Colin ra khỏi xe điện ngầm, sau đó anh leo lên bậc thang. Anh đi nhầm hướng và phải vòng quanh bến để định hướng lại. Anh tìm hướng gió bằng chiếc mùi xoa lụa vàng, và màu của nó được gió cuốn đi, đọng trên một tòa nhà lớn hình thù kì lạ, mang dáng dấp của sân trượt băng Molitor.
Gần anh là bể bơi trong nhà. Đi qua bể, từ mặt bên kia, qua những cánh cửa kính hai lớp có khung đồng, anh vào trong cái cấu trúc bị hóa đá đó. Anh chìa chiếc vé tháng, nó nháy mắt với người soát vé qua hai cái lỗ đã bị bấm từ trước. Người soát vé trả lời bằng một nụ cười đồng tình, nhưng vẫn bấm thêm một lỗ thứ ba trên tấm thẻ màu da cam, và tấm thẻ bị mù. Colin nhét đại tấm thẻ đó vào chiếc ví da bằng giấy 9 của Nga và rẽ trái, đi theo hàng thảm cao su dẫn đến những dãy buồng thay đồ. Ở tầng trệt không còn buồng trống. Anh leo lên cầu thang bê tông, băng qua những chú hề cao, vì được gắn trên các thanh kim loại thẳng đứng, giữ cho những bước nhảy được tự nhiên mặc dù rõ ràng là bị cản. Một người đàn ông mặc chiếc áo len trắng mở cho anh một buồng, thu món tiền chè nước thành tiền ăn 10 , vì hắn có vẻ là một kẻ dối trá, rồi hắn kệ anh trong cái nhà ngục tối này sau khi đã dùng phấn cẩu thả vạch những chữ cái đầu tên khách lên một bảng màu đen chuyên dùng cho việc đó ở trong buồng. Colin nhận xét con người đó không có một cái đầu người mà là đầu một con chim bồ câu và anh không hiểu tại sao người ta lại thích để hắn phục vụ sân trượt băng hơn là bể bơi.
Từ sân trượt dâng lên một tiếng ồn ào hình ô van trở nên hỗn độn do bị bản nhạc từ những cái loa phát tán khắp xung quanh. Tiếng bước chân của những người trượt băng vẫn chưa đạt tới độ vang lúc dồn dập, tương tự như tiếng bùn bắn lên bãi đá từ bước chân của một trung đoàn. Colin đưa mắt tìm Alise và Chick, nhưng họ không ở trên sân băng. Nicolas thì chắc sẽ đến muộn hơn một chút; anh ta còn có việc ở nhà bếp để chuẩn bị bữa ăn trưa.
Colin tháo dây giày và thấy rằng hai đế đã bong mất. Anh lấy từ trong túi ra một cuộn băng dính, nhưng không còn đủ. Vậy là anh đặt đôi giày vào vũng nước nhỏ bị đặc lại dưới cái ghế băng bằng xi măng và tưới lên chúng thứ nước phân đặc để cho da mọc lại. Anh xỏ đôi tất len có những băng vàng to xen kẽ những băng tím rồi đi giày trượt vào. Lưỡi giày trượt băng của anh chia đôi ở phía mũi giày cho phép anh đổi hướng dễ hơn.
Anh ra, trở xuống tầng dưới. Trên tấm thảm cao su có đục lỗ lót trên hành lang bê tông, cổ chân anh hơi vặn vẹo một chút. Đúng lúc anh chuẩn bị đánh liều để ra sân, anh đã phải nhảy thật nhanh qua hai bậc thang gỗ cho khỏi ngã: một cô gái trượt băng, sau khi lượn một vòng rộng tuyệt vời như chim đại bàng, vừa đánh rơi một quả trứng lớn, nó vỡ ngay trước chân Colin.
Trong khi một trong số những kỵ-sinh-quét-dọn 11 đến nhặt những mảnh vải rải rác, Colin bỗng thấy Chick và Alise, họ đang trượt đến từ đầu kia sân. Anh ra hiệu nhưng họ không nhìn thấy, anh lao về phía họ mà không tính đến chuyển động theo vòng xuyến. Kết quả là anh nhanh chóng tạo ra một đám người nhao đến và cứ từng giây một, đám người này lại đông thêm. Chân, tay, vai và toàn cơ thể của những con người đang chao đảo một cách vô vọng trước khi họ sụp xuống, đè lên những người ngã đầu tiên. Mặt trời làm băng tan chảy, nhầy nhụa dưới đám người đó. Trong chốc lát, chín phần mười số người trượt băng chồng chất tại đó và chỉ còn Chick cùng Alise độc chiếm sân băng, hoặc hầu như vậy. Họ xáp tới gần đám đông lúc nhúc, và nhận ra Colin cùng đôi giày trượt chẻ đôi, Chick đã túm cổ chân kéo anh ra khỏi đó. Họ bắt tay nhau. Chick giới thiệu Alise và Colin đứng sang bên trái cô gái vốn đã có Chick ôm phía sườn phải.
Họ đứng gọn sát rìa phải sân băng, nhường chỗ cho những kỵ-sinh-quét dọn. Những người này thất vọng khi không tìm thấy trong cái núi nạn nhân một thứ gì khác ngoài mớ rẻ rách vô giá trị của những nhân cách rời rạc. Họ được trang bị những chiếc chổi cao su để quét toàn bộ những ai nằm dưới sàn, và vừa đẩy về phía cái hố mùn băng, họ vừa hát bài quốc ca Molitor do Vaillant - Conturier sáng tác năm 1709, bài hát bắt đầu như sau:
Các ông và các bà
Hãy lui khỏi sân băng
(Xin hãy vui lòng)
Để cho phép chúng tôi
Làm vệ sinh
Cả bài được đệm bởi những tiếng còi giữ nhịp, tận sâu trong tâm hồn, những người tận tụy nhất cũng phải rùng mình vì một nỗi kinh hãi không kìm nén nổi.
Những người trượt băng vẫn còn đứng, họ hoan nghênh sáng kiến này, và cái cửa hố sập xuống những người còn lại. Chick với Colin vội đọc một bài kinh ngắn và trở lại hoạt động.
Colin nhìn Alise. Ngẫu nhiên, cô mặc một chiếc áo len dài tay màu trắng và chiếc chân váy vàng. Cô có đôi giày cũng trắng, vàng và đôi giày trượt khúc côn cầu. Cô đi đôi tất lụa màu khói và đôi tất ngắn trắng nếp lật ra ngoài đôi bốt có dây trắng buộc ba vòng quanh mắt cá chân. Ở trên cùng, cô quàng một chiếc khăn phu la lụa màu xanh rực rỡ và mái tóc vàng cực kỳ rậm ôm lấy khuôn mặt cô. Cô quan sát bằng cặp mắt màu xanh sáng, một làn da tươi mát bao bọc lấy cơ thể cô. Đôi cánh tay và bắp chân cô tròn trịa, eo thon, và bộ ngực đẹp như trong một bức ảnh.
Colin nhìn đi chỗ khác để lấy lại thăng bằng. Rồi anh nhìn xuống, hỏi Chick xem món pate lươn có gây khó tiêu không.
- Đừng nói với mình về chuyện đó. Mình đã câu trong rô bị nê nhà mình suốt đêm để xem có được con lươn nào không. Nhưng chỉ có cá hồi.
- Nicolas có thể làm gì đó cho cậu! Colin đảm bảo. Cô có một ông cậu có năng khiếu tuyệt vời, anh tiếp, có ý nói với Alise.
- Cậu em là niềm tự hào của gia đình, Alise nói. Mẹ em không khuây khỏa được vì đã lấy phải một thạc sĩ toán học trong khi em trai mình lại thành công rực rỡ như vậy trong cuộc đời.
- Cha cô là một thạc sĩ toán học ư?
- Vâng, ông là giáo viên dạy trường Collège de France và là thành viên của Học viện hoặc cái gì đó tương tự... Alise nói. Thật thảm hại... vào tuổi ba mươi tám. Đáng lẽ ông đã phải rất cố gắng. May mà có cậu Nicolas.
- Sáng nay anh ấy không đến à? Chick hỏi.
Một hương thơm dễ chịu bay ra từ mái tóc sáng màu của Alise. Colin dịch ra một chút.
- Mình cho rằng anh ấy sẽ đến muộn. Sáng nay, anh ấy có ý tưởng gì đó trong đầu... Cả hai người có thể đến ăn trưa chứ?... Chúng ta sẽ xem ý tưởng đó là gì…
- Rất tốt, Chick nói. Nhưng nếu cậu cho là mình sẽ chấp nhận một đề nghị như vậy thì cậu đã tự tạo cho mình một quan niệm sai lầm về vũ trụ. Cần phải tìm một người thứ tư. Mình không muốn để Alise đến nhà cậu, hoặc bị cậu quyến rũ bằng nhịp điệu của cái pianocktail, mình không muốn thế.
- Ồ!... Colin phản kháng. Nghe những gì cậu ấy nói kìa?
Anh không nghe câu trả lời vì một người cao không thể tưởng tượng được đã biểu diễn tốc độ từ năm phút trước, đang chui qua giữa hai chân anh, người cúi gập hết mức về phía trước, và luồng gió tạo ra đã nâng Colin lên khỏi mặt đất vài mét. Anh nắm lấy rìa hành lang ở tầng một, lấy lại thăng bằng và sau khi làm một cú lộn nhào về sau, đáp ngay cạnh Chick và Alise.
- Lẽ ra phải ngăn không cho họ trượt nhanh quá như thế, Colin nói.
Sau đó, anh làm dấu thánh vì người trượt băng nọ vừa húc vào tường cửa hàng ăn ở đầu kia sân băng, anh ta dính chặt vào đó như một con sứa bằng kẹo dẻo bị một đứa trẻ tàn bạo nhai nát ra.
Các kỵ-sinh-quét-dọn lại một lần nữa làm nhiệm vụ của họ và một trong số đó trồng một cây thánh giá bằng băng vào nơi xảy ra tai nạn. Trong khi cây thánh giá tan, người thừa hành mở những chiếc đĩa nhạc thánh lễ ra.
Sau đó, tất cả lại bình thường. Chick, Alise và Colin quay liên tục.