Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534412 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
42.

Trên đường về, cô không ngừng nghĩ về Giang Phú . Cô thân thiết với anh 3 năm cấp ba . Ở tuổi đó, tình bạn luôn pha lẫn tình yêu . Cô nhớ mình đã buồn khổ sở khi vào đại học, Giang Phú đã chủ động chia tay với cô để chạy theo 1 cô nàng trên mình 1 khoá .

 Sau đó thì cả hai không gặp nhau . Bạn bè cũng không còn liên lạc nên cô chẳng biết tin tức gì của anh ta .

 Sáng nay vô tình cô gặp lại, cô mới nhớ là đã 7 năm . Có lẽ sự va chạm ngoài đời đã làm anh ta thay đổi . Nhớ lại thái độ sốt sáng lúc nãy, tự nhiên cô cười 1 mình .

Uyển Thư đẩy cánh cổng dắt xe vào nhà . Dựng xe dưới gốc cây xong, cô chợt nhận ra sự có mặt của Yoshihiro .

 Anh ngồi 1 mình ở băng đá trước sân, và đứng dậy tiến về phía Uyển Thư :

 _ Tôi chờ cô nãy giờ . Cô đi đâu vậy ?

 Qua phút bất ngờ, Uyển Thư nhanh chóng trấn tĩnh lại . Cô trả lời nhẹ nhàng :

 _ Giám đốc đến có chuyện gì không ? Mời anh lên nhà .

 Yoshihiro đi theo cô lên gác . Uyển Thư rót ly nước đặt trước mặt anh, rồi kéo ghế ngồi xuống phía đối diện, nhìn anh như chờ đợi .

 Yoshihiro khẽ vuốt sống mũi , rồi nhìn thẳng Uyển Thư :

 _ Chúng ta nói về chuyện nghỉ việc của cô . Tôi muốn biết cô quyết định bỏ việc, hay là nghỉ tạm thời ?

 _ Tôi nghỉ luôn . Tôi nghĩ giám đốc đã biết, nên không làm đơn cho đúng nguyên tắc .

 _ Tôi rất ngạc nhiên khi một người trầm tĩnh như cô lại có hành động nóng vội như vậy .

 Uyển Thư nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ , rồi ngước lên :

 _ Tôi nghĩ mình không phản ứng nông nổi . Một khi mâu thuẫn không thể giải quyết được , thì tôi sẽ chọn biện pháp dứt khoát .

 Yoshihiro lầm lì :

 _ Cái đó không phải là mâu thuẫn . Vấn đề chỉ gọi là mâu thuẫn nếu có xung đột về công việc, hoặc quyền lợi .

 _ Tôi lại nghĩ khác . Nếu có xung đột kiểu đó, tôi sẵn sàng chịu đựng . Thực tế tôi cũng đã chịu đựng trước đây rồi .

 _ Fujikawa không liên quan đến công việc . Và tôi thấy chuyện xích mích giữa 2 cô không có gì nghiêm trọng cả .

 _ Nó nghiêm trọng ở chỗ anh bắt tôi phải cúi đầu để cho người khác sỉ nhục mình .

 _ Tôi không nghĩ qúa phức tạp như cô . Fujikawa không hề nói nặng cô, nhưng cô đã nặng lời với cô ấy .

 _ Tôi cũng không lấy danh nghĩa cá nhân phản bác chị ấy . Tôi chỉ yêu cầu chị ấy đừng khinh miệt chúng tôi .

 _ Chuyện đó lớn đến nỗi cô nghỉ làm sao ?

 Uyển Thư trở nên có thái độ ngang bướng :

 _ Anh đặt tôi trước tình huống : một là xin lỗi, hai là nghỉ làm . Và tôi chọn điều thứ hai .

 _ Tôi chưa hề đặt cô vào tình huống như vậy . Phụ nữ sao thích làm mọi việc rối tung lên như vậy . Các cô không thấy mệt sao ?

 Uyển Thư bặm môi, cử chỉ hết sức kiêu kỳ :

 _ Có thể anh không hiểu phụ nừ , nhưng tôi thì rất hiểu . Nếu tôi không hạ mình xin lỗi , chị Fujikawa sẽ chủ động mời tôi nghỉ việc, cho nên tôi làm trước .

 Yoshihiro chợt thấy đuối lý . Đúng là Uyển Thư đã đoán đúng . Fujikawa sẽ làm như vậy nếu tự ái không được thoả mãn .

 Cả hai cô đều có lòng tự ái cao ngất . Anh đứng giữa hai người nên đâm ra khó xử .

 Thấy Yoshihiro im lặng , Uyển Thư biết mình nghĩ đúng . Và cô càng bắt buộc mình cứng rắn hơn .

 Yoshihiro nhíu mày như khó nghĩ . Anh nói 1 cách chậm rãi :

 _ Tôi chỉ muốn dung hoà giữ 2 cô , nhưng điều đó không quan trọng nữa . Trở lại làm đi Uyển Thư .

 Uyển Thư nhẹ lắc đầu :

 _ Không .

 _ Tại sao ?

 _ Tôi không muốn .

 _ Cô đẩy sự việc đi qúa xa rồi , Uyển Thư .

 _ Tôi không muốn vậy đâu . Nhưng nước đã đổ rồi , đừng nên hốt lại .

 _ Đừng so sánh kỳ quặc như vậy .

 _ Nhưng tôi không còn nhiệt tình nữa, cho tôi xin lỗi .

 _ Tôi không cần xin lỗi, chỉ cần cô nói rõ lý do .

 " Lý do sâu xa nhất là tôi muốn tránh mặt anh " . Uyển Thư muốn nói thẳng như vậy, muốn đến mức độ chấp nhận để mình lố bịch .

 Nhưng rồi lý trí lại mạnh hơn , cô không muốn để mình rơi vào tình cảm 1 chiều . Bảy năm trước , cô đã nếm vị đắng thất tình, cô không muốn để xảy ra lần thứ hai .

 Yoshihiro chợt nắm tay Uyển Thư lắc mạnh :

 _ Cô giải thích đi !

 Uyển Thư rút phắt tay lại . Thái độ thô bạo của anh làm cô kinh ngạc, và mở to mắt nhìn sửng sốt .

 Yoshihiro nhận ra mình hơi quá đáng .Anh phẩy tay :

 _ Xin lỗi ,tôi hơi nóng .

 _ Tôi rất ngạc nhiên khi giám đốc hạ mình đến vậy . Với mức lương của anh, sẽ không thiếu người giỏi đến xin việc đâu .

 _ Giữa tôi và cô, vấn đề không phải chỉ là công việc .

 _ Thế còn cái gì khác nữa sao ?

 _ Tôi nghĩ , tự cô đã hiểu .

 Uyển Thư chợt nói thẳng thắn :

 _ Nếu có cái gì đó , thì tôi càng muốn nghỉ .

 Yoshihiro dịu giọng :

 _ Đừng tranh cãi nữa , trở lại làm đi Uyển Thư .

 Sợ rồi mình sẽ bị yếu lòng nếu cứ nghe thuyết phục, Uyển Thư bèn hất mặt lên, kênh kiệu :

 _ Tôi đắt giá như vậy, giám đốc trả cho tôi 2000 đô mỗi tháng đi .

 Yoshihiro nhìn cô chằm chằm, rồi cười khẩy :

 _ Hai mươi ngàn đô cũng được .

 Anh ném cho co6 cái nhìn gay gắt rồi đứng dậy, bỏ ra về .

 Uyển Thư ngồi chết cứng trên ghế, cảm thấy da mặt tê rần lên vì xấu hổ . Lúc nói , cô chỉ kịp nghĩ nói để chấm dứt . Nhưng khi Yoshihiro phản ứng , cô lại thấy hối hận .

 Thà để anh có ác cảm còn dễ chịu hơn là để anh nghĩ về cô 1 cách thực tế tính toán như thế . Có phải đây là sai lầm khó cứu vãn không ?

 Uyển Thư không hiểu được tại sao mình bồn chồn như vậy . Chịu không nổi , cô vào trong lấy giỏ khoác lên vai rồi xuống sân dắt xe ra đường .

 Cô chạy ngoài đường như trốn chạy ý nghĩ của mình . Không hiểu giờ này Yoshihiro có bị bực mình về cô không ? Hay anh đang cho đăng báo tuyển người mới ? Với anh thì công việc quan trọng hơn mà .

« Lùi
Tiến »