Thứ pate lươn này thật ngon - Chick nói. Ai đã khuyên cậu làm đấy?
- Đấy là ý kiến của Nicolas, Colin nói. Có một con lươn nói đúng hơn là đã từng có một con lươn - ngày nào cũng qua ống nước lạnh trườn xuống lavabo.
- Thật lạ. Sao lại thế?
- Nó thò đầu ra và kê răng lên tuýp kem đánh răng, vét nhẵn. Nicolas chỉ dùng thứ kem có vị dứa của Mỹ, thứ đó cám dỗ nó.
- Anh ta bắt nó như thế nào? Chick hỏi.
- Anh ta đặt một quả dứa nguyên vào chỗ tuýp kem. Khi nuốt kem đánh răng, nó có thể nuốt rồi sau đó rụt đầu lại, nhưng với dứa thì không được. Và nó càng co, răng càng lún sâu vào dứa, Nicolas...
Colin ngừng lời.
- Nicolas sao?
- Mình ngại nói với cậu vì có thể điều đó sẽ làm cậu ăn mất ngon.
- Cứ nói đi, mình ăn sắp xong rồi.
- Nicolas vào đúng thời điểm đó và cắt đầu nó bằng một lưỡi dao cạo râu. Sau đó, anh ta mở vòi nước, và tất cả phần còn lại tụt xuống.
- Tất cả có thế thôi? Chick hỏi. Hãy cho mình pate nữa đi. Hy vọng có cả một ổ lươn đông đúc trong ống nước.
- Nicolas đã đặt thử kem phúc bồn tử để xem... Nhưng kể đi, cái cô Alise mà cậu nói với Nicolas ấy... ?
- Mình đang định nói đây. Mình đã gặp cô ấy trong một cuộc hội thảo về Jean-Sol Partre. Cả hai đứa mình đều nằm sấp dưới bục, và đấy, mình quen cô ấy như vậy đấy.
- Cô ấy như thế nào?
- Mình không biết tả. Cô ấy xinh…
- A! Nicolas quay lại, bưng theo con gà tây.
- Hãy ngồi xuống với chúng tôi, Nicolas - Colin mời. Như Chick đã nói, rốt cuộc thì anh gần như là người nhà.
- Đầu tiên, tôi phải đi xem lũ chuột đã, nếu Ngài không thấy bất tiện, Nicolas nói. Tôi sẽ trở lại, con gà đã được cắt thành miếng... nước xốt đấy…
- Cậu sẽ thấy, Colin nói. Đó là thứ nước xốt kem xoài và kem bách xù đựng trong những miếng chả thịt bê cuốn rồi khâu lại. Cậu bóp phía trên, tia nước sốt sẽ bắn ra thành tia…
- Tuyệt.
- Cậu không muốn nói với mình một chút về cái cách cậu làm quen được cô ấy ư?... Colin đeo đuổi.
- Thôi được... Chick nói, mình đã hỏi cô ấy xem cô có thích Jean-Sol Partre không, cô ấy nói rằng cô ấy sưu tầm những tác phẩm của ông... Lúc đó, mình nói với cô ấy: “Tôi cũng vậy... " - Mỗi lần mình nói với cô điều gì, cô ấy lại trả lời “Tôi cũng vậy... " - Và ngược lại... Thế là cuối cùng, chỉ với mục đích làm một cuộc thử nghiệm mang tính chất hiện sinh, mình nói với cô ấy: “Anh rất yêu em" - Và cô ấy đã nói: -“Ồ!"
- Cuộc thử nghiệm đã thất bại... Colin nói.
- Đúng, Chick tán thành. Nhưng cô ấy đã không bỏ đi ngay. Thấy vậy, mình bảo: “Anh đi lối này" - và cô ấy nói: “Em thì không” - Rồi cô nói thêm: “Em đi lối kia.”
- Tuyệt. Colin gật đầu.
- Lúc đó mình lại nói: “Anh cũng vậy.” - Và mình đã đi tất cả những nơi cô ấy đi.
- Rồi chuyện đó kết thúc ra sao?
- Ơ!... Lúc đó đã đến giờ ngủ, Chick nói.
Colin nghẹn thở, anh tu một vại rượu Bourgogne trước khi trở lại trạng thái bình thường.
- Mình sẽ đi trượt băng với cô ấy vào ngày mai, Chick nói. Mai là Chủ nhật. Cậu đi với bọn mình chứ? Chúng ta đi buổi sáng cho đỡ đông người. Trò này mình không thích lắm vì mình trượt tồi, nhưng chúng mình sẽ có thể nói về Partre.
- Mình sẽ đến. Colin hứa! Mình sẽ đến cùng với Nicolas... Có thể anh ấy có những cô cháu khác.