Colin đã tắm xong. Từ buồng tắm đi ra, anh quẩn quanh mình một chiếc khăn bông dày, để hở cẳng chân trở xuống và từ hông trở lên. Anh lấy trên giá thủy tinh lọ dầu bôi tóc, xịt thứ chất lỏng thơm lên mái tóc sáng màu của mình. Chiếc lược hổ phách chia mái thành món tóc màu mật ong giống như những luống cày mà anh thợ cày vui tính đã dùng cái dĩa vạch ra trong mứt mơ. Colin cất lược và lấy cái bấm móng tay, xén vát lông mi ở đuôi mắt, tạo cho cái nhìn của anh một vẻ bí hiểm. Anh thường phải xén luôn vì lông mi mọc nhanh. Anh bật ngọn đèn nhỏ ở chiếc gương phóng đại và xáp gần lại để kiểm tra tình hình lớp biểu bì. Vài nhân trứng cá nhô lên xung quanh hai cánh mũi. Trong chiếc gương phóng đại, thấy mình xấu quá, chúng lẩn vội xuống dưới da và Colin hài lòng tắt đèn. Anh cởi chiếc khăn quấn ngang hông ra, luồn một đầu khăn vào các kẽ ngón chân để lau sạch những vệt nước cuối cùng. Trong gương người ta có thể thấy anh giống một người, đó là diễn viên tóc vàng đóng vai Slim trong phim Hollywood Canteen. Đầu anh tròn, đôi tai nhỏ, mũi thẳng, da rám đỏ. Anh luôn cười nụ cười ngây thơ của đứa trẻ, và khi cười hết cỡ, ở cằm anh lõm một lúm nhỏ. Anh khá cao, người mảnh, chân dài và rất dễ thương. Cái tên khá hợp với anh. Anh nói năng dịu dàng với các cô gái và vui vẻ với các bạn trai. Anh hầu như luôn luôn vui tươi, thời gian còn lại, anh ngủ.
Anh mở lỗ thoát ở đáy bồn tắm cho nước chảy hết. Nền buồng tắm lát gạch gốm vàng nhạt, dốc dần về phía miệng cống nằm ngay phía trên bàn làm việc của người ở tầng dưới. Chỉ mấy hôm trước, không nói gì với Colin, nhưng ông ta đã kê bàn ra chỗ khác. Bây giờ, nước nhỏ xuống cái chạn của ông ấy.
Anh xỏ chân vào đôi dép da cá nhám và mặc bộ đồ ở nhà lịch sự, chiếc quần nhung kẻ màu xanh rêu rất sẫm và chiếc áo khoác vải bóng màu hạt dẻ. Anh treo khăn tắm vào máy sấy, để chiếc thảm nhà tắm lên thành bồn rồi rắc muối hạt lên để hút nước đọng. Từ tấm thảm, những bọt xà phòng nhỏ li ti sủi lên.
Anh ra khỏi buồng tắm, đi về phía nhà bếp để kiểm tra những việc chuẩn bị cuối cùng cho bữa ăn. Cứ tối thứ Hai hàng tuần, Chick đến ăn cơm, anh ở gần ngay đây. Hôm nay chỉ mới thứ Bảy, nhưng Colin muốn gặp Chick và cho anh bạn nếm thực đơn do Nicolas - người đầu bếp mới của anh vui sướng nghĩ ra. Chick cũng độc thân, cũng cùng tuổi anh - hai mươi hai - cùng say mê văn chương như anh, nhưng ít tiền hơn. Colin có một gia tài đủ để sống thoải mái mà không cần phải làm thuê cho người khác. Còn Chick, cứ mỗi tuần anh phải lên bộ một lần để gặp ông cậu, và mượn tiền, vì cái nghề kỹ sư của anh không mang lại đủ tiền để giúp anh sánh ngang với những người công nhân do anh chỉ huy và khó mà ra lệnh cho những người ăn ngon mặc đẹp hơn chính mình. Colin giúp Chick hết khả năng bằng cách mời bạn ăn vào tất cả các bữa tối mà anh có thể mời, nhưng lòng tự trọng của Chick buộc anh phải thận trọng, anh không muốn để lộ ra là mình giúp bạn bằng những ưu đãi quá thường xuyên ấy.
Lối vào bếp sáng sủa, hai bên đều có cửa kính. Bên nào cũng được mặt trời chiếu vì Colin thích ánh sáng. Hầu như chỗ nào cũng có lắp rô bị nê bằng đồng đánh bóng kỹ, sáng loáng. Các tia nắng đùa cợt trên những chiếc rô bi nê tạo nên những ảo ảnh kỳ diệu. Những chú chuột trong bếp thích nhảy nhót theo âm thanh phát ra từ các tia nắng khi chúng nhảy khỏi rô bi nê, và chạy theo những vòng sáng nhỏ mà các tia nắng xuyên vào khi chúng chạm đất giống như những tia thủy ngân màu vàng. Colin vuốt ve một chú chuột chạy qua, mình nó nhỏ, màu ghi và bóng một cách kỳ lạ, bộ râu của nó đen và rất dài. Người đầu bếp cho chúng ăn thỏa thích miễn là không để chúng quá béo. Các chú chuột không làm ồn lúc ban ngày và chỉ chơi đùa ở lối đi.
Colin đẩy cánh cửa tráng lớp sơn men ở nhà bếp. Anh đầu bếp Nicolas đang nghiên cứu bảng điều khiển. Anh ta ngồi trước chiếc bàn cũng tráng men vàng nhạt đầy những mắt phím ứng với từng máy làm bếp khác nhau nằm dọc theo các bức tường. Kim lò điện được chỉnh để quay gà tây, dao động giữa “gần được” và “được”. Sắp đến lúc phải lấy ra. Nicolas ấn một nút xanh, làm bật ra một que thăm dò hương vị. Nó xuyên thấm, không gặp trở ngại, và đúng lúc ấy, chiếc kim đạt đến điểm “được”. Nicolas nhanh nhẹn tắt lò điện và bật máy sấy đĩa.
- Chắc sẽ ngon chứ? Colin hỏi.
- Ngài có thể yên tâm! Nicolas khẳng định. Con gà thật tuyệt hảo.
- Thế anh chuẩn bị gì để làm món khai vị?
- Khốn khổ, Nicolas nói, đây là lần đầu tiên tôi đã không nghĩ ra được gì. Tôi chỉ bắt chước Gouffé.
- Lẽ ra anh nên chọn một ông thày tồi hơn! Colin nhận xét. Thế anh định tái hiện tuyệt phẩm nào trong sách của ông ta?
- Đoạn ở trang 638 trong quyển Sách nấu ăn của ông ấy. Tôi sẽ đọc để Ngài nghe.
Colin ngồi lên một chiếc ghế đẩu cao su có lỗ, bên ngoài bọc lớp vải sơn trùng với màu tường, và Nicolas bắt đầu bằng những lời sau:
- Đầu tiên xếp lên đĩa bánh ngàn lớp. Chuẩn bị một con lươn to, cắt thành những khúc độ ba phân. Cho những khúc lươn đó vào một cái xoong, ướp rượu trắng, muối, hạt tiêu, hành thái lát, mùi cả cây, húng tây, lá quế và một nhánh tỏi nhỏ. Tôi không mài được con dao sắc như ý muốn. Đá mài cũ quá rồi.
- Tôi sẽ cho thay hòn khác.
Nicolas tiếp tục:
- Nấu chín. Múc lươn ra xếp vào một cái chảo... Còn nước thì lọc bằng rây, tra thêm chút gia vị rồi cô cho đến lúc nước xốt đặc quánh dính vào thìa. Lọc lần nữa, rưới nước xốt lên lươn và đun sôi khoảng hai phút. Cho lươn vào vỏ bánh. Xếp nấm thành một viền ở mép vỏ bánh, cho một ít nước xốt cá chép vào giữa. Lấy phần nước xốt còn lại rưới lên trên.
- Được đấy, Colin tán thành. Tôi chắc Chick cũng sẽ thích món đó.
- Tôi chưa được hân hạnh biết ông Chick, Nicolas kết luận. Nhưng nếu ông ấy không thích món này, lần sau tôi sẽ làm món khác, và dần dà tôi sẽ lên được biểu đồ chính xác hơn về những món ông ấy thích và những món ông ấy không thích.
- Phải!... Colin nói. Tôi ra đây. Nicolas. Tôi sẽ lo bày bàn ăn.
Anh đi về phía đằng kia hành lang, qua phòng xép tới phòng ăn kiêm phòng làm việc mà tấm thảm màu xanh nhạt và những bức tường be hồng tạo cảm giác dịu mắt khi nhìn.
Căn phòng dài khoảng năm mét, rộng bốn mét, đón ánh sáng từ đại lộ Louis-Armstrong chiếu qua hai ô cửa dài. Những tấm kính không tráng thiếc trượt sang hai bên cho phép hương vị mùa xuân mới từ bên ngoài tràn vào nhà. Phía đối diện, một chiếc bàn gỗ sồi chiếm một góc phòng. Hai chiếc ghế góc kê hai bên cạnh và những chiếc ghế tựa đồng bộ đệm da dê màu xanh lơ xếp ở hai cạnh kia. Ngoài ra, đồ gỗ trong căn phòng còn có một chiếc tủ thấp dài dùng để xếp đĩa hát, một máy hát loại lớn, và một chiếc tủ khác kê đối xứng với chiếc kia để những cái vá, đĩa, cốc và những đồ dùng cho bữa ăn ở những gia đình văn minh.
Colin chọn chiếc khăn trải bàn màu xanh lơ sáng hợp với màu thảm. Ở giữa bàn, anh để một cái khay tạo hình lọ đựng phoóc môn ngâm hai phôi thai gà đang nhại tiết mục Bóng ma của bông hồng do biên đạo múa Nijinsky sáng tác. Xung quanh lọ có vài cành mimosa hoa dây: một người làm vườn của một trong số những người bạn anh đã làm bằng cách đan chéo những bông mimosa tròn với băng kẹo cao su vị cam thảo màu đen 5 có bán trong các hàng tạp hóa cạnh lớp học. Sau đó, anh đặt cho mỗi người hai đĩa sứ trắng hoa văn vàng đan xen màu trắng trong suốt, một bộ đồ ăn bằng inox, cán trổ lỗ, trong mỗi lỗ đó có một con bọ rùa ướp khô giữa hai lớp thủy tinh hữu cơ để cầu may mắn. Anh bày thêm những chiếc cốc thủy tinh và khăn ăn xếp hình mũ lễ của linh mục; việc này mất khá thời gian. Anh vừa chuẩn bị xong thì chuông vang lên báo tin Chick đến.
Colin vuốt phẳng một nếp nhăn ở khăn bàn và ra mở cửa.
- Cậu khỏe không? Chick hỏi.
- Cậu thì sao? Colin hỏi lại. Bỏ áo mưa ra và vào xem Nicolas làm món gì kìa.
- Đầu bếp mới của cậu ấy à?
- Ừ, Colin trả lời. Mình đã đổi người đầu bếp cũ cộng thêm một kí café Bỉ cho bà dì để lấy anh ta.
- Nấu tốt chứ? Chick hỏi.
- Anh ta có vẻ thạo nghề. Anh ấy là môn đệ của Gouffé.
- Người trong cái hòm ấy ư? Chick hỏi, vẻ kinh hoàng, và bộ ria mép nhỏ đen của anh trễ xuống một cách thảm hại 6 .
- Không, đồ ngốc, đây là Jules Gouffé, nhà đầu bếp lừng danh.
- Ồ, cậu biết đấy, ngoài Jean-Sol Partre 7 ra, mình không đọc được bao nhiêu.
Anh theo Colin vào trong hành lang lát đá hoa, vuốt ve những con chuột và khi đi qua, anh bắt vài giọt nắng vào bật lửa của mình.
- Nicolas, Colin bước vào nói, tôi giới thiệu với anh Chick, bạn tôi.
- Chào ngài, Nicolas nói.
- Chào Nicolas, Chick trả lời. Có phải anh có một cô cháu gái tên là Alise không?
- Có đấy, thưa ngài, Nicolas trả lời. Một cô gái trẻ, xinh nếu như tôi được phép bình luận.
- Cô ấy có nét rất giống anh, Chick nói. Chỉ có điều ngực cô ấy có vài điểm khác.
- Tôi khá to ngang. Nicolas nói, còn cô ấy phát triển chiều vuông góc, nếu ngài cho phép tôi nói rõ thêm.
- Không sao, chúng ta ở đây gần như người trong nhà, Colin nói. Anh đã không nói với tôi là anh có một cô cháu gái đấy, Nicolas ạ.
- Bà chị tôi đã đi lạc hướng, thưa ngài, Nicolas trả lời.
Chị ấy đã theo học Triết học. Trong một gia đình tự hào về truyền thống của mình, đó không phải là điều người ta thích đem ra khoe.
- Ra thế... tôi cho rằng anh có lý, Colin nói. Ít ra thì tôi cũng hiểu anh. Hãy cho xem món pate lươn nào…
- Mở lò nướng điện bây giờ thì nguy hiểm đấy, Nicolas cảnh báo. Có thể luồng không khí kém độ ẩm ở ngoài sẽ tràn vào trong lò, nơi không khí ẩm hơn.
- Tôi thích hưởng cái thú bất ngờ, lần đầu tiên thấy món ăn đó trên bàn. Chick nói.
- Tôi chỉ còn cách đồng ý với Ngài, - Nicolas nói. Tôi có thể xin phép Ngài được tiếp tục công việc chứ?
- Làm đi, Nicolas!
Nicolas tiếp tục công việc của mình, tức là gỡ khỏi khuôn những miếng lườn cá bơn bọc trong những lớp nấm trang trí cho món cá khai vị. Colin và Chick rời nhà bếp.
- Cậu uống khai vị nhé? Colin hỏi. Cái dương cầm pha rượu 8 của mình đã hoàn thành, cậu có thể thử được.
- Nó hoạt động chứ? Chick hỏi.
- Tuyệt. Khó khăn lắm mình mới hoàn thiện xong, nhưng kết quả lại vượt quá mong ước. Mình đã thử bắt đầu với bản Black and Tan Fantasy, mình đã có một món pha chế lý thú.
- Nó hoạt động như thế nào? Chick hỏi.
Mỗi một nốt nhạc, mình cho ứng với một loại rượu mạnh, rượu mùi hay một hương liệu. Âm nền mạnh ứng với một quả trứng đánh thành kem, âm nền nhẹ ứng với nước đá. Còn với nước ga, cần có sự láy rền trong khoảng âm cao. Lượng pha chế tùy theo độ dài ngắn của nốt nhạc: phần mười sáu đơn chất tương ứng với nốt móc bốn, một đơn chất tương ứng với một nốt đen, còn với một nốt tròn thì ứng với bốn đơn chất. Khi chơi một bản nhạc chậm, có hệ thống phím được khởi động để liều lượng không tăng quá làm cho ly cocktail quá đầy - mà là chỉ có nồng độ cồn tăng... Và tùy theo độ dài bản nhạc, nếu muốn, người ta có thể thay đổi chất lượng của đơn chất, ví dụ, rút bớt đi chỉ còn một phần trăm, để có thể có một đồ uống phù hợp với mọi hòa âm nhờ một bộ điều chỉnh bên cạnh.
- Thật rắc rối, Chick nói.
- Tất cả đều được điều khiển bằng những công tắc điện và rơ le. Mình không cần nói chi tiết vì cậu biết rõ điều đó. Vả lại, chiếc dương cầm hoạt động thực sự.
- Thật kì diệu! Chick nói.
- Chỉ có một điều hơi khó - Colin nói - đó là chỗ âm nền mạnh ứng với quả trứng đánh kem. Mình đã phải đặt một bộ nối đặc biệt, vì mỗi khi chơi một bản nhạc quá “chối tai” thì những miếng trứng ốp lếp rơi vào rượu cocktail, rất khó nuốt. Mình sẽ điều chỉnh. Hiện thời thì chỉ cần chú ý là được. Để có kem tươi, thì dùng nốt sol trầm.
- Mình sẽ pha thử theo bản Loveless Love, Chick nói. Chắc sẽ rất khủng khiếp.
- Nó vẫn đang ở trong cái kho mà mình làm thành công xưởng vì những cái nắp bảo vệ chưa được vít lại. Nào, đi. Để bắt đầu, mình sẽ chỉnh nó và để lấy hai ly cocktail khoảng hai mươi xăng ti lít.
Chick bắt đầu đàn. Cuối bản nhạc, một phần tấm chắn trước mặt hạ xuống, tiếng kêu khô khốc, và một hàng cốc hiện ra. Hai trong số đó chứa đầy ắp thứ nước hỗn hợp rất hấp dẫn.
- Mình lo quá - Colin nói. Có lúc, cậu đánh sai một nốt. May quá, vẫn hòa âm được.
- Phải quan tâm cả đến sự hòa âm ư? Chick hỏi.
- Không phải tất cả - Colin trả lời. Điều đó sẽ rất phức tạp. Chỉ cần vài chức năng thôi. Uống đi rồi ngồi vào bàn.