Khi đi qua hành lang, Nicolas dừng lại. Ánh mặt trời khó vào được tận đây. Những viên gạch sứ màu vàng có vẻ xỉn và bị một lớp sương mù che phủ. Những tia nắng đáng lẽ bắn thành từng giọt kim loại nhỏ thì lại tan ra trên nền đất, loang thành những vũng mỏng, lờ đờ. Các bức tường lốm đốm ánh sáng mặt trời, không sáng đồng đều như trước nữa.
Lũ chuột không có vẻ quá khó chịu vì sự thay đổi, trừ con có ria đen mà vẻ buồn sâu sắc của nó đập ngay vào mắt ta. Nicolas cho rằng nó tiếc chuyến du lịch bị dừng lại bất ngờ và tiếc những mối quan hệ nó có thể có trong chuyến đi.
- Mày không hài lòng hả? Anh hỏi nó.
Con chuột làm một động tác chán chường và chỉ lên tường.
- Đúng, Nicolas nói. Quả là bất thường. Trước đây ổn hơn. Tao không hiểu điều gì đã xảy ra...
Con chuột tỏ ra nghĩ ngợi một khoảnh khắc, sau đó nó lắc đầu và giang hai chân trước ra, vẻ khó hiểu.
- Tao cũng thế, tao không hiểu, Nicolas nói. Ngay cả nếu cọ cũng không khác được. Có khả năng là do không khí trở thành chất ăn mòn.
Đến lượt anh, anh ngừng lại vẻ suy nghĩ rồi lắc đầu. Sau đó, anh tiếp tục đi. Con chuột khoanh hai chân và bắt đầu nhai, vẻ xa vắng, sau đó, nó vội khạc ra vì cảm thấy có vị kẹo cao su giành cho mèo. Người bán hàng đã bán nhầm.
Trong phòng ăn, Chloé ngồi ăn cùng Colin.
- Sao? Nicolas hỏi. Đỡ hơn rồi chứ?
- Này, Colin nói, cậu đã quyết định nói giống như tất cả mọi người rồi à?
- Tôi không có giày, Nicolas giải thích.
Thế cũng không tồi, Chloé nói.
Đôi mắt cô long lanh, làn da tươi tắn và vẻ hạnh phúc vì được về nhà.
- Cô ấy đã ăn nửa cái bánh kẹp thịt gà, Colin nói.
Tôi rất mừng. Nicolas nói. Loại bánh đó không phải của Gouffé.
Hôm nay, em định làm gì, Chloé? Colin hỏi.
- Đúng, Nicolas nối lời, hôm nay ta ăn bữa trưa sớm hay muộn?
Em thích đi với cả hai anh, cả Isis, Chick và Alise đến sân trượt băng và một số cửa hàng, một buổi liên hoan khiêu vũ tại nhà và mua một chiếc nhẫn xanh có thiết bị cố định.
- Được, Nicolas nói, vậy tôi sẽ vào bếp ngay.
Khi làm bếp phải mặc thường phục, Nicolas ạ, Chloé nói, vì như vậy chúng em sẽ đỡ mệt mỏi. Sau đó, anh phải sẵn sàng ngay đấy.
- Anh sẽ đi lấy tiền trong hòm, Colin nói. Còn em, Chloé, em điện thoại cho các bạn đi. Chúng ta sẽ có một buổi đi chơi thật tuyệt.
- Em gọi đây, Chloé trả lời.
Cô đứng dậy và chạy ra máy điện thoại. Cô nhấc máy và bắt chước tiếng kêu của chú mèo gù để báo rằng cô muốn nói chuyện với Chick.
Nicolas dọn bàn bằng cách kéo một chiếc cần gạt nhỏ và bát đĩa bẩn cứ thế trôi về phía bồn rửa bát qua một ống hơi giấu dưới thảm. Anh rời khỏi phòng ăn và lại ra hành lang.
Con chuột đứng trên hai chân sau, dùng chân trước gãi gãi một trong số những ô gạch vuông mờ xỉn. Chỗ nó gãi có sáng trở lại.
- Ê này! Nicolas bảo. Mày thành công đấy! Thật đáng khen!
Con chuột ngừng lại, thở hổn hển và giơ ra cho Nicolas xem các đầu ngón chân trước của nó bị long móng.
- Ôi! Nicolas nói. Mày đau rồi... Lại đây, thôi bỏ đấy. Sau cùng, ở đây vẫn còn nhiều ánh mặt trời. Lại đây tao sẽ băng cho mày.
Anh bỏ nó vào túi ngực, những cái chân xây xước đu đưa bên ngoài, nó hổn hển, đôi mắt nửa nhắm nửa mở.
Colin vừa quay rất nhanh những cái tay nắm của hòm đựng tiền vừa ngân nga hát. Anh không còn phải day dứt vì nỗi lo của những ngày vừa rồi và cảm thấy trái tim mình căng phồng như quả cam. Cái hòm làm bằng đá hoa trắng khảm ngà, tay nắm bằng thạch anh xanh đen, cái ni-vô báo mức tiền sáu mươi nghìn doublezone.
Nắp hòm lật lên, nó chỉ hơi kêu vì được tra dầu đều đặn. Colin thôi cười. Cái ni-vô không hiểu vì sao bị kẹt, đã ổn định lại sau hai hay ba lần lắc lư, nó lại chỉ ba mươi lăm nghìn doublezon. Anh thọc tay vào sâu trong hòm, kiểm tra nhanh độ chính xác của chỉ số cuối cùng này. Tính toán sơ bộ trong óc, anh nhẩm tính số dư tương đối. Trong số một trăm nghìn, anh cho Chick hai mươi lăm nghìn để cưới Alise, mười lăm nghìn mua ô tô, năm nghìn cho tiệc cưới... số còn lại chúng tự ra đi. Điều này làm anh yên tâm hơn một chút.
- Thế là thường, anh nói to. Anh cảm thấy giọng mình có vẻ hơi khác.
Anh lấy số tiền anh cần, rồi lưỡng lự, bằng động tác mệt mỏi, anh để trở lại một nửa, sau đó đóng hòm lại. Những cái nút quay nhanh, tách một tiếng nhỏ và rõ. Anh đập vào khung cái ni-vô và kiểm tra xem nó có chỉ đúng số tiền nó chứa không.
Sau đó, anh đứng dậy. Anh đứng yên một lúc, ngạc nhiên về số tiền lớn anh đã phải chi cho Chloé mà anh coi là xứng với cô, nhưng anh mỉm cười khi nghĩ đến Chloé xõa tóc ở trên giường, vào buổi sáng, anh nghĩ đến những đường cong của cơ thể cô trên giường dưới tấm chăn, nghĩ đến làn da màu hổ phách khi anh kéo tấm chăn ra và anh đột nhiên ép mình nghĩ đến cái hòm vì đây không phải lúc nghĩ đến những điều đó.
Chloé mặc quần áo.
- Hãy bảo Nicolas chuẩn bị vài cái sandwich, cô nói, để ta đi ngay... Em đã hẹn họ ở nhà Isis.
Lợi dụng chỗ hở, anh hôn vào vai cô rồi chạy đi báo cho Nicolas. Anh vừa xong việc băng bó con chuột và làm cho nó một đôi nạng tre.
- Đấy, anh kết luận. Phải đi nạng đến tối thì mới khỏi.
- Nó làm sao thế? Colin vừa hỏi vừa vuốt đầu con vật.
- Nó đã muốn lau gạch lát hành lang, Nicolas nói. Nó làm được nhưng bị đau.
- Đừng lo, Colin nói. Tự nó sẽ sáng ra thôi.
- Tôi không biết, Nicolas nói. Thật kì cục. Người ta nói rằng những viên gạch lát hô hấp kém.
- Sẽ bình thường ngay thôi, Colin khẳng định... Tôi nghĩ, ít nhất cho đến bây giờ, chưa bao giờ xảy ra như vậy ư?
- Chưa, Nicolas trả lời.
Colin đứng vài giây trước cửa sổ nhà bếp.
- Đó có thể là sự hao mòn bình thường, anh nói. Người ta có thể thay chúng...
- Sẽ rất đắt, Nicolas nói.
- Đúng, Colin công nhận. Tốt nhất là đợi.
- Anh muốn gì thế? Nicolas hỏi.
- Đừng nấu ăn, Colin bảo, chỉ cần ít sandwich... ta sẽ đi ngay.
- Được, tôi đi mặc quần áo, Nicolas nói.
Anh đặt con chuột xuống, nó đi về phía cửa, đu đưa giữa hai chiếc nạng nhỏ. Ria nó dài quá hai mép.