Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534410 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
41.

Thấy cô không trả lời, Giang Phú hỏi tới :

 _ Mình nghĩ Thư đã có ai đó rồi .

 Uyển Thư cười với chút thờ ơ :

 _ Sao Phú lại hỏi vậy ? Nhất thiết sống là phải có người yêu sao ?

 _ Không phải vậy, nhưng mình nghĩ một người như Thư, tụi con trai sẽ không để yên .

 Uyển Thư chợt hỏi tinh quái :

 _ Trong mắt Phú, mình tuyệt vời vậy à ? Thế sao Phú lại bỏ rơi mình ?

 Giang Phú hơi khựng lại, bối rối, không ngờ Uyển Thư thắng thắn đến thế, đó không phải là tính cách của cô .

 Thấy anh cứ khuấy mãi ly cà phê, Uyển Thư thôi không cười nữa :

 _ Mình hỏi đùa thôi . Khi đã xem là chuyện đùa thì mình không trách móc . Phú hiểu tính mình mà .

 Giang Phú cười gượng :

 _ Dù sao mình vẫn có lỗi với Thư . Sau này nhớ lại, mình mới thấy mình đã dại dột .

 Uyển Thư lắc đầu chặn lại :

 _ Đừng nói vậy Phú . Ngày trước , cả hai đều là con nít , đâu có hiểu tình cảm là gì .

 _ Thật ra , mình với Ánh Hoa chia tay rồi, chúng mình chỉ quen nhau vài tháng thôi .

 Uyển Thư ngạc nhiên :

 _ Vậy sao ? Vậy mà mình nghĩ hai bạn đã cưới nhau rồi chứ . Lâu qúa không gặp bạn bè nên mình quên hết .

 _ Sau cô ấy mình quen với vài co6, nhưng rồi đều thấy không hợp .

 _ Phú thật là ... Thế bây giờ đã tìm được người hợp chưa ?

 _ Chưa . Mà cũng không có ý định tìm . Bây giờ lo sự nghiệp trước đã .

 Uyển Thư nhận xét :

 _ Phú thay đổi nhiều quá .

 _ Lớn tuổi rồi, chuyện yêu đương lăng nhăng đâu còn hợp nữa .

 _ Cách đây mấy năm , nghe Phú nói câu đó, chắc mình lăn ra mà cười .

 _ Còn bây giờ ?

 _ Bây giờ thì mình tin . Dù sao , ai cũng có 1 thời lãng mạn , rồi thì cũng phải định hình lại chứ .

 _ Thư cũng thay đổi nhiều lắm đó .

 _ Mình lớn rồi mà .

 _ Lúc này Thư làm ở đâu ?

 _Mình là ở công ty du lịch Viêt- Nhật .

 _ Chắc lương cao lắm hả ?

 _ Hình như là vậy .

 Giang Phú nhướng mắt :

 _ Lương của mình mà cũng không biết cao hay thấp à ?

 _ Mình được trả cao nhất trong công ty, nhưng so với người khác, có thể là không bằng .

 _ Thư hợp với ngành du lịch lắm , mình nói thật .

 _ Căn cứ vào đâu nhỉ ?

 _ Ngoại hình và phong cách .

 Uyển Thư chống cằm nhìn Giang Phú hơi lâu .

 _ Thật ra, mình đã nghỉ làm rồi . Mình chán ngành du lịch lắm , có lẽ sẽ xin làm việc khác .

 Giang Phú nhướng mắt :

 _ Lương cao như vậy mà nghỉ à ? Tại sao ?

 _ Vì mâu thuẫn với giám đốc .

 Giang Phú hỏi sốt sáng :

 _ Vậy bây giờ, Thư muốn làm gì ?

 _ Mình chưa biết .

 _ Thật là đúng dịp . Vậy Thư về làm cùng chỗ với mình đi .

 _ Làm gì ?

 _ Anh rể mình có 1 công ty du lịch, Thư nộp đơn là chắc chắn sẽ được nhận ngay .

 Giọng Uyển Thư lưng chừng :

 _ Để mình nghĩ lại sau .

 _ Thư còn nghĩ gì nữa ?

 _ Tự nhiên mình chán ngành du lịch, đúng hơn là không muốn dính líu tới nó .

 Giang Phú nhìn cô khá lâu, rồi chậm rãi :

 _ Thư mâu thuẫn gì đến độ có ác cảm với công việc vậy ?

 Uyển Thư lắc đầu, nói qua chuyện khác :

 _ Còn Phú, bây giờ làm gì ?

 Giang Phú không quan tâm đến câu hỏi của cô . Anh nhìn cô chăm chú, rồi hỏi thẳng thắn :

 _ Có phải đó là cách Thư từ chối không ?

 _ Từ chối cái gì ?

 _ Thư không muốn dính líu đến mình .

 Uyển Thư vẫn ngơ ngác :

 _ Mình không hiểu .

 _ Chuyện ngày trước ... bỏ qua được không Thư ? Sau này nghĩ lại, mình rất ân hận . Mình muốn làm cái gì đó cho Thư để chuộc lỗi ...

 Uyển Thư đã hiểu ra, cô cười phá lên , xua tay :

 _ Mình không nghĩ gì đâu , thậm chí cũng không nhớ chuyện cũ nữa , làm gì có chuyện tránh né .

 _ Vậy sao Thư không vào làm ở công ty anh mình ?

 _ Tại vì ... thật ra mình nói để nói thôi , mình không nghĩ gì cả . Mình đang thất nghiệp, có chỗ làm là được rồi .

 _ Vậy mai mình đưa Thư đến giới thiệu với anh ấy, khỏi cần phải làm đơn gì cả .

 Uyển Thư cắn ngón tay, im lặng nhìn Giang Phú khá lâu, rồi hỏi nghiêm chỉnh :

 _ Cái gì làm Phú nhiệt tình với mình vậy ? Mình nhớ ngày trước, Phú lạnh lùng với bạn bè lắm mà .

 Giang Phú hơi bối rối 1 chút, nhưng anh lấy lại thản nhiên ngay .

 _ Thì lớn rồi, cũng phải thay đổi chứ . Với lại, mình làm chuyện tốt cho Thư chứ phải ai khác đâu .

 _ Thì ra ... mà thôi .

 _ Thư muốn nói gì, nói đi .

 _ Không có gì cả .

 Giang Phú lấy chiếc điện thoại trong túi ra :

 _ Cho mình số máy của Thư đi .

 Uyển Thư đọc số điện thoại của mình cho anh, Giang Phú lưu lại trong máy, rồi cười với vẻ hài lòng :

 _ Mai mình đến đón Thư . Nhà Thư ở đâu nhỉ ?

 Uyển Thư nhìn Giang Phú hơi lâu . Sự nhiệt tình quá mức của anh khiến cô không khỏi ngạc nhiên . Đó không phải là tính cách của anh . Có lẽ thời gian đã làm cho anh thay đổi .

 Cô trả lời 1 cách thiếu nhiệt tình :

 _ Cứ hẹn ở đâu đó rồi mình đến . Nhà mình khó tìm lắm .

 Và sợ anh hỏi thêm, cô nhìn đồng hồ :

 _ Mình phải về đây . Phú về bây giờ chưa ?

 _ Thư về thì mình ở lại làm gì ?

 Anh quay vào gọi người tính tiền . Trong khi chờ , anh nói tranh thủ :

 _ Lúc này Thư rảnh lắm, phải không ?

 _ Có chuyện gì không Phú ?

 _ Không có gì . Nếu Thư rảnh thì mình rủ Thư đi chơi cho đỡ buồn .

 Mắt Uyển Thư loé lên 1 tia ngạc nhiên, nhưng giọng cô vẫn lưng chừng :

 _ Để xem, mình cũng không biết nữa .

 Giang Phú biết cô không thích, nên tế nhị không hỏi gì nữa . Khi ra ngoài, anh làm 1 cử chỉ ga-lăng khác là dẫn xe ra ngoài cho cô, khiến Uyển Thư cữ ngỡ mình nằm mơ .

« Lùi
Tiến »