Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534407 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38.

Yoshihiro nhìn cô đăm đăm :

 _ Nghĩa là em vừa đến thăm Uyển Thư ? Anh muốn biết 2 cô va chạm chuyện gì ?

 Fujikawa bắt đầu khóc lên . Cô kể lại câu chuyện lúc nãy, rồi khóc tức tưởi :

 _ Cô ta dám bắt lỗi em, nghĩa là coi thường cả anh . Anh để cho nhân viên lộng hành đến vậy sao ?

 Yoshihiro không trả lời cô, anh im lặng suy nghĩ . Thái độ đó càng làm Fujikawa khóc dữ hơn :

 _ Sao anh không nói gì hết vậy ? Em bị người khác mắng, anh không đau lòng sao ?

 Yoshihiro trầm ngâm :

 _ Anh đau lòng chứ . Bất cứ ai làm em buồn, anh đều không đồng ý . Anh sẽ bắt cô ta xin lỗi em . Nhưng dù sao em cũng không nên nói như vậy .

 _ Em nói điều đó đúng mà . Và em nghĩ anh cũng thừa biết như vậy .

 _ Cho dù là đúng , nhưng nó chỉ xảy ra với 1 số người thôi cưng ạ . Uyển Thư rất tự ái , cô ta dễ bị tổn thương lắm .

 _ Nhưng em không hề nêu đích danh cô ta, chỉ nói bọn người kia thôi .

 _ Anh biết .

 _ Biết mà vẫn cứ bào chữa cho cô ta ?

 _ Anh không bênh vực Uyển Thư, chỉ bảo vệ em thôi .

 Giọng anh ngọt lịm , mơn trớn vuốt ve . Nhưng Fujikawa vẫn có cảm giác mình bị phê phán . Điều đó làm cô bực bội . Cô xẵng giọng :

 _ Sau chuyện này em muốn cô ta đến xin lỗi em .

 _ Anh sẽ yêu cầu cô ta làm thế .

 _ Nếu cô ta không chịu thì sao ?

 Thấy Yoshihiro còn lừng khừng, cô quyết định luôn :

 _ Anh cho cô ta nghỉ đi thôi .

 Yoshihiro lắc đầu :

 _ Đừng quá khích vậy em . Em đẩy câu chuyện đi xa qúa rồi .

 _ Nhưng một nhân viên mà coi thường chủ như vậy , anh nhịn được sao ?

 _ Đừng qúa khích vậy em . Em đẩy câu chuyển đi xa quá rồi .

 _ Nhưng 1 nhân viên mà coi thường chủ như vậy , anh nhịn được sao ?

 _ Anh nghĩ cô ta không dám coi thường , chỉ phản ứng vì lòng tự trọng .

 Fujikawa đứng dậy, bỏ đi chỗ khác . Mặt cô đầy vẻ bướng bỉnh :

 _ Nếu em ghét Uyển Thư, anh có chiều ý em không ?

 Thật ra, cô không ghét Uyển Thư như đã thể hiện . Nhưng cô tự ái, muốn ra uy, đồng thời là cảm giác lo sợ . Một cô gái dễ thương và khiêm tốn như vậy . Yoshihiro làm sao dửng dưng mãi được . Cho nên cô muốn dựa vào lý do này để cách ly 2 người .

 Cô nhìn Yoshihiro chăm chăm , rồi lập lại :

 _ Anh sẽ đuổi việc cô ta chứ ?

 Yoshihiro lắc đầu :

 _ Để đào tạo một người giỏi việc, anh phải mất nhiều thời gian và công sức . Tại sao phải đuổi vì lý do nhỏ, hả em ?

 Giọng Fujikawa trở nên quyết liệt hơn :

 _ Nhưng em và cô ta đã mâu thuẫn , anh phải giữ thể diện cho em chứ .

 Yoshihiro có vẻ khó nghĩ . Anh lặng thinh nghĩ 1 lúc , rồi giữ thái độ ôn hoà :

 _ Bây giờ Uyển Thư đang nằm bệnh viện, không nên lấn cô ta quá . Bao giờ cô ta khoẻ , anh sẽ nói chuyện với cô ta .

 _ Lúc đó thì em đã về rồi .

 _ Còn lâu mà Fuji . Đừng bắt anh phải khó xử , cưng ạ .

 Anh đứng dậy, bước qua ngồi gần Fujikawa và định ôm lấy cô . Nhưng cô lập tức đấy ra :

 _ Không nói đến Uyển Thư nữa . Hôm nay, em cần nói chuyện dứt khoát .

 Yoshihiro buông tay xuống , kiên nhẫn :

 _ Chuyện gì ?

 Giọng Fujikawa như tuyên bố :

 _ Hoặc là anh về Nhật đám cưới với em , hoặc là chúng ta chia tay , em sẽ lấy chồng .

 _ Có vội vàng không, Fujikawa ?

 _ Em đã hết kiên nhẫn rồi .

 Yoshihiro lặng thinh . Sự dứt khoát bất ngờ của Fujikawa làm anh bị choáng , anh lờ mờ cảm thấy chuyện này có liên quan đến Uyển Thư . Và anh hỏi khẳng khái :

 _ Có phải em không còn tin tưởng anh không ?

 _ Việc anh cứ nhất quyết ở lại đây làm em thấy nản, cộng với việc dung túng nhân viên của anh nữa . Anh đặt cô ta ngang hàng với em .

 _ Dứt khoát không có chuyện đó . Uyển Thư không thể so sánh với em trong lòng anh .

 _ Vậy thì anh làm gì để chứng minh đi .

 Yoshihiro dịu dàng :

 _ Chuyện Uyển Thư hoàn toàn không dính dấp với quyết định ở lại của anh . Anh ở lại không phải vì cô ta . Đừng bao giờ ghép đôi sự việc với nhau, Fujikawa ạ . Anh yêu em, và không muốn thay đổi tình cảm của mình

 Fujikawa chán nản vùi mặt trong tay mình, giọng thật buồn :

 _ Ở bên đó, em nhớ anh kinh khủng, lúc nào cũng muốn có anh . Nhưng qua đây rồi, gặp phải thái độ nửa vời của anh, em muốn chia tay cho rồi .

 Yoshihiro cảm thấy buồn bực kỳ lạ . Giọng anh hơi lạc đi :

 _ Anh nửa vời cái gì ?

 _ Cụ thể nhất là anh không chịu về Nhật . Thứ hai là anh có vẻ có cảm tình với Uyển Thư .

 _ Đừng nói bậy !

 _ Em không nói bậy . Linh tính báo cho em biết anh thích cô ta .

 _ Thôi được, anh sẽ cho cô ta nghỉ việc, nếu em cần anh chứng minh tình cảm của anh .

 Tự nhiên Fujikawa chùn lại . Khi tự ái đã được vuốt ve, cô chỉ còn lại lòng tốt khó nói . Thế là cô lắc đầu :

 _ Cổ đang khốn khổ, nếu bị mất việc thì cô ta sống bằng gì ? Đừng đuổi anh ạ . Chỉ cần cô ta xin lỗi em thôi .

 Yoshihiro im lìm nhìn Fujikawa, thật sự không hiểu nổi ý nghĩ của cô . Dù không nở cư xử thẳng tay với Uyển Thư, anh vẫn sẽ chiều ý cô . Nhưng tâm lý thay đổi thất thường của cô làm anh hết kiên nhẫn nổi . Giọng anh lạnh lạnh :

 _ Anh làm tất cả những gì em muốn . Nhưng nếu em dùng tình cảm của anh để đùa giỡn, thì anh không chấp nhận Fujikawa ạ .

 Fujikawa mỉm cười :

 _ Anh đừng nghi ngờ em . Em nói thật đấy . Thật ra, Uyển Thư rất dễ thương , em chỉ bực là cô ta dám cãi lại em thôi .

 Thấy vẻ mặt hơi cau của Yoshihiro, cô nghiêm trở lại :

 _ Bây giờ nhớ lại cách nói của cô ta, em tức lắm . Em muốn cô ta xin lỗi em, nhưng không cần nói bây giờ, đợi trước lúc em về cũng được .

 Thái độ Yoshihiro trở nên lặng lẽ hẳn đi, nhưng điều đó không làm Fujikawa giận dỗi . Khi anh chiều chuộng cô hết mình như vậy, thì cô không còn lý do gì hoài nghi tình cảm của anh nữa .

 Cô chủ động ngả vào lòng Yoshihiro . Cử chỉ nũng nịu dễ thương , mà cô biết anh dễ bị mềm lòng .

« Lùi
Tiến »