Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534503 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
57.

Sáng hôm sau, Uyển Thư dậy muộn, khi giật mình thức dậy thì đã 8 giờ . Cô nằm suy nghĩ một lát , rồi tung mền ngồi dậy, chuẩn bị đi ra ngoài .

 Uyển Thư đến công ty với cảm giác hồi hộp pha lẫn xấu hổ . Không phải cô xấu hổ với Yoshihiro , mà là với mọi người .

 Hôm trước cô và Yoshihiro cãi nhau đến nỗi cả công ty đều biết . Cô đã ngang nhiên bỏ về và nghỉ làm . Bây giờ tự mình chủ động trở lại, cô thấy quê quê .

 Dựng xe trong sân , cô đi vào phòng khách . Người đầu tiên cô gặp là Quang và Bích Ngọc . Thấy cô, Quang có vẻ ngạc nhiên . Cô mỉm cười hỏi trước :

 - Hôm nay không có tour hả Quang ?

 - Dạ , không có .

 Anh ta ngập ngừng một lát :

 - Chị đến lấy tiền lương hả chị Thư ?

 - Không phải . Sếp có trên đó không em ?

 - Dạ có .

 Uyển Thư cười cười trước cái nhìn dò hỏi, lo ngại của Quang . Cô không hề nói điều gì đó để giải thích , chỉ chậm rãi đi lên phòng giám đốc .

 Cô gõ nhẹ cửa rồi đứng chờ . Trong phòng vẫn im lặng . Cô định gõ cứa thêm lần nữa thì cửa phòng bật mở , rồi Yoshihiro hiện ra ở ngoài khung cửa .

 Anh nghiêng đầu nhìn mặt cô :

 - Tôi nghĩ sáng nay cô sẽ đến, tôi đang chờ cô đây .

 Uyển Thư bước vào phòng . Cô đứng im nhìn Yoshihiro đóng cửa , rồi nói một cách thận trọng :

 - Tối qua, tôi đã suy nghĩ rất nhiều . Đến giờ , tôi cũng không dám khẳng định là mình sẽ không phạm sai lầm ...

 Yoshihiro ngắt lời :

 - Sai lầm về chuyện gì ?

 - Về tất cả những gì liên quan đến anh .

 Thấy Yoshihiro nhướng mắt, cô nói thêm :

 - Tôi đã lỡ đi quá xa . Tôi không đủ can đảm cắt đứt hoặc làm lại từ đầu , chỉ có thế chờ đợi mà thôi .

 - Chờ đợi ở tôi thái độ rạch ròi, phải không Uyển Thư ?

 - Vâng .

 _ Cô thận trọng quá . Nhưng tôi nghĩ nếu không như vậy thì không còn là Uyển Thư mà tôi biết nữa .

 _ Tôi muốn chúng ta dừng lại, đừng để mình đi quá xa . Rồi sau đó cái gì tới tự nó sẽ tới .

 Yoshihiro khoanh tay trước ngực, đôi mắt vẫn không rời cô :

 _ Tôi không bắt cô phải nhận lời ngay , bao giờ cũng được . Tình cảm đâu cần phải vội vã . Tôi chỉ yêu cầu cô một điều .

 _ Anh nói đi .

 _ Hãy có thái độ rõ ràng với tất cả mối quan hệ với bạn trai của cô . Tôi ích kỷ lắm Uyển Thư . Tôi không muốn phải nhói tim hay kiềm chế, khi nghĩ rằng cô không thuộc về tôi hoàn toàn .

 Uyển Thư hơi tự ái . Cô định phản ứng . Nhưng rồi không muốn làm anh buồn, cô đành nén tự ái, dịu dàng :

 _ Tôi biết mình phải làm gì đế giữ lòng tin của người khác , nhưng mong là anh đừng giữ thành kiến . Nếu không, tôi sẽ ...

 _ Sẽ thế nào ?

 _ Tôi thà mất tất cả , còn hơn có tình cảm nửa vời .

 Thấy Yoshihiro bước tới 1 bước như định chạm vào người cô, Uyển Thư hơi lùi lại :

 _ Mình vẫn cứ là bạn như trước giờ, được không anh ? Sau này , chuyện gì đến rồi sẽ đến mà .

 Yoshihiro hơi nheo mắt nhìn cô, rồi bất chợt cười điềm đạm :

 _ Sẽ rất độc đoán nếu tôi bắt cô thừa nhận quyền sở hữu của tôi . Cô biết tôi dị ứng nhất câu nói nào của cô không, Uyển Thư ?

 Uyển Thư hiểu ngay :

 _ Anh không muốn tôi coi anh chỉ là sếp, phải không ?

 _ Và hơn thế nữa, đừng bao giờ dùng từ đó với tôi .

 Uyển Thư gật đầu phục tùng :

 _ Vâng .

 Yoshihiro chợt cười , và nhìn cô 1 cách ý nghĩa :

 _ Thật ra, cô mới là sếp của tôi đó .

 Uyển Thư nhướng mắt :

 _ Tôi lộng hành đến thế sao ?

 _ Cô sai khiến trái tim tôi thì đúng hơn .

 Uyển Thư che miệng cười :

 _ Tôi không nghĩ mình sẽ có sức mạnh đó . Nếu có, tôi sẽ sử dụng nó .

 _ Để làm gì ?

 Uyển Thư cười mím miệng :

 _ Để bắt anh chỉ nghĩ về tôi .

 _ Thật ra là đã như vậy rồi .

 Chợt Yoshihiro đưa tay về phía cô, kéo cô đến đứng gần . Giọng anh nhẹ như gió thoảng :

 _ Cô rất quan trọng đối với tôi, cô hiểu điều đó không ?

 _ Tôi ...

 _ Tôi cần một người luôn ở bên tôi khi tôi cô đơn , một người coi trọng sự nghiệp của tôi cũng là của người đó . Và trên hết , là có nữ tính . Cô hiểu không ?

 _ Tôi đã từng cảm nhận được điều đó . Thật ra ...

 Thấy cô không chịu nói tiếp, anh hỏi gặng :

 _ Thật ra thế nào ?

 _ Thật ra, người sếp hay bắt nạt là tôi, trước đây tôi có trái tim rất yếu đuối .

 _ Cô nhận ra điều đó từ lúc nào ?

 _ Từ quá trình làm việc chung với anh .

 _ Cô không coi đó là uỷ mị sao ?

 Uyển Thư lắc đầu :

 _ Ngược lại đó ,bởi vì tôi cũng bị khuất phục . Nhưng đừng vội vã tiến xa hơn, vì như vậy, tôi sẽ thấy bất an .

 Yoshihiro nhìn cô đăm đăm, như đang theo đuổi ý nghĩ nào đó . Cái nhìn làm Uyển Thư hơi sợ . Cô bèn đi về phía bàn làm việc .

 Uyển Thư mở máy rồi ngồi xuống trước màn hình . Chưa bao giờ cô có cảm giác mình nhớ công việc và thấy yên ổn như bây giờ ...

« Lùi
Tiến »