Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534409 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
40.

Uyển Thư đứng ngay dậy, đến lấy chiếc giỏ trên bàn, khoác lên vai . Yoshihiro gằn giọng :

 _ Cô đi đâu vậy ?

 _ Tôi xin phép nghỉ làm từ hôm nay .

 Yoshihiro bất chợt đập bàn, quát lên :

 _ Uyển Thư !

 Uyển Thư không trả lời, cô lặng lẽ bỏ đi ra . Cô xuống đến phòng khách , thấy vài người ngồi ở bàn, cô đứng lại :

 _ Mấy chị ở lại vui nghe .

 Không ai hiểu cô nói gì . Bích Ngọc lên tiếng :

 _ Đi đâu vậy Thư ?

 _ Mình về .

 Ai cũng nghĩ Uyển Thư nói đùa, nên không thắc mắc thái độ của cô . Vả lại, Uyển Thư cũng thường đi công việc giữa giờ như thế, nên lần này ai cũng cho là thường .

 Uyển Thư ra sân lấy xe . Nhưng cô vừa ra cổng thì Minh Quân từ trên lầu hấp tấp chạy xuống, đuổi theo cô :

 _ Uyển Thư !

 Uyển Thư ngoái đầu lại nhìn, nhưng vẫn không đứng lại . Minh Quân chạy đến giữ đầu xe . Anh nhìn Uyển Thư chăm chú :

 _ Có chuyện gì vậy Thư ?

 _ Cũng có chút chuyện, nhưng không quan trọng lắm .

 _ Anh ta bảo gọi em đó . Em trở lên gặp anh ta đi .

 Uyển Thư lắc đầu :

 _ Em không lên đâu . Em về đây .

 _ Có chuyện gì thì nói với anh , anh sẽ chỉ em cách giải quyết . Anh vẫn đứng về phía em mà Thư .

 Nhưng Uyển Thư vẫn lắc đầu :

 _ Em đã quyết định xong rồi , và em biết em sẽ không hối hận . Anh không cần giúp em đâu .

 Cô chìa tay ra :

 _ Chắc mai mốt ít có dịp gặp nhau lắm , anh Quân ở lại vui nha .

 Minh Quân nhíu mày :

 _ Em nói vậy nghĩa là gì ?

 _ Nghĩa là em phải nghỉ làm, anh Quân ạ . Thôi anh vô đi . Bao giờ anh rảnh hãy gọi điện cho em .

 Cô gỡ tay Minh Quân ra khỏi ghi- đông xe, rồi dắt xe nhanh ra đường . Minh Quân không còn cách nào hơn là đứng nhìn cô . Anh biết có đi theo hỏi cũng vô ích . Nhất định anh sẽ tìm hiểu cho được khi đến nhà cô .

 Cả Minh Quân và Uyển Thư đều không thấy Fujikawa đang đứng trên lầu nhìn xuống đường . Nãy giờ , cô đã thấy Uyển Thư đi ra . Ban đầu, cô tưởng Uyển Thư đi công việc . Nhưng khi Minh Quân chạy theo, thì cô lờ mờ đoán ra .

 Fujikawa chạy xuống tầng hai . Cô vào phòng làm việc của Yoshihiro . Anh đang đứng bên cửa sổ nhìn xuống . Có vẻ như nãy giờ, anh cũng theo dõi cảnh ở dưới sân .

 Fujikawa bước đến bên đứng bên cạnh Yoshihiro :

 _ Em đã thấy Uyển Thư về . Có phải anh đã nói chuyện với cô ta ?

 Yoshihiro trầm ngâm :

 _ Cô ta không phải là người dễ khuất phục .

 _ Có nghĩa là cô ta không chịu xin lỗi em , phải không anh ? Đã vậy, lại còn ngang nhiên bỏ về, anh sẽ giải quyết sao đây ?

 _ Cô ta tự ý nghỉ việc . Anh không ngờ chuyện nhỏ là trở nên nghiêm trọng như vậy .

 Fujikawa không nói gì . Trong thâm tâm, cô thấy nể khi Uyển Thư khắng khái như vậy . Nhưng tính kiêu hãnh làm cô bực mình phát tức lên .

 Cô khẽ cau mày nói 1 cách khó chịu :

 _ Nhân viên gì không biết sợ chủ . Nếu tự ý bỏ việc thì đừng quay lại đây . Đã đi làm cho người ta mà không biết nhẫn nhục . Xem cô ta có tìm được chỗ nào hơn không .

 Yoshihiro không trả lời cô .Trong anh là 1 mớ ý nghĩ hỗn độn không thể định hình . Anh tự nhủ chờ thời gian lắng dịu lại . Luc ấy anh sẽ xem xét lại vấn đề và sẽ có cách ứng xử thích hợp với Uyển Thư .

 Một tuần sau , anh đưa Fujikawa ra sân bay . Cả 2 đều có tâm trạng buồn như nhau, và không ai nhắc về mâu thuẫn giữa 2 người .

 Fujikawa bướng bỉnh im lặng trên suốt đường đi . Nhưng khi đến sân bay, cô lại ôm chặt lấy Yoshihiro .

 _ Em chờ sự thay đổi ở anh . Khi nào quyết định hãy gọi cho em .

 Yoshihiro bóp mạnh vai cô :

 _ Anh cũng mong em nghĩ lại , Fujikawa ạ .

 Fujikawa gượng cười ,rồi rời anh ra . Cô không nói gì nữa , mà bỏ đi vào cửa với thái độ rắn rỏi, dứt khoát .

 Yoshihiro đứng nhìn đến lúc bóng cô khuất trên cầu thang . Anh có tâm trạng của 1 cuộc chia tay vĩnh viễn . Thái độ của Fujikawa như mơ hồ báo cho anh biết điều đó .

 Anh lắc mạnh đầu, ngẩng mặt lên như cố nén tâm trạng yếu đuối , rồi trở ra xe với những bước đi vững chãi .

Uyển Thư ngồi đối diện với Giang Phú trong quán cà phê . Cô nhìn anh với vẻ ngỡ ngàng, và những cảm xúc trước kia như được khơi lại . Có điều cô chỉ nhớ chứ không thấy buồn .

 Giang Phú cũng kín đáo quan sát Uyển Thư . Cả anh cũng bất ngờ khi gặp lại cô . Uyển Thư có vẻ trầm tĩnh hơn, chững chạc hơn , và có vẻ gì đó như bất cần . Nó không thể hiện cụ thể nhưng trong cách chống tay hờ hững của cô, anh nhận ra được điều đó .

 Vả lại, đã từng có thời gian dài quen nhau, tính nết cô, anh hiểu rất rõ .

 Không biết Uyển Thư nghĩ gì mà chợt cười khẽ 1 mình . Giang Phú nhướng mắt :

 _ Thư cười gì vậy ?

 _ Không ngờ có ngày mình chịu ngồi cùng quán . Nghĩ lại thấy ngồ ngộ :

 _ Chắc lúc đó, Thư thề không đội trời chung với mình .

 Uyển Thư cười thành tiếng :

 _ Cũng không hẳn như vậy . Lúc đó, mình trẻ con quá , nên tự ái nhiều hơn .

 _ Còn bây giờ ?

 _ Chuyện cũ qua rồi, có nhớ cũng không nghĩ gì nhiều nữa .

 Giang Phú nhìn cô với vẻ tò mò :

 _ Thư có bạn nào khác chưa ?

 Nghe hỏi như vậy, tự nhiên Uyển Thư nghĩ tới Yoshihiro .

« Lùi
Tiến »