Cậu ngủ ngon chứ? Colin hỏi.
Không tồi, còn cậu? Nicolas hỏi lại, lần này anh mặc thường phục.
Chloé ngáp, cô lấy bình siro bạch hoa ra.
- Em không ngủ được vì cái cửa sổ, cô nói.
Nó chưa lành lại à? Nicolas hỏi.
- Không hoàn toàn, Chloé trả lời. Cái thóp vẫn chưa kín làm cả luồng không khí đáng kể lọt vào. Sáng nay, ngực em đầy tuyết.
- Thật khó chịu, Nicolas nói. Tôi sẽ mắng cho họ một trận nên thân. Sáng nay, ta lại lên đường chứ?
- Buổi chiều, Colin nói.
- Tôi phải mặc lại bộ y phục tài xế, Nicolas nói.
- Ồ! Nicolas... Colin nói. Nếu cậu tiếp tục... tôi...
- Được, nhưng không phải bây giờ.
Anh ta tu hết cốc siro bạch hoa và kết thúc những lát bánh mì.
- Tôi sẽ làm một vòng quanh bếp, anh đứng dậy, dùng mũi doa sửa lại nút cà vạt và tuyên bố.
Anh rời căn phòng, người ta nghe thấy tiếng bước chân anh nhỏ dần theo về phía bếp, có thể thế.
- Em muốn chúng ta làm gì, Chloé, của anh? Colin hỏi.
- Hôn nhau, Chloé nói.
- Nhất định... Colin trả lời. Nhưng sau đó?
- Sau đó, Chloé nói, em không muốn nói to điều đó lên.
- Được, Colin tiếp, nhưng sau đó nữa?
- Sau đó nữa, Chloé đáp, sẽ đến giờ ăn trưa. Hãy ôm em trong vòng tay anh. Em lạnh. Tại tuyết...
Mặt trời đang mạ vàng căn phòng.
- Ở đây không lạnh, Colin nói.
- Không, Chloé vừa ôm chặt lấy anh vừa kêu, nhưng em lạnh. Sau đây, em sẽ viết thư cho Alise…