“Không phải thèm món cải trắng muối lần trước chị dâu làm đó sao? Định chạy tới kiếm anh Nghĩa Xương xem còn sót chút hàng tồn nào không.”
Triệu Nghĩa Xương bật cười, đưa tay đấm nhẹ lên vai Bùi Từ:
“Biết chị dâu về nhà mẹ đẻ rồi mà còn mò tới kiếm đồ ăn hả? Mò tận đến chỗ tôi mà còn giả bộ ngây ngô. Mau nói đi, có chuyện gì?”
Phi công bận rộn đến mấy thì anh cũng không thể không biết. Đường xa như vậy mà bảo là ghé chơi thì anh tuyệt đối không tin.
“Nghĩa Xương ca… thật sự có chuyện này muốn nhờ anh giúp.”
"Anh em chúng ta, có gì mà phải vòng vo? Có chuyện thì cứ nói thẳng ra."
Triệu Nghĩa Xương năm mười sáu tuổi được cha của Bùi Từ cứu khỏi tay thổ phỉ, từ đó theo Bùi lão thủ trưởng vào quân doanh. Mười tám tuổi, anh cùng ông tham gia chiến dịch phản công và nhờ một trận chiến ấy mà thành danh.
Bùi Từ không giấu giếm, kể lại chuyện gặp Giang Quang Vĩ hôm nay cho Triệu Nghĩa Xương nghe. Cả những suy đoán của cô Đào, và cả chuyện anh tận mắt thấy Giang Quang Vĩ mập mờ cùng một cô gái bên ngoài lúc nãy.
“Cậu yên tâm. Đã để anh biết chuyện, thì thằng cặn bã đó đừng mong sống yên.”
"Cảm ơn Nghĩa Xương ca."
"Anh em chúng ta không nói những lời đó."
Triệu Nghĩa Xương vỗ vai Bùi Từ: "Cậu cứ yên tâm huấn luyện, nếu người đã tới nông trường này, anh sẽ khiến cho hắn không còn hơi sức mà gây chuyện."
"À đúng rồi, cô gái kia là em gái của Tri Lễ à?"
"Là cô ấy."
"Cô bé bao nhiêu tuổi rồi?" Triệu Nghĩa Xương hỏi.
"Mười sáu, qua năm là mười bảy."
"Cũng không nhỏ rồi ha." Anh nói câu này, cười như không cười nhìn chằm chằm Bùi Từ một cái.
Bùi Từ giả vờ nghe không hiểu, liếc mắt sang chỗ khác nói: "Vẫn chỉ là một cô gái nhỏ thôi."
Triệu Nghĩa Xương nghe vậy liền cười ha hả, thuận miệng trêu chọc:
“Chậc, không ngờ anh đây cũng sống được đến lúc cậu có đủ kiên nhẫn chiếu cố người bạn nhỏ đấy. Chuyện này mà đến tai lão thủ trưởng cùng dì Tống, khẳng định họ cũng không tin, đặc biệt là Tống dì, biết đâu còn đích thân lặn lội tới căn cứ một chuyến để có thể tận mắt nhìn thấy chuyện lạ năm nay."
"Nghĩa Xương ca!" Bùi Từ nhìn Triệu Nghĩa Xương gọi một tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ của Triệu Nghĩa Xương, sợ là lát mình vừa chân trước rời khỏi đây, chân sau Triệu Nghĩa Xương liền thật sự gọi điện về Bắc Kinh "mách lẻo".
Triệu Nghĩa Xương hiếm khi thấy Bùi Từ có bộ dạng “chột dạ” như vậy.
Đúng, là “chột dạ” thật sự.
Hồi nhỏ, thằng nhóc thối này chính là cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt của lão thủ trưởng, khiến ông đau đầu không thôi. Thế mà rồi nó vẫn ngoan cố tiến vào hàng ngũ phi công, từng bước vượt qua đủ loại huấn luyện khắc nghiệt, thi tuyển lắt léo, leo lên từng bậc như đạp gai mà đi. Vào đại đội chưa đầy hai năm đã được đề bạt làm trung đội trưởng.
“Thật không nói với trong nhà à?” Triệu Nghĩa Xương hạ thấp giọng, ánh mắt sâu xa: “Cô gái nhỏ mười sáu, mười bảy tuổi, nếu hai bên đồng ý, qua hai năm là có thể kết hôn rồi. Cũng đâu hiếm mấy chuyện đính hôn sớm từ trước. Huống hồ...” Anh ngừng lại một nhịp, rồi nói thẳng: "Nếu đính hôn, không chừng nhờ có quan hệ với nhà cậu còn có thể cởi được cái mũ kia ra đấy."