Bọt Tháng Ngày

Em thật tốt vì đã đến đây, Alise ạ, Colin nói. Nhưng em sẽ là cô gái duy nhất.

- Không sao hết, Chick đồng ý. Alise bảo anh.

Chick tán thành. Nhưng nói đúng ra, giọng nói của Alise không hoàn toàn vui vẻ.

- Chloé không ở Paris, Colin nói. Cô ấy đi về miền Nam ba tuần cùng với bà con họ hàng.

- A! Chắc chắn cậu cô đơn lắm. Chick nói.

- Mình chưa bao giờ hạnh phúc như vậy! Colin trả lời.

Mình muốn thông báo với các cậu lễ đính hôn của mình và cô ấy...

- Chúc mừng cậu, Chick nói. Anh tránh không nhìn Alise.

- Hai người có chuyện gì vậy? Colin hỏi. Có vẻ không ổn.

- Không có gì hết, Alise nói. Chính Chick ngốc.

- Đâu có, Chick cãi. Đừng nghe cô ấy, Colin... Không có gì đâu.

- Cả hai đều nói như vậy, nhưng các cậu lại không nhất trí với nhau, Colin nói, vì vậy một trong hai người nói dối hoặc cả hai. Lại đây, chúng ta sẽ ăn tối ngay thôi.

Họ sang phòng ăn.

- Ngồi xuống đi, Alise, Colin mời. Hãy ngồi xuống cạnh anh và nói cho anh biết có chuyện gì đi.

- Chick thật ngốc, Alise kể. Anh ấy bảo anh ấy sai vì đã giữ em lại, vì anh ấy không có tiền để em có thể sống đầy đủ, và anh ấy xấu hổ vì không thể cưới em.

Anh là đồ tồi, Chick nói.

- Mình không biết nói thế nào với các cậu, Colin bảo.

Anh hạnh phúc đến nỗi điều đó gây cho anh nhiều rắc rối.

- Đó không hoàn toàn là vấn đề tiền. Mà là vì cha mẹ

Alise sẽ không bao giờ muốn cho mình lấy cô ấy, và họ có lý.

Có một câu chuyện như thế trong một quyển sách của Partre.

Đó là một quyển sách tuyệt vời, Alise nói. Anh chưa đọc hả, Colin?

- Chính là thế đấy, Colin than thở. Mình chắc chắn rằng tất cả tiền của cậu tiếp tục bị quăng vào đó.

Chick và Alise quặp mũi xuống.

- Đó là lỗi ở mình, Alise không tiêu gì cho Partre nữa. Cô ấy không quan tâm đến việc đó kể từ khi cô ấy sống với mình.

Giọng anh chứa ý trách móc.

Em yêu anh hơn Partre, Alise nói.

Cô như sắp khóc.

- Em thật tốt, Chick nói. Anh không xứng đáng với em.

Sưu tầm Partre là thói xấu duy nhất của anh nhưng bất hạnh thay, một kỹ sư không thể được phép có tất cả.

- Mình rất tiếc, Colin bảo. Mình muốn tất cả sẽ tốt đẹp đối với các cậu. Các cậu mở khăn ăn ra.

Dưới khăn ăn của Chick, có một cuốn Chất nôn mửa đóng bìa da chồn hôi pha, còn dưới khăn của Alise, là một chiếc nhẫn vàng to hình một cơn buồn nôn.

- Ồ!... Alise thốt lên.

Cô quàng tay lên cổ Colin và hôn anh.

- Cậu là tay chơi lịch sự, Chick nói. Mình không biết cám ơn cậu như thế nào, vả lại, cậu cũng biết rất rõ rằng mình không thể cảm ơn cậu như mình muốn...

Colin cảm thấy được an ủi chút ít. Và tối nay Alise thật sự đẹp.

- Em dùng nước hoa gì thế? Anh hỏi. Chloé xức tinh dầu hoa lan chưng cất hai lần.

- Em không có nước hoa, Alise nói.

- Đó là hương thơm tự nhiên, Chick khẳng định.

- Tuyệt!... Colin reo. Em sẽ cảm nhận được rừng với một dòng suối và những chú thỏ con.

- Hãy nói với bọn em về Chloé đi!... Alise hào hứng lên tiếng.

Nicolas mang món khai vị lên.

- Xin chào cậu Nicolas, Alise nói. Cậu khỏe chứ?

- Khỏe, Nicolas trả lời.

Anh đặt khay lên bàn.

- Cậu không hôn cháu à? Alise hỏi.

Đừng bận tâm, Nicolas, Colin nói. Tôi sẽ rất vui nếu anh ăn tối với chúng tôi...

- Ồ! Vâng... Alise nói. Ăn với chúng cháu đi.

- Ngài làm tôi bối rối, Nicolas nói. Tôi không thể mặc thế này mà ngồi vào bàn được.

- Nghe này Nicolas, Colin nói, anh thay đồ đi nếu anh muốn, nhưng tôi ra lệnh cho anh phải ăn với chúng tôi.

- Tôi cám ơn Ngài, Nicolas trả lời. Tôi sẽ đi thay đồ.

Anh bỏ cái khay xuống bàn rồi đi ra.

- Thế còn Chloé thì sao? Alise hỏi.

- Ăn đi, Colin nói. Tôi không biết đó là món gì, nhưng nhất định ngon.

- Cậu làm chúng tôi mòn mỏi!... Chick nói.

Một tháng nữa mình sẽ cưới Chloé, Colin tuyên bố. Mình ước gì là ngay ngày mai.

- Ồ! Anh may mắn đấy. Alise nói.

Colin cảm thấy xấu hổ vì giàu có thế.

- Nghe này Chick, cậu có muốn lấy ít tiền của mình không? Anh hỏi.

Alise nhìn Colin âu yếm. Anh tử tế đến mức người ta nhìn thấy những ý nghĩ màu xanh và màu hoa cà của anh đang động đậy trong các mạch máu ở tay anh.

- Mình không cho rằng điều đó có ích, Chick nói.

- Cậu có thể cưới Alise, Colin nói.

- Cha mẹ cô ấy không muốn, Chick trả lời, và mình cũng không muốn cô ấy bất hòa với họ, vả lại cô ấy quá trẻ.

- Em không trẻ đến thế! Alise vừa nói vừa đột ngột ngồi thẳng dậy trên chiếc ghế dài có nhồi đệm, làm nổi bật bộ ngực khiêu khích của cô.

- Không phải cậu ấy muốn nói thế!... Colin ngắt lời.

Nghe này, Chick, mình có một trăm nghìn doublezon 20 , mình sẽ cho cậu một phần tư và cậu sẽ có thể yên tâm mà sống. Cậu sẽ tiếp tục làm việc và như thế, mọi việc sẽ ổn.

- Mình sẽ không bao giờ có thể cảm ơn cậu cho đủ, Chick nói.

- Đừng cảm ơn mình, Colin nói. Điều mình quan tâm không phải là hạnh phúc của tất cả mọi người mà là hạnh phúc của mỗi người.

Có tiếng chuông reo ngoài cửa.

- Em sẽ mở, Alise nói. Em trẻ nhất, chính các anh đã phàn nàn về em như vậy…

Cô đứng dậy, đôi chân cô tạo ra một lớp màu mỏng trên bề mặt tấm thảm mềm.

Đó là Nicolas, anh xuống bằng lối cầu thang sau nhà. Bây giờ, anh trở lại, mình mặc chiếc áo ba đờ xuy bằng vải dày kẻ sọc màu be và xanh, đầu đội chiếc mũ phớt kiểu Mỹ rất phẳng. Anh có đôi găng tay da lợn, đôi giày da cá sấu mõm dài loại bền, và khi bỏ áo măng tô ra, anh xuất hiện trong toàn bộ vẻ huy hoàng, áo vét nhung hạt dẻ có sọc trắng màu ngà và chiếc quần xanh dầu mỏ, gấu lật rộng hơn một gang tay…

- Ồ! Alise thốt lên. Cậu thật bảnh.

- Khỏe không, cháu của cậu? Luôn xinh đẹp chứ?... Anh vuốt ve ngực và hông cô.

- Cậu ngồi vào bàn đi. Alise mời.

- Xin chào các bạn, Nicolas vừa bước vào vừa nói.

- Cuối cùng thì anh cũng đã quyết định nói năng bình thường!... Colin nhận xét.

- Tất nhiên! Nicolas trả lời. Tôi cũng có thể. Nhưng hãy nói cho tôi hay, bốn người chúng ta đều có thể xưng hô thân mật chứ?

- Đồng ý! Ngồi xuống đi.

Nicolas ngồi xuống trước mặt Chick.

- Lấy món khai vị đi, anh ta nói.

- Các chàng trai, Colin kết luận, các cậu có đồng ý làm phù rể cho mình không?

- Rõ, Nicolas chấp nhận. Nhưng không được để chúng tôi cặp đôi với những phù dâu khủng khiếp, nhớ không?

Người ta lúc nào cũng cố làm thế.

- Tôi tính nhờ Alise và Isis làm phù dâu, Colin tiếp, và nhờ anh em nhà Desmaret làm những tay đồng tính luyến ái danh dự.

- Đồng ý, Chick tán thành.

- Alise, Nicolas lại nói, vào bếp mang món ăn ở trong lò nướng ra đây. Bây giờ được rồi đấy.

Cô theo lời hướng dẫn của Nicolas, mang lên một âu bạc lớn. Và khi Chick mở vung, họ thấy ở bên trong hai bức tượng bằng gan ngỗng, Colin mặc áo jacket còn Chloé mặc váy cô dâu. Xung quanh, người ta có thể đọc được ngày cưới, và ở một góc có chữ ký: Nicolas.