Dần dần, Tiểu Điềm Điềm chìm đắm trong sự dịu dàng đó. Nụ hôn của Tịch Kính từ môi di chuyển đến chóp mũi, gò má, rồi cuối cùng là một nụ hôn nhẹ ở vành tai: "Tiểu Điềm Điềm, em cũng có cảm giác với anh." Đây không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định.
Tiểu Điềm Điềm cứng miệng, trừng mắt nhìn Tịch Kính nhưng vẫn không chịu thừa nhận: "Không có."
Tịch Kính ôm chặt lưng cô, ấn cô vào lòng mình: "Vậy tại sao khi anh hôn em, em lại không né tránh?"
Vừa rồi anh không hề dùng sức mạnh, anh cho cô không gian để từ chối. Thậm chí nếu cô tát anh một cái, Tịch Kính cũng sẽ thấy là điều hiển nhiên. Nhưng cô gái trong lòng anh không hề từ chối, thậm chí còn đáp lại.
Điều này làm Tịch Kính vui sướng vô cùng, càng khẳng định người mình thích cũng thích mình. Nhưng Tịch Kính không dám nói quá thẳng thừng. Tiểu công chúa quá bướng bỉnh, từ nhỏ đã được nâng niu trong lòng bàn tay. Nếu anh cố ý vạch trần làm cô khó xử, người phải chịu dày vò chắc chắn là anh.
Anh cảm thấy mình thật xấu xa, giống như một tên thợ săn dụ dỗ con thỏ trắng nhỏ. Dùng củ cà rốt để dụ dỗ cô dần dần đến gần và chấp nhận mình.
"Ai mà biết anh muốn hôn chứ? Hơn nữa, bình thường anh biểu hiện ra vẻ chính trực, ai mà biết anh là loại người này. Hừ, thật uổng công em còn cảm thấy anh là người chính trực, một người đẹp trai như thế mà ..."
Tịch Kính nhìn cô gái như một con nhím nhỏ, cứ vừa mắng vừa phun những cái gai ra ngoài, trong mắt anh thật sự rất đáng yêu. Tiểu công chúa trông có vẻ bướng bỉnh, nhưng thực ra không hề có chút uy hiếp nào. Mà cũng bởi cô coi anh như người thân cận, mới dám thoải mái bộc lộ bản tính thế này. Nếu không, cô đã sớm xoay người bỏ đi rồi.
Chỉ tiếc rằng, bản thân tiểu công chúa còn chưa nhận ra điều ấy, lại vô thức đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Tịch Kính. Tiểu Điềm Điềm mắng anh nhưng chẳng hiểu sao mắng mắng lại thành đang khen ngợi, làm nụ cười trên khóe môi Tịch Kính càng rõ ràng hơn.
Bây giờ rõ ràng giống như đang giận dỗi người yêu,mãi cho đến khi nhìn thấy nụ cười của Tịch Kính, Tiểu Điềm Điềm mới bất giác bừng tỉnh.
Cô cảm thấy nụ cười kia thật chướng mắt, lập tức trợn tròn mắt, hung hăng chất vấn:
"Anh cười cái gì mà cười?"
Tịch Kính không hề giải thích, ngược lại mượn chính lời cô vừa mắng để chặn đường lui:
"Tiểu Điềm Điềm đang thừa nhận anh đẹp trai à?"
Tịch Kính thực sự rất đẹp trai. Tiểu Điềm Điềm vốn là người thích cái đẹp, một người có thể khiến cô nhìn thêm hai mắt chắc chắn là rất đẹp. Huống chi có thể thích, thì chắc chắn là cực kỳ đẹp trai. Nhưng cô sẽ không thừa nhận, kẻo Tịch Kính càng thêm đắc ý. "Bình thường thôi."
Tịch Kính đồng ý gật đầu. Anh cũng tự cho rằng mình chỉ bình thường thôi. So với Tiểu Điềm Điềm, anh cảm thấy mình không xứng. Nhưng bình thường cũng tốt, đẹp cũng tốt, chỉ cần là cô thích.
Cuối cùng, Tiểu Điềm Điềm đẩy Tịch Kính ra được. Nhưng anh cũng có việc bận, bởi vì tối nay anh phải ở lại nhà dì Mỹ Phương, nên anh phải thu dọn đồ đạc.
Tiểu Điềm Điềm cảm thấy dù sao mình cũng không ngăn cản được, nên đành chờ ở một bên. Đương nhiên, tiểu công chúa vẫn mang theo những cái gai hoa hồng, miệng không nói được lời hay.
Nhưng cô cố tình "bới lông tìm vết" vào tai Tịch Kính đều biến thành lời nũng nịu giữa những người yêu nhau. Bởi vì nếu Tiểu Điềm Điềm thật sự không muốn nói chuyện với anh, cô sẽ không nói với anh một câu nào.
Tịch Kính đến vội nên đồ đạc cũng không có gì nhiều, anh nhanh chóng thu dọn xong. Ra khỏi khách sạn và ngồi vào xe, lúc này Tịch Kính mới nhớ ra Tiểu Điềm Điềm đã không ngăn cản anh ở lại cùng cô đêm nay, khóe môi anh không nhịn được cong lên. Anh cố ý hỏi Tiểu Điềm Điềm.
Tiểu Điềm Điềm thấy người này đột nhiên ngây thơ như vậy, lườm anh một cái: "Em không cho thì anh sẽ không ở sao?"
"Không." Biết người mình thích cũng thích mình, Tịch Kính dường như tự tin hơn rất nhiều. Dù vẫn dịu dàng, nhưng lời nói đã có chút "gợi đòn".
Tiểu Điềm Điềm bực mình, không muốn để ý đến anh. Tịch Kính cũng không giận, anh nghiêm túc lái xe, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn người bên cạnh.
"Anh còn chưa được chuyển chính thức đâu." Tiểu Điềm Điềm không nhịn được nữa, mở lời.
"Anh biết."
Biết cái gì mà biết!