Colin đi ra khỏi nhà, theo sau anh là Chick. Họ thả bộ đi đón Chloé. Nicolas sẽ đến thẳng nhà thờ. Anh ta phải trông coi một món ăn đặc biệt tìm được trong sách nấu ăn của Gouffé, anh đang chờ đợi một kỳ tích.
Trên đường đi, Chick dừng chân trước một hàng sách. Chính giữa quầy, một quyển Mùi hấp hơi 23 của Partre, bọc da maroquin tím, đang lấp lánh như một món trang sức quý với các hình vũ khí của Nữ công tước de Bovouard.
- Ô! Nhìn kìa!... Chick gọi.
- Cái gì? Colin quay người lại hỏi. A! Cái này ấy à?
- Ừ! Chick trả lời.
Anh bắt đầu chảy nước dãi vì thèm. Một dòng suối nhỏ hình thành giữa hai chân anh và chảy dọc xuống lề đường, vòng vèo theo những đám bụi nhỏ trên vỉa hè.
- Sao? Colin hỏi. Cậu đã có quyển đó rồi chứ?...
- Nhưng không đóng như thế!... Chick nói.
- Ô! Nhiễu quá! Colin kêu lên. Đi đi, chúng ta vội.
- Ít nhất cũng đáng giá một hoặc hai doublezon, Chick tính.
- Chắc chắn thế. Colin nói, anh vượt lên khá xa.
Chick lục túi.
- Colin! Anh gọi... Cho mình mượn ít tiền.
Colin dừng lại. Anh lắc đầu buồn bã.
- Mình chắc rằng hai mươi lăm nghìn doublezon mà mình đã hứa cho cậu sẽ chẳng tồn tại được bao lâu.
Chick đỏ mặt, cúi đầu, nhưng vẫn chìa tay. Anh cầm tiền rồi lao vào cửa hàng sách. Colin lo lắng chờ đợi. Khi nhìn thấy vẻ hoan hỉ của Chick, anh lại lắc đầu, nhưng lần này với vẻ thương cảm, và anh nở nụ cười trên môi.
- Cậu thật điên, Chick đáng thương của tôi! Cậu đã trả bao nhiêu?
- Điều đó không quan trọng! Chick nói. Nhanh lên nào.
Họ vội vã lên đường. Chick như đang cưỡi rồng mà bay.
Ở cửa nhà Chloé, mọi người nhìn cái ô tô trắng tuyệt đẹp do Colin đặt cũng vừa tới nơi cùng với người tài xế mặc chế phục. Bên trong, tất cả đều phủ lông màu trắng, người ngồi được sưởi ấm và nghe nhạc.
Bầu trời xanh trong, những đám mây nhẹ, lãng đãng. Trời rét, nhưng không rét quá. Mùa đông sắp qua.
Nền thang máy phồng lên dưới chân họ, và trả họ lên tầng trong một cơn co thắt mềm mại. Cửa thang máy mở ra trước mắt họ. Họ bấm chuông. Có người mở cửa. Chloé đang đợi họ.
Ngoài chiếc áo lót bằng giấy bóng kính, cái quần màu trắng và đôi tất dài, cô còn mang trên mình hai thứ đồ bằng mu-xơ-lin dày và một mạng bằng vải tuyn che từ vai xuống để đầu hoàn toàn thoải mái.
Alise và Isis cũng mặc như vậy, nhưng váy họ màu nước. Tóc họ uốn quăn lấp lánh dưới ánh mặt trời, những lọn tóc phồng lên tỏa hương thơm quây tròn trên vai họ. Người ta không biết chọn cô nào. Colin biết. Anh không dám ôm hôn Chloé vì sợ làm áo váy cô xộc xệch, bù lại, anh ôm Isis và Alise. Các cô vui vẻ vì thấy anh thật hạnh phúc.
Cả căn phòng chất đầy hoa trắng được Colin chọn, ở cái giường không xếp dọn, trên chiếc gối, có một cánh hoa hồng đỏ. Mùi hoa và hương vị của các cô gái hòa quyện chặt vào nhau, và Chick tự coi mình như một con ong trong tổ. Alise cài một bông lan màu hoa cà trên tóc, còn Isis thì cài bông hồng tía, Chloé lại dùng một bông hoa trà trắng. Cô cầm một bó huệ tây và một vòng lá thường xuân tươi mát, óng ánh bên cạnh dây xuyến vàng to màu xanh lơ. Chiếc nhẫn đính hôn có đính những viên kim cương nhỏ hình vuông hoặc thuôn dài khắc tên Colin theo những dấu móc. Ở một góc, dưới một bó hoa, thấy có đỉnh đầu của nhà quay phim đang quay maniven một cách tuyệt vọng.
Colin đứng vài phút với Chloé, rồi đến Chick, Alise và Isis. Sau đó, tất cả tập hợp lại và theo Chloé, người đầu tiên đi vào thang máy. Dây cáp dãn dài ra vì nặng quá tải, đến mức không cần phải ấn nút, mà họ còn phải chú ý để đi ra thật nhanh nếu không sẽ bị đưa ngược lên cabine.
Người lái xe mở cửa. Ba cô gái và Colin leo lên phía sau, Chick ngồi đằng trước và họ đi. Tất cả mọi người lại đổ ra đường và hăng hái vung tay, tưởng như đó là ngài Tổng thống, sau đó vừa trở lại con đường của mình, họ vừa nghĩ tới những đồ vật óng ánh và dát vàng.
Nhà thờ không xa lắm. Chiếc ô tô rẽ một vòng lượn duyên dáng theo hình trái tim và dừng lại ở dưới các bậc thang.
Trên bậc thềm, giữa hai cái cột to chạm khắc, ông Thày tu, Bedon và Chuiche duyệt binh trước đám cưới. Phía sau họ, những lá cờ lụa trắng phủ xuống tận đất, và mười bốn đứa trẻ Đức tin đang biểu diễn múa ba lê, chúng mặc áo blu trắng, quần cộc đỏ và giày trắng. Thay cho quần cộc, những bé gái mặc váy xếp xinh xinh màu đỏ, và chúng cũng cài một chiếc lông đỏ trên tóc. Ông Thày tu ôm cái hòm lớn, Bedon thì thổi sáo còn Chuiche dùng cái xúc xắc bằng quả bí khô để đánh nhịp. Cả ba đồng thanh hát điệp khúc, sau đó, Chuiche dạo một bước điệu nhảy claquette, tay cầm chiếc kèn bát, thực hiện một cốt chủ đề giật gân theo một điệu nhạc rất hợp với hoàn cảnh.
Bảy mươi ba nhạc công đã chơi nhạc ở ban công và những cái chuông ngân hết cỡ.
Bỗng nhiên có một hợp âm chối tai, nhạc trưởng đứng quá sát mép nên vừa ngã vào khoảng không, và phó nhạc trưởng chỉ huy thay. Vào lúc nhạc trưởng vỡ tan trên nền đá, họ tạo ra một hợp âm khác để át tiếng ngã, nhưng nhà thờ lại rung cả nền.
Colin và Chloé sửng sốt nhìn cuộc duyệt binh của ông Thày tu, Bedon, Chuiche và hai tay đàn em của Chuiche ở phía sau gã đang ở cửa nhà thờ đợi thời điểm trình diễn mẫu.
Ông Thày tu vừa rung lên lần cuối vừa tung hứng những chiếc que, Bedon lấy từ cái đãy của gã ra một tiếng kêu chua loét làm cho nửa số phụ nữ sùng đạo đang đứng dọc theo các bậc thang để xem cô dâu bị rơi vào trạng thái sùng kính, còn Chuiche thì làm đứt dây đàn contrabass bằng hợp âm cuối cùng. Cùng lúc đó, mười bốn đứa trẻ Đức tin nối đuôi nhau xuống các bậc thang xếp thành hàng, con gái bên phải, con trai bên trái cửa xe ô tô.
Chloé bước ra. Cô thật tuyệt diệu và rực rỡ trong bộ váy trắng. Alise và Isis bước theo sau. Nicolas vừa đến và bước tới nhập hội. Colin khoác tay Chloé, Nicolas khoác tay Isis, Chick khoác tay Alise, họ lên bậc thềm, theo sát họ là anh em Desmaret, Coriolan bên phải còn Pégase bên trái, trong khi những đứa trẻ Đức tin cũng từng đôi đi lên. Trong khi chờ đợi, ông Thày tu, Bedon và Chuiche nhảy một vòng sau khi xếp dụng cụ lại.
Lên giữa bậc thềm, Colin và các bạn anh làm một động tác đổi chỗ phức tạp, để đúng thứ tự vào nhà thờ: Colin với Alise, Nicolas khoác tay Chloé, sau đó Chick và Isis, cuối cùng là anh em Desmaret nhưng lần này Pégase ở bên phải còn Coriolan ở bên trái. Ông Thày tu cùng những kẻ cuồng tín của ông bỗng ngừng quay, đứng vào đầu đoàn người, và tất cả vừa hát một bài hợp xướng cổ theo lễ nghi Gregorian, vừa đổ xô về phía cửa. Bọn đàn em của Chuiche, lúc đi ngang qua, lấy một quả bóng thủy tinh nhỏ, mảnh, đựng đầy nước phép ném vỡ đầu họ và cắm vào tóc họ những cây hương đã thắp đang cháy lên một ngọn lửa vàng dành cho đàn ông và lửa tím dành cho đàn bà.
Những chiếc goòng xếp thành hàng ở phía trong cửa nhà thờ. Colin và Alise ngồi lên chiếc đầu tiên và đi ngay lập tức. Người ta rơi vào một hành lang tối om tạo cảm giác tôn kính.
Chiếc xe goòng lăn trên đường ray, rền như tiếng sấm, và âm nhạc vang vọng trượt theo phía sau. Ở cuối hành lang, chiếc goòng tiến vào một cái cửa, đột ngột đảo chiều và Thánh bỗng xuất hiện trong một thứ ánh sáng xanh lá cây. Ngài nhăn nhó trông thật đáng sợ, Alise ôm chặt lấy Colin. Mạng nhện quét khắp mặt họ, những mẩu kinh cầu bật lại trong trí nhớ họ. Lần gặp thứ hai là Đức mẹ Đồng trinh, lần thứ ba là gương mặt của đức Chúa trời một bên mắt có vết bầm và vẻ không vui, Colin nhớ lại toàn bộ bài cầu nguyện và đọc cho Alise.
Chiếc goòng khai thông trong tiếng ồn đinh tai, đến dưới vòm gian bên và ngừng lại. Colin xuống, để Alise về chỗ của cô và đợi Chloé vừa xuất hiện đúng vào lúc ấy.
Họ nhìn gian giữa. Rất đông người. Tất cả những người quen của họ đều ở đấy, nghe nhạc và thưởng thức một buổi lễ thành công như vậy.
Đang nhảy lộn nhào trong những trang phục đẹp của họ, Chuiche và Bedon xuất hiện, theo sau là ông Thày tu đi kèm Cú Xám. Tất cả đứng dậy, Cú Xám cũng ngồi vào một chiếc ghế phô tơi nhung. Tiếng ghế ken két trên nền đá lát rất đồng điệu.
Âm nhạc bỗng nhiên ngừng lại. Thày tu quỳ trước thánh đường, dập đầu xuống sàn ba lần rồi Bedon đi về phía Colin và Chloé để dẫn họ về chỗ trong khi Chuiche sắp xếp lũ trẻ con Đức tin thành hai hàng bên ban thờ. Bây giờ, trong nhà thờ im lặng tuyệt đối, mọi người nín thở.
Khắp nơi, những tia sáng lớn chiếu xuống các đồ vật dát vàng làm chúng bắn tung ra tứ phía, và nếu nhìn từ bên trong, những sọc vàng, sọc tím của nhà thờ làm cho gian giữa trông giống hình cái bụng của một con ong lớn đang nằm.
Tít trên cao, các nhạc công bắt đầu một bản hợp tấu mơ màng. Mây bay vào. Chúng có hương vị rau mùi và cỏ dại trên núi. Trong nhà thờ, không khí ấm nóng, người ta cảm thấy được bao bọc bởi làn khí quyển dịu và êm.
Quỳ trên hai ghế cầu nguyện bọc nhung trắng trước thánh đường, Colin và Chloé tay trong tay, chờ đợi. Trước mặt họ, ông Thày tu lật nhanh một quyển sách dày bởi ông ta không nhớ thể thức nữa. Thỉnh thoảng, ông ta lại ngoái cổ lại để liếc Chloé vì ông rất thích chiếc váy trắng của cô. Cuối cùng, ông ngừng lật các trang sách, ngẩng đầu lên, dùng tay làm hiệu cho nhạc trưởng bắt đầu tấn công vào bài mở đầu.
Ông Thày tu lấy hơi, bắt đầu hát bài lễ nghi được giữ nhịp bởi tiếng thổi đồng thanh của mười một chiếc kèn trumpet bị bịt nút. Cú Xám ngủ mơ màng, tay đặt trên cây gậy quyền. Ông biết rằng người ta sẽ đánh thức ông khi đến lượt ông hát.
Khúc mở màn và khúc nghi lễ được viết theo những chủ đề nhạc blues cổ điển. Để vào lễ cam kết, Colin đã yêu cầu người ta chơi bản Chloé do Duke Ellington chuyển biên từ một điệu nhạc cổ rất quen thuộc.
Trước mặt Colin, người ta thấy Jésus trên một cây thánh giá lớn màu đen đóng trên tường. Người có vẻ hạnh phúc vì đã được mời và thích thú nhìn ngắm tất cả. Colin nắm tay Chloé và bẽn lẽn cười với Jésus. Anh có vẻ mệt. Buổi lễ với anh rất đắt, năm nghìn doublezon nhưng anh hài lòng vì nó thành công.
Xung quanh thánh đường đầy hoa. Anh yêu bản nhạc mà lúc này người ta đang chơi. Anh thấy ông Thày tu trước mặt mình và nhận ra bản nhạc. Lúc ấy, anh khẽ nhắm mắt, nghiêng người một chút về phía trước và nói: “Đồng ý".
Chloé cũng nói “Đồng ý” và ông Thày tu xiết mạnh tay họ. Dàn nhạc lại bắt đầu chơi và Cú Xám đứng dậy để làm Lễ khích lệ 24 . Chuiche lướt giữa hai hàng người để đánh một gậy lên những ngón tay của Chick, bởi đáng lẽ phải nghe thì anh lại vừa mở quyển sách của mình ra.