự bình thản .

 - Khi đã yêu thì nói lúc nào không quan trọng .

 - Tôi nghĩ thời gian này anh đang thất tình ...

 Yoshihiro cắt ngang :

 - Đừng gán ghép .

 - Mới tháng trước đây, anh còn đau khổ đến mất trí, đã bỏ việc công ty cho tôi gánh vác . Bây giờ quay lại bảo yêu tôi, liệu tôi có dám chấp nhận không ?

 - Nếu tôi tệ đến vậy thì cho tôi xin lỗi . Nhưng sao cô không nghĩ tôi mất trí vì cô ?

 Uyển Thư đờ người hỏi nhỏ :

 - Vì tôi ?

 Yoshihiro cười khẽ :

 - Tôi thừa nhận khi nhận thiệp của Fujikawa , tôi có cảm giác hụt hẫng . Đó là tâm lý thường tình, tôi nghĩ cô hiểu .

 Uyển Thư lặng lẽ suy nghĩ . Cô không cảm nhận nổi Yoshihiro nghĩ gì lúc đó . Nhưng cô lý giải được , dù sao hai người đã từng yêu nhau . Dù tình cảm đã mờ nhạt, thì mất người yêu cũng là một cú sốc .

 Không hiểu sao bây giờ cô thấy chuyện đó nhẹ nhàng hơn nhiều .

 Yoshihiro vẫn cầm máy kiên nhẫn chờ . Một lát sau, anh lên tiếng :

 - Cô vẫn còn đó chứ, Uyển Thư ?

 Uyển Thư lưỡng lự lên tiếng :

 - Tôi hiểu anh muốn nói gì rồi .

 - Tốt ! Vậy cô có hiểu được tâm lý tôi, khi thấy cô đi với gia đình anh ta không ?

 - Tôi ...

 - Như thế chẳng khác nào cô thừa nhận mối quan hệ với anh ta . Tệ hơn nữa, là thừa nhận mình là người trong gia đình anh ta .

 " Lạy chúa ! Anh ấy bất mãn mình " . Uyển Thư nghĩ một cách bàng hoàng và sung sướng . Người ta chỉ ghen khi yêu quý người đó . Yoshihiro cũng vậy .

 Cô nói như giải thích :

 - Tôi mong là anh đừng có hiểu sai tôi .

 - Ngược lại, thái độ của cô tối nay khiến tôi thất vọng .

 - Thật tình là tôi không thể làm khác được .

 - Bây giờ tôi muốn có câu trả lời chính xác . Cô nghĩ gì về tôi ?

 Uyển Thư lưỡng lự một chút, rồi nói miễn cưỡng :

 - Có lẽ anh nói đúng, khi tôi trở lại công ty là không phải tôi vì việc làm .

 Uyển Thư có cảm giác Yoshihiro đang lặng người đi, rồi anh nói với giọng hài lòng :

 - Có nghĩa là tôi không chủ quan, phải không ?

 - Vâng , anh không chủ quan .

 - Vậy cô tự xem mình làm gì của tôi , Uyển Thư ?

 - Điều đó, tôi không trả lời được .

 Yoshihiro im lặng khá lâu . Uyển Thư chủ động lên tiếng :

 - Tôi có thể tắt máy được không ? Chúc anh ngủ ngon !

 - Chúc cô cũng vậy .

 Uyển Thư tắt máy, đặt xuống bàn rồi nằm chuồi xuống giường .

Cô nhìn đăm đăm lên trần nhà, nghĩ ngợi chuyện lúc nãy . Bất giác , cô chúi mặt vào gối, cười sung sướng .

« Lùi
Tiến »