Xong chưa? Colin hỏi.
- Chưa, Chick trả lời.
Đã là lần thứ mười bốn Chick phải thắt lại nút cà vạt cho Colin mà vẫn chưa ổn.
- Người ta có thể đeo găng mà thắt! Colin bảo.
- Vì sao? Sẽ tốt hơn chăng? Chick hỏi.
- Mình không biết, Colin trả lời. Đó là một ý tưởng bất chợt.
- May là ta đã dành nhiều thời gian chuẩn bị trước, Chick càu nhàu.
- Đúng. Nhưng chúng ta vẫn muộn nếu không thành công.
- Ồ! Chick kêu lên. Chúng ta sẽ làm được ngay thôi.
Anh thực hiện cả một loạt động tác nhanh rất ăn khớp với nhau và kéo mạnh hai đầu cùng lúc. Chiếc cà vạt đứt tung ở giữa, mỗi tay anh cầm một nửa.
- Chiếc thứ ba rồi đấy, Colin nhận xét, vẻ lơ đễnh.
- Ồ! Chick nói. Được rồi... Mình biết rồi...
Anh ngồi lên một chiếc ghế, xoa xoa cằm vẻ mê mải.
- Mình không hiểu có chuyện gì, anh nói.
- Mình cũng vậy, Colin nói. Nhưng có vẻ không bình thường.
- Ừ, rõ là thế. Mình sẽ thử mà không nhìn, Chick nói.
Anh lấy chiếc cà vạt thứ tư và lơ đễnh vòng quanh cổ Colin, mắt chăm chú dõi theo đường bay của một chú chim Brouzillon, vẻ rất chú ý. Anh đưa đầu to xuống phía dưới đầu nhỏ, rồi lại đưa nó vào nút, quay nó về bên phải, lại đưa xuống dưới, và thật không may, đúng vào lúc đó, đôi mắt anh đưa xuống việc anh đang làm, và chiếc cà vạt đóng mạnh lại, làm dập ngón tay trỏ của anh. Anh thốt lên một tiếng kêu đau đớn.
- Đồ dở hơi! Đồ bò cái!!! Anh rủa.
- Nó làm cậu đau à? Colin hỏi, giọng thương cảm.
Chick mút mạnh ngón tay.
- Móng tay mình sẽ đen kịt, anh than.
- Anh bạn khốn khổ của tôi! Colin nói.
Chick lẩm bẩm cái gì đó và nhìn Colin.
- Một phút!... Anh thì thầm. Nó đang tự thắt!... Đừng động đậy!...
Anh thận trọng lùi lại, mắt vẫn không rời nút cà vạt và lấy một lọ gôm màu phấn ở trên bàn phía sau anh. Anh từ từ đưa đầu tuýp xịt nhỏ lên miệng và lặng lẽ đến gần. Colin vừa hát lầm rầm vừa giả vờ nhìn lên trần nhà.
Tia nước nổ phun ngay vào chính giữa nút cà vạt. Nó giật nhanh một cái rồi nằm im, cố định đúng chỗ bởi lớp nhựa đang dần cô đặc lại.