Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534408 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
39.

Mấy ngày sau, cả hai không ai muốn nhắc lại chuyện đó nữa . Fujikawa tỏ ra mềm mỏng hơn bao giờ . Ngoài những lúc bận việc, còn thì Yoshihiro đích thân đưa cô đi theo tour di lịch của công ty . Chưa bao giờ cả hai đi chơi nhiều như vậy . Hầu như chuyến qua Việt Nam lần này của cô là những chuyến đi không biết mệt .

 Yoshihiro thật sự thấy hạnh phúc trong thời gian này . Cũng như Fujikawa , anh đang cố quên, đúng hơn là không muốn nhớ cuộc hôn nhân bấp bênh trước mắt .

Sáng nay, Uyển Thư đã đi làm trở lại . Khi anh xuống phòng làm việc thì thấy cô đang loay hoay mở máy tính .

 Sự có mặt của Uyển Thư làm Yoshihiro như bị kéo về thực tế . Anh đứng ở cửa nhìn cô hầu lâu , rồi lên tiếng :

 _ Cô khoẻ hẳn rồi à ? Tôi nghĩ cô còn phải ở nhà thêm 1 thời gian nữa .

 Uyển Thư đứng dậy như chào anh, rồi nói dè dặt :

 _ Tôi sợ nghỉ lâu quá bỏ bê công việc, nhất là thời gian này giám đốc rất bận .

 Cô không gọi Yoshihiro bằng anh như lúc trước . Cách gọi khuôn sáo đó có vẻ xa lạ ,nhưng lại phù hợp với tâm trạng của 2 người lúc này .

 Điều nữa là cô luôn nhớ đến cuộc nói chuyện với Fujikawa . Cô không tin Yoshihiro bỏ qua chuyện đó, vấn đề là anh sẽ cư xử thế nào .

 Thấy Yoshihiro ngồi vào bàn làm việc, Uyển Thư cũng lo tập trung làm việc của mình . Cả núi việc phải làm khiến cô có tâm lý bận rộn . Rõ ràng là trong hai tuần cô nghỉ, Yoshihiro chẳng làm gì cả . Không chừng anh không vào phòng này cũng nên .

 Uyển Thư cắm cúi nhập số liệu vào máy , không để ý mình bị quan sát ở tầm gần . Yoshihiro ngồi ở bàn, yên lặng nhìn cô và suy nghĩ .

 Anh rất ngạc nhiên khi Uyển Thư vẫn đẹp như cũ, không có dấu vết gì chứng tỏ cô trải qua 1 trận thương tích tàn phá nhan sắc . Khuôn mặt tuy còn tiều tụy, nhưng lớp phấn son đã che lấp đi, và trông cô vẫn tươi trẻ .

 Rõ ràng, Uyển Thư đã khôi phục rất nhanh .

 Cảm giác bị nhìn làm Uyển Thư ngẩng lên . Thấy cái nhìn của Yoshihiro, cô hơi khựng lại, phân vân không biết nên làm việc tiếp tục hay nên hỏi . Cuối cùng, cô ngồi im chờ .

 Yoshihiro quyết định lên tiếng :

 _ Cô tắt máy di, tôi muốn nói chuyện với cô .

 Anh bước qua xa lông . Uyển Thư lẳng lặng dọn dẹp trên bàn, rồi bước qua ngồi trước mặt anh, im lặng chờ đợi , dù cô đã đoán anh sẽ nói chuyện gì .

 Yoshihiro nhìn Uyển Thư mãi . Anh thật lòng không muốn xen vào chuyện của 2 cô gái . Nhưng Fujikawa đặt anh vào thế không thể im lặng . Và anh nói với giọng nghiêm túc, nhẹ nhàng :

 Fujikawa đã kể với tôi chuyện xảy ra giữa 2 người .

 Uyển Thư ngẩng lên với vẻ sẵn sàng đón nhận tình huống này :

 _ Vâng .

 _ Tôi biết cô cũng có tâm lý không vui như cô ấy .

 _ Vâng .

 _ Tính Fujikawa rất thoáng , nhưng lại hay tự ái, Uyển Thư ạ . Từ nhỏ đến giờ, cô ấy chưa hề bị vấp váp trong cuộc sống và được gia đình rất nuông chiều .

 _ Vâng .

 Thấy cô không trả lời gì ngoài tiếng " vâng " thụ động , Yoshihiro lại nhìn cô . Tự nhiên anh thấy khó xử đến mức lúng túng , 1 tình huống mà ở cương vị như anh không dễ bị rơi vào . Anh nói tiếp với giọng rắn rỏi :

 _ Sau chuyện đó, cô ấy rất buồn . Tôi nghĩ ...

 Uyển Thư chợt ngắt lời anh :

 _ Có phải giám đốc muốn nói từ giận không ? Giận chứ không phải buồn .

 _ Cho là như vậy . Vấn đề là .... tôi muốn biết ý nghĩ của cô .

 _ Ý nghĩ của tôi không quan trọng , tôi biết thế lắm

 Yoshihiro nhìn chỗ khác với vẻ lừng khừng . Rồi chợt quay lại, giọng anh có 1 chút gì đó mệnh lệnh, dù là cách nói rất nhẹ nhàng :

 _ Cô nên xin lỗi cô ấy, Uyển Thư ạ .

 Uyển Thư cắn môi, im lặng . Sự im lặng kéo dài .Yoshihiro nhìn cô . Dáng ngồi của Uyển Thư có vẻ ngoan hiền, nhu mì, nhưng trong cái cắn môi bướng bỉnh , trong cặp mắt đẹp trong sáng , không có dấu hiệu của sự phục tùng .

 Tự nhiên , anh cười khẽ 1 mình :

 _ Điều đó không dễ, nhưng nó không lớn lao lắm , nếu giữ được mối quan hệ tốt đẹp cần phải có .

 Uyển Thư vẫn mím môi suy nghĩ . Yoshihiro có cảm giác cô đang nén lòng để không phải nói những điều khó nghe .

 Một lát sau, cô ngẩng lên, hất tóc ra phía sau :

 _ Tôi biết rõ ràng tôi không có lỗi . Vì quý mến chị Fujikawa nên tôi đã im lặng . Nếu tôi đem những điều chị ấy nói kể lại với mọi người trong công ty, tôi nghĩ rằng tất cả sẽ căm phẫn chị ấy .

 Yoshihiro thoáng khựng người . Anh đã dự đoán tình huống Uyển Thư chống đối , nhưng không ngờ cô có ý nghĩ nghiêm trọng như vậy .

 Khuôn mặt anh thoáng cau lại :

 _ Căm phẫn à ?

 Yoshihiro nhìn cô chăm chú :

 _ Tôi không muốn áp đặt cô . Nhưng vì công việc ở đây, cô nên nhún nhường với Fujikawa . Điều đó có lợi cho cô hơn là chống đối , Uyển Thư ạ .

 _ Có nghĩa là tôi phải nghỉ làm nếu không xin lỗi ?

 Cách nói thẳng thắn của cô khiến Yoshihiro bực mình . Anh có cảm tưởng chính mình bị khiêu khích . Nhưng không hiểu sao anh không nổi giận :

 _ Tại sao phải để sự việc đi đến mức đó, trong khi chuyện rất nhỏ ?

 _ Bởi vì Fujikawa là người yêu của sếp, nên tôi phải xin lỗi, đúng không ?

 Yoshihiro bực mình thật sự , anh xẵng giọng :

 _ Thì sao ?

 _ Xin lỗi giám đốc, tôi không thế nghe theo lời anh . Nếu tôi có lỗi thì không đợi ai yêu cầu, tự tôi đến nhận lỗi với chị Fujikawa . Nhưng chuyện này thì không .

 _ Vì 1 chuyện nhỏ mà cô để mất việc lớn hơn sao ?

 Yoshihiro bắt đầu hết kiên nhẫn nổi , giọng anh gay gắt và áp đảo . Nhưng Uyển Thư vẫn không hề mất bình tĩnh . Cô đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất , nên không thấy bị sốc trước thái độ của Yoshihiro .

 Giọng anh trở nên cứng rắn, áp đảo :

 _ Cô lên gặp Fujikawa và xin lỗi 1 tiếng đi . Cô ấy sẽ không làm khó cô đâu, tôi hứa như thế .

 Uyển Thư điềm tĩnh trả lời :

 _ Trong chuyện này, tôi không có lỗi . Và tôi muốn giữ thể diện cho tôi .

 Yoshihiro trừng mắt nhìn cô , rồi đứng dậy :

 _ Cô ra ngoài đi ! Lúc này, tôi không muốn thấy cô .

« Lùi
Tiến »