Sở Hà nhướng mày, thấy đối phương không có phản ứng, bàn tay nhấn mạnh xuống một cái.
Bá ——
Thanh niên quỳ xuống cực nhanh, đầu gối đập nát gạch xanh, tạo ra hai cái hố nhỏ. Chân hắn không chịu nổi cỗ lực lượng này, máu thịt văng tung tóe.
- A… Ô ô ô…
- Hư…
Sở Hà che miệng hắn, ngăn hắn hét lên thảm thiết, ánh mắt lạnh lẽo nói:
- Ngươi nên cảm thấy may mắn vì đang ở trong trấn, nếu là ở bên ngoài, theo dõi ta lâu như vậy thì ngươi đã thành một đống thịt nát rồi.
Thanh niên phía sau vốn đang hùng hổ xông đến, thấy hảo huynh đệ của mình quỳ xuống như vậy, lập tức lùi lại chạy như bay.
Trong miệng còn kích động hô to:
- Tiểu Tứ, cố chịu, ta đi tìm lão Đại!
Mẹ nó, sao ngươi lại bảo ta cố chịu?
Thanh niên có tên tiểu Tứ ngẩng đầu đối diện với ánh mắt rét lạnh của Sở Hà, hắn khóc không ra nước mắt, nhịn đau nhìn hảo huynh đệ của mình đã chạy trốn, vô cùng bất bình hỏi:
- Ngươi… sao ngươi không đuổi theo hắn?
- Ta mới đến đây, không có ngân lượng trong người, huynh đệ của ngươi tìm người vội đến dâng tiền cho ta, việc gì ta phải cản hắn?
Nghe được sự cuồng vọng của Sở Hà, tiểu Tứ trợn mắt, ngoài mạnh trong yếu nói:
- Lão đại bọn ta chính là địa đầu xà nổi danh ở đây, là cao thủ Ngưng Huyết Cảnh. bây giờ ngươi có còn cảm thấy hắn đang vội đưa tiền tới cho ngươi không?
- Ngưng Huyết Cảnh sao.
Sở Hà nhếch mép, nụ cười càng tươi:
- Đúng lúc ta đang muốn tìm một chỗ dừng dân ở đây, lão Đại các ngươi có thực lực như vậy, nói không chừng có thể giúp ta giải quyết chuyện này.
- Ngươi…
Tiểu Tứ cũng không phải đồ ngốc, hắn nghe hiểu được đối phương đang chế nhạo, nhất thời mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đủ loại suy đoán xuất hiện trong đầu.
Hắn càng nghĩ càng kinh hãi, ánh mắt nhìn Sở Hà hoàn toàn thay đổi, thầm nghĩ lần này có khi không phải tìm được một miếng thịt béo, mà là vớ trúng một lão hổ ăn thịt người!
- Nói cho ta nghe tình thế hiện tại của Hắc Hà trấn, phân bố thế lực thế nào, có những cao thủ nào ở đây, sắp tới có xảy ra chuyện lớn gì không… mau nói kĩ càng tỉ mỉ mọi thứ cho ta nghe.
Sở Hà lười thích ứng hoàn cảnh chung quanh, lặng lẽ tìm hiểu tin tức, cứ trực tiếp bắt một người dân bản xứ, dùng biện pháp mạnh mẽ để hỏi là xong.
- Ngươi không muốn nói cũng được, nhưng chắc là ta lại phải…
- Đừng đừng đừng, ta nói ta nói, Hắc Hà trấn cũng chẳng có bao nhiêu bí mật, có thể giúp đại ca giải đáp nghi hoặc chính là vinh hạnh của tiểu đệ.
Có lẽ là vì Sở Hà quá ngang tàng, cũng có thể là tiểu Tứ hiểu sai, hai đầu gối lại đang đau đớn quá thể, nên mới nói ra mấy lời không não đó, khen tặng Sở Hà không thôi, hòng vỗ mông ngựa Sở Hà một phen.
Sở Hà không phiền không chán, bảo hắn ít nói mấy lời vô nghĩa.
Cho đến khi mặt trời chìm xuống núi.
- Rốt cuộc lão Đại của ngươi có tới hay không?
Sở Hà ngồi xổm góc tường ven đường, ánh mắt bất thiện hỏi.
- Ta, ta cũng không biết.
Hai chân tiểu Tứ được băng bó đơn giản, tay chống một cây gậy không biết nhặt ở đâu, cười khổ nói:
- Hoặc là lão Đại của ta không ở đây, hoặc là tiểu tử Trần Trạch kia vốn không có ý định nói với lão Đại…
Không! Lưu Ý Dương không phải là lão Đại của ta! Bắt đầu từ bây giờ, ta với bọn họ đoạn tuyệt quan hệ, ta không bao giờ muốn đi theo bọn họ làm mấy việc trộm gà trộm chó nữa, ta muốn phân rõ giới hạn với bọn họ! Một lần nữa làm người!
Nói đến đây, Tiểu Tứ dõng dạc, gậy gỗ dưới xương sườn chọc chọc lên gạch xanh, giống như muốn kiên quyết tuyên bố.
Sở Hà cổ quái liếc mắt nhìn hắn.
Người này muốn làm gì?
- Thôi, chờ chẳng có ý nghĩa gì.
Sở Hà đứng thẳng dậy, xoay xoay thắt lưng:
- Nếu dê béo không mắc câu, vậy thì ta liền đổi chỗ khác.
Dứt lời, xoay người tiêu sái rời đi.
- Đại ca… Đại ca!
Tiểu Tứ không biết tên Sở Hà là gì, chỉ có thể chống gậy gỗ nhảy lò cò theo Sở Hà, trong miệng hét lớn:
- Đại ca, ta có thể đi với ngươi không!
Sở Hà sắp rời đi ngừng chân, lãnh đạm quay đầu quét mắt nhìn tiểu Tứ.
- Ngươi có nhìn lầm hay không? Ta là người tốt, cũng không giống đầu lĩnh bang phái khác, ta thu tiểu đệ làm gì?
Không, ta cảm thấy khí chất của ngươi càng giống thổ phỉ hơn.
Dĩ nhiên Tiểu Tứ không dám nói câu này ra miệng.
- Tiểu đệ có rất nhiều điểm tốt nha, có thể bưng trà rót nước cho ngươi, tìm hiểu tình báo, chạy chân, vuốt mông ngựa…
Tiểu Tứ bắt được cơ hội, dùng sức đẩy mạnh tiêu thụ bản thân.
Hắn không để ý tới, Sở Hà sắp rời đi đã có chút động tâm, hắn hơi suy tư, cuối cùng nói một câu:
- Ngày mai, đến Phượng Tụ khách điếm tìm ta…
Nói xong, Sở Hà nhảy vài bước, biến mất tại đầu đường.