Colin chạy băng băng trên đường.
“Đây sẽ là một đám cưới rất tuyệt. Vào ngày mai, sáng mai. Tất cả các bạn mình sẽ đến đó…”
Con đường dẫn đến nhà Chloé.
“Chloé, môi em thật dịu ngọt. Em có làn da của quả chín. Đôi mắt em nhìn thấy những chân lý và cơ thể em làm anh nóng ran…”
Có những viên bi thủy tinh lăn trên đường và những đứa trẻ chạy theo sau.
“Sẽ cần nhiều tháng, nhiều tháng anh mới hôn em thỏa thích. Sẽ cần nhiều năm trời mới làm vơi được những nụ hôn anh muốn dành cho em, hôn vào tay em, vào tóc em, vào mắt em, cổ em…”
Có ba cô bé trên đường; chúng hát rất tròn một bài hát nhảy vòng tròn nhưng chúng lại nhảy hình tam giác.
“Chloé, anh muốn cảm nhận cặp vú em trên ngực anh, hai tay anh bắt chéo trên người em, hai cánh tay em ôm vòng quanh cổ anh, mái đầu thơm nức của em dựa vào hõm vai anh, và làn da phập phồng của em, rồi mùi thơm từ cơ thể em..."
Bầu trời sáng và xanh, vẫn còn lạnh, nhưng có đỡ hơn.
Cây cối đen kịt trổ ra những chiếc búp xanh căng phồng ở đầu các cành khô xỉn.
"Khi em xa anh, anh vẫn nhìn thấy em trong chiếc váy đó cùng những chiếc khuy bạc, nhưng em mặc nó khi nào nhỉ? Không, không phải lần đầu tiên chứ? Đó là vào buổi hẹn, bên trong chiếc áo măng tô nặng mà mềm, áo ôm sát người em.
Anh đẩy cửa nhà hàng và bước vào.
- Tôi muốn thật nhiều ôm hoa cho Chloé, anh đề nghị.
- Khi nào phải mang hoa tới cho cô ấy? Người bán hoa hỏi.
“Cô ấy trẻ và mảnh khảnh, đôi bàn tay đỏ. Cô ấy rất yêu hoa”.
- Mang đến vào sáng mai, rồi mang cả đến nhà tôi nữa. Phòng chúng tôi phải có đầy hoa trắng, hoa huệ tây, lay ơn trắng, hoa hồng và cả tá các loại hoa màu trắng khác, và đặc biệt, hãy đem đến cả một bó to hồng đỏ...