Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí

Lượt đọc: 1508 | 2 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 106

❊ ❊ ❊

Ông ngước mắt nhìn thẳng vào người đối diện, ánh mắt sắc bén như đã từng xuyên qua biết bao sinh tử:

Ông ngẩng đầu, giọng bình thản nhưng mang theo khí thế không gì lay chuyển:

“Trước kia ai chẩn đoán cô gái nhỏ không sống thọ, thì từ giờ phút này trở đi, kết luận đó phải được sửa lại."

Phương Tri Thư cũng không phải lần đầu tiếp xúc với Chu lão, ngược lại, anh hiểu cách làm người và bản lĩnh của ông. Ông đã nói không thành vấn đề, thì chính là không thành vấn đề. Ông thậm chí còn gánh được câu khen ngợi "dám cùng Diêm Vương đoạt người".

“Cảm ơn Chu lão.” Phương Tri Thư cố nén sự kích động trong lòng mà nói.

Chu lão cười lắc đầu: “Không cần cảm ơn, là tự bản thân cô gái nhỏ có phúc khí, cũng là kết quả của sự yêu thương, chăm sóc của gia đình cậu. Lão già này đã làm được gì đâu.”

Tin tức sức khoẻ của em gái đã và đang chuyển biến theo hướng cực kỳ tốt đẹp như một cơn mưa rào giữa trưa hè, rửa trôi đi bao nỗi lo lắng tích tụ trong lòng Phương Tri Thư suốt bao năm.

Từ khi Phương Tri Ý sinh ra với thể trạng yếu ớt, cha mẹ bọn họ gần như dốc cạn tất cả sức lực để chạy vạy khắp nơi. Bác sĩ Đông, Tây đều đã tìm đến, thuốc bổ quý hay dân gian cũng từng thử. Có lúc vì một thang thuốc nghe đồn tốt mà cha anh không tiếc trèo đèo lội suối, đi hàng chục cây số chỉ để đổi về đúng vị thuốc đó. Nhưng dù đã làm tất cả, thứ họ nhận được chỉ là những cái lắc đầu đầy bất lực và mấy câu "có thể kéo dài thêm vài năm", "phải thuận theo mệnh trời"...

Ngay cả khi ở nơi phương Bắc xa xôi, thì nỗi lo lắng ấy vẫn chưa có một ngày nào nguôi ngoai. Làm sao họ có thể yên lòng khi trong lòng vẫn luôn canh cánh rằng, đứa con gái út ngoan ngoãn và yếu ớt ấy… có thể sẽ không thể cùng họ đi đến cuối cuộc đời? 

Anh muốn gọi điện thoại, nhưng lại sợ chính mình nói không rõ ràng, không truyền tải hết được những gì tận đáy lòng. Lúc này, cách tốt nhất vẫn là ngồi xuống bàn, châm ngọn đèn dầu, lặng lẽ viết thư.

Thư tay, dù ở thời đại nào, cũng luôn là thứ dung chứa được nhiều nhất tâm tư và tình cảm. Một lời nói qua điện thoại chỉ như ánh chớp vụt qua tai, còn chữ viết thì có thể giữ lấy, ngẫm đi ngẫm lại, từng dòng từng chữ đều mang theo độ ấm nơi đầu ngón tay người viết.

Thế là tối hôm ấy, Phương Tri Thư một mình ngồi trong thư phòng viết thư, nét chữ ngay ngắn, từ tốn.

Anh tường thuật lại tất cả: từ lúc Chu lão xem mạch, kết luận ra sao, cả phản ứng vui mừng của em trai, cả nụ cười an tâm hiếm thấy của Phương Tri Ý… Từng câu, từng chữ đều đậm nét vui mừng và biết ơn, như thể chỉ sợ cha mẹ không cảm nhận hết được niềm hạnh phúc mà anh đang có.

Năm trang thư, chữ viết kín mặt giấy, được gói cẩn thận vào phong bì dày, dán ba con tem, giao tận tay người đưa thư chuyên trách của quân khu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »