Tác giả: boris vian

Bọt Tháng Ngày

Lượt đọc: 509 | Đánh giá: 0/10 Sao (0 Người)
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

Ngay từ đầu phố, đám đông chen chúc nhau để vào hội trường nơi Jean-Sol Partre sẽ thuyết giảng.

Mọi người sử dụng đủ trò thủ thuật khác nhau để tránh sự giám sát của vòng vây có nhiệm vụ kiểm soát sự hợp thức của giấy mời, vì người ta đã lưu hành hàng chục nghìn giấy giả.

Một số người đến bằng xe tang, cảnh sát xuyên cả ngọn giáo dài bằng thép vào quan tài, vĩnh viễn cố định họ vào cây gỗ sồi, tránh cho họ khỏi phải đi mai táng và vấn đề duy nhất nảy sinh là lớp vải liệm bị xộc xệch khi thực sự có người chết cần dùng đến chúng. Một số người khác nhảy dù từ chuyên cơ xuống (và người ta cũng đánh nhau ở sân bay Bourget để lên máy bay). Một ê-kíp cứu hỏa coi những người đó như những cái bia. Bằng những ống nước chữa cháy, họ đẩy những người này vào cảnh phải bơi lóp ngóp rất tội nghiệp. Cuối cùng, một số người khác thử đến qua đường cống. Người ta đẩy họ trở lại bằng những cú giày đinh đạp mạnh vào các đốt ngón tay ở ngay mép cống lúc họ bám vào để lấy đà nhảy ra, lũ chuột sẽ lo giải quyết việc còn lại. Song không gì làm nản lòng những người hâm mộ này. Nhưng phải thú nhận rằng những người lội lóp ngóp và những người kiên trì vật lộn không phải là giống nhau, tiếng ồn lên tới tận thiên đình, dội trở lại những đám mây thành những tiếng ầm ì như trong đáy hang.

Chỉ có những người trung thành, những người thạo tin, những người thân là có giấy mời thật, những giấy này rất dễ phân biệt với giấy giả, và vì thế, người ta vào một cách dễ dàng qua một lối đi hẹp sát chân tường các nhà và cứ năm mươi xăng ti mét lại có một mật vụ mặc giả trang thành những cái phanh tự động đứng gác. Song số người này rất đông, nên hội trường đã chật mà từng giây, từng phút vẫn phải tiếp tục nhận thêm những người mới đến.

Chick đã ở đó từ đêm hôm trước. Với giá rất đắt, anh đã được người gác cổng cho phép thay thế anh ta, và để có thể thực hiện kế hoạch, anh đã làm gãy chân trái người này bằng cái xà beng dự phòng. Anh không tiết kiệm tiền khi có liên quan đến Partre. Alise và Isis cùng anh đợi diễn giả đến. Họ cũng qua đêm ở đó vì rất không muốn bỏ qua sự kiện này. Trong bộ đồng phục gác cổng màu xanh lá cây đậm, Chick trông khá hấp dẫn. Từ khi sở hữu hai mươi lăm nghìn doublezon Colin cho, anh rất lơ là đối với việc làm của mình.

Công chúng đang chen chúc nhau ở đây, phô ra những sắc vẻ lạ lùng. Những khuôn mặt đeo kính khó nắm bắt, tóc dựng ngược, những mẩu thuốc lá vàng vọt, những tiếng ợ xộc lên vị nuga, và phụ nữ thì quấn những lọn tóc bẩn thỉu xung quanh sọ, mặc những chiếc áo vét dính sát trên da, với những khoảng trống nhỏ hình viền vú trên nền màu sẫm.

Trong hội trường lớn ở tầng trệt, trần nhà nửa ốp kính, nửa trang trí bởi những bức tranh vẽ bằng nước nặng, lý tưởng để làm nảy sinh trong công chúng những hoài nghi về ích lợi của sự hiện diện đông đúc những hình dáng nữ tính chán ngán đến như vậy, mọi người tụ tập đông hơn, những kẻ đến muộn chỉ có cách đứng một chân trên nền nhà, còn chân kia thì dùng để đẩy những kẻ đứng sát mình quá.

Lô đặc biệt của Nữ công tước de Bovouard và cô hầu gái thu hút ánh mắt của đám đông mặt hầu như không còn hột máu, và qua sự xa hoa lộng lẫy của mình, nó sỉ nhục cách bố trí người tạm bợ của đội ngũ các nhà triết học ngồi trên hàng ghế xếp.

Giờ hội nghị đang đến gần, đám đông càng bồn chồn. Tiếng ồn bắt đầu nổi lên ở phía cuối, một vài sinh viên cố gieo rắc nghi ngờ vào lòng mọi người bằng cách đọc to tướng những đoạn xuyên tạc dài dòng về tác phẩm Lời nguyền trên núi của bà Nam tước Orczy.

Nhưng Jean-Sol Partre đang đến gần. Người ta nghe thấy tiếng vòi voi trên đường phố, Chick nghiêng người qua cửa sổ lô anh. Ở phía xa, bóng Jean-Sol Partre nổi lên trên chiếc ngai bọc sắt mà bên dưới là cái lưng con voi sần sùi, đầy nếp nhăn, chú ta có vẻ khác thường trước ánh đèn pha đỏ. Ở mỗi góc ngai, một tay súng cự phách luôn sẵn sàng với một chiếc rìu trong tay. Con voi bước những bước dài mở một lối đi giữa đám đông. Bốn cây cột đình tiến đến, không gì cản nổi, giấm đạp lên những cơ thể vỡ nát. Đến trước cửa, con voi quỳ chân, các nhà xạ thủ cự phách bước xuống. Bằng một cú nhảy duyên dáng, Partre nhảy vào giữa bọn họ, và dùng những đường rìu để mở đường, họ tới gần bục giảng. Các cảnh vệ đóng cửa lại. Chick nhảy vội vào một hành lang bí mật ăn ra phía sau bục giảng, tay đẩy Isis và Alise ở phía trước.

Phía cuối bục giảng có phủ một tấm màn nhung kết nang, Chick đã khoét những lỗ thủng trên đó để nhìn. Họ ngồi lên những chiếc gối dựa và chờ. Chỉ cách họ gần một mét, Partre đang chuẩn bị đọc bài diễn văn của ông. Cơ thể dẻo dai và khổ hạnh của ông tỏa sáng một cách tuyệt vời, và đám công chúng bị thôi miên bởi sức hấp dẫn choáng ngợp từ các động tác dù là nhỏ nhất của ông, đang nôn nóng chờ đợi dấu hiệu bắt đầu.

Có rất nhiều những trường hợp ngất xỉu là phụ nữ do bị kích động tử cung. Từ chỗ họ, Alise, Isis và Chick nghe rất rõ tiếng hổn hển của hai mươi bốn khán giả trốn dưới sân khấu, họ mò mẫm cởi quần áo để chiếm ít chỗ hơn. ngồi.

- Anh nhớ không? Alise vừa hỏi vừa âu yếm nhìn Chick.

- Nhớ, Chick trả lời. Chúng ta quen nhau ở đó. Anh cúi xuống Alise và nhẹ thơm cô.

- Các cậu đã ở dưới đó ư? Isis hỏi.

- Ừ, Alise đáp. Rất dễ chịu. Mình tin thế, Isis nói. Cái gì thế này, Chick? Chick bắt đầu mở cái hòm to màu đen đặt cạnh chỗ anh

- Một máy ghi, anh nói. Anh đã mua vì cuộc hội thảo này.

- Ôi! Sáng kiến thật hay, Isis nói!... Như vậy, không cần phải nghe nữa!

- Đúng, Chick tán thành. Và khi trở về, ta có thể nghe suốt đêm nếu ta muốn, nhưng không nên làm thế để khỏi hỏng đĩa. Trước tiên, anh sẽ ghi lại sang đĩa khác và có thể anh sẽ yêu cầu nhà Tiếng kêu của ông chủ 26 xuất bản với số lượng lớn.

- Nhưng như vậy anh phải trả rất đắt, Isis nói.

- Ồ! Chick nói. Điều đó không quan trọng.

Alise thở dài. Một tiếng thở dài khẽ đến mức chỉ mình cô nghe thấy... và cô cũng chỉ nghe loáng thoáng.

Xong rồi!... Chick nói. Bắt đầu đấy. Anh đặt micro của anh cùng với micro chính thức ở trên bàn, họ sẽ không phát hiện ra.

Jean-Sol vừa bắt đầu. Trước tiên, người ta chỉ nghe thấy tiếng các máy quay lách cách. Các nhà nhiếp ảnh và các phóng viên báo chí, các nhà quay phim mừng rơn. Nhưng một trong số họ bị bật ngửa ra sau khi lùi máy, và sau sự việc đó là một sự hỗn độn. Các đồng nghiệp của anh ta tức giận, giẫm lên người anh mà đi và tưới cả bột magie lên nữa. Người đó biến mất như một tia chớp sáng lóe, và ai cũng hài lòng khi cảnh vệ lôi tất cả những người còn lại vào nhà giam.

- Tuyệt! Chick reo. Chỉ còn mình anh ghi được.

Đám công chúng, cho đến lúc này hầu như đã bình tĩnh, lại bắt đầu sốt ruột và tỏ lòng khâm phục của họ đối với Partre bằng cách hô vang và vỗ tay liên tục mỗi khi ông nói một từ cho nên khó mà hiểu hết bài phát biểu.

- Không cần phải cố nắm bắt tất cả đâu, Chick bảo.

Chúng ta sẽ thỏa thích nghe bản ghi âm.

- Nhất là khi ở đây không thể nghe được gì, Isis nói. Tiếng ông ấy không to hơn tiếng chuột kêu. Nhưng anh có tin gì của Chloé không?

- Mình đã nhận được thư của cậu ấy, Alise nói.

- Họ đã đến nơi chưa?

- Rồi, họ đã đi, nhưng họ sẽ rút ngắn kỳ nghỉ vì Chloé không được khỏe, Alise nói tiếp.

- Còn Nicolas thì sao? Isis hỏi.

- Khỏe, Chloé bảo với tớ rằng anh ấy vô cùng hư đốn với đám con gái của mọi chủ khách sạn nơi họ dừng chân.

- Cậu ấy thật tốt, Nicolas ấy, Isis nói. Tớ cứ tự hỏi không hiểu sao cậu lại là đầu bếp.

- Ừ, lạ thật đấy, Chick tán thành.

Sao lại thế? Alise hỏi. Em thấy thế còn hơn là nhà sưu tầm Partre, cô nói và véo tai Chick.

- Nhưng Chloé không ốm nặng chứ? Isis hỏi.

- Cậu ấy không nói bị bệnh gì, Alise trả lời. Cậu ấy bị đau ở ngực.

- Cậu ấy thật xinh, Isis nói. Mình không thể tưởng tượng được là cậu ấy có thể ốm.

- Ồ! Chick thì thầm, nhìn kìa!...

Một phần trần nhà bị bong ra, cả một loạt đầu người xuất hiện. Những người hâm mộ dũng cảm đã tìm được đường lẻn vào qua mái kính và đã thực hiện thành công chiến dịch khó nhằn này. Những người khác đẩy họ và họ phải bám rất chắc vào mép khoang hổng.

- Họ đã làm đúng, Chick nói. Buổi nói chuyện này rất đáng nhớ!...

Partre đứng dậy giới thiệu với công chúng những chất nôn mửa nhồi rơm. Chất hấp dẫn nhất, có chứa táo và rượu đỏ đã thành công thực sự. Bắt đầu không còn nghe thấy gì hết, ngay cả nếu đứng sau ri đô như Isis, Alise và Chick.

- Rốt cuộc, bao giờ họ về? Isis hỏi.

- Mai hoặc ngày kia, Alise trả lời.

- Đã lâu rồi không gặp họ!... Isis nói.

- Ừ, từ sau đám cưới họ... Alise nói.

- Đám cưới thật thành công, Isis kết luận.

- Đúng, Chick nói. Tối hôm đó Nicolas đã đưa cậu về…

May thay, cả trần nhà sụp xuống phòng họp đúng lúc đó, tránh cho Isis khỏi phải cung cấp các chi tiết. Một làn bụi dày bốc lên. Trong đống thạch cao, những hình thù trăng trắng động đậy, lảo đảo rồi xỉu xuống, ngạt thở vì đám mây nặng bay là là phía trên các miếng vụn vỡ. Partre ngừng lại, cười hiền hậu và vỗ đùi sung sướng nhìn chừng ấy người tham gia vào cuộc phiêu lưu đó. Ông nuốt một hớp bụi rồi ho như một người điên.

Chick nóng hừng hực, quay nút máy ghi. Nó phát ra một luồng sáng lớn màu xanh phóng thẳng xuống đất và biến mất trong một khe sàn nhà. Một luồng sáng thứ hai, rồi thứ ba tiếp nối, anh ngắt dòng điện đúng vào lúc một con vật bẩn thỉu, đầy chân chui từ trong máy ra.

- Tôi phải làm gì bây giờ? Anh tự hỏi. Máy bị tắc. Bụi vào micro.

Trong phòng hỗn loạn không thể tả được. Bây giờ, Partre uống luôn bằng bình và chuẩn bị đi vì ông vừa đọc xong trang cuối cùng. Bỗng Chick quyết định.

- Anh sẽ đưa ông ấy ra lối này, Chick nói. Đi trước đi, anh sẽ đuổi kịp các em.

« Lùi
Chương:
Tiến »