Bọt Tháng Ngày

« Lùi Tiến »

- Xin lỗi Ngài, Nicolas nói, Ngài có muốn xuống ở đây không?

Xe ngừng trước một khách sạn ở sát đường. Đó là một con đường tốt, nhẵn, lóng lánh những tia sáng, hai bên đường có những cây to hình trụ tròn đầy, có cỏ tươi, có ánh sáng mặt trời và cả đàn bò trên cánh đồng, những thanh chắn tàu bị mọt, những hàng rào đầy hoa, những cây táo trĩu quả, lá khô được vun thành những đống nhỏ, đây đó, tuyết làm cho cảnh vật phong phú thêm, lại có cả những cây dừa, cây trinh nữ và cây thông xứ Bắc trong vườn khách sạn, và một chú bồi có mái tóc hung, bù xù đang dắt hai con cừu và một con chó say. Gió thổi ở một bên đường, còn bên kia thì không. Ta sẽ chọn bên ta thích. Cứ cách một cây mới có một cây đổ bóng râm, và chỉ trong một cái hố bên đường, người ta tìm được ếch.

- Chúng ta hãy xuống đây, Colin nói. Dù sao nếu cứ đà này, ngày hôm nay chúng ta cũng sẽ không tới được miền Nam.

Nicolas mở cửa xe và đặt chân xuống đất. Anh ta mặc bộ y phục lái xe đẹp bằng da lợn và một chiếc mũ cát két duyên dáng, hài hòa. Anh ta lùi lại hai bước và nhìn chiếc xe.

Colin và Chloé cũng xuống.

Xe chúng ta bị bẩn, Nicolas nói. Bị dính toàn thứ bùn mà chúng ta đã đi qua.

- Không sao, Chloé nói, vào khách sạn ta sẽ đem rửa…

- Vào đi, và xem xem họ còn phòng không, Colin bảo, và còn món gì cho chúng ta ăn.

- Rất tốt, thưa Ngài, Nicolas nói, tay đưa lên mũ, anh có vẻ bực mình hơn bao giờ hết.

Anh đẩy thanh chắn bằng gỗ sồi ép vải dầu, tay vịn bọc nhung của nó làm anh rùng mình. Bước chân anh lạo xạo trên lối đi rải sỏi, anh leo hai bậc một. Cánh cửa kính khuất phục sức đẩy của anh và anh biến vào trong tòa nhà.

Những cánh cửa chớp lật hạ xuống và người ta không nghe thấy một tiếng động nào. Mặt trời khẽ khàng nướng những quả táo rụng, làm chúng nở thành những cây táo nhỏ xanh tươi, những cây này cũng nở hoa ngay và cho ra những quả táo còn bé hơn nữa. Ở thế hệ thứ ba, ta không nhìn thấy gì nữa ngoài một loại rêu xanh và hồng trên đó những quả táo tí xíu lăn như những viên bi.

Vài con vật nhỏ bé kêu dông dông trong ánh mặt trời, thực hiện một số nhiệm vụ không rõ ràng, một số con quay tròn tại chỗ rất nhanh. Ở phía đường có gió, những đám cỏ uốn lượn âm thầm, những chiếc lá bay xào xạc khe khẽ. Một vài con côn trùng cánh cứng cổ bay ngược luồng, tạo ra tiếng bập bồng giống tiếng bánh xe tàu thủy hơi nước đang lướt về phía những cái hồ lớn.

Colin và Chloé phơi nắng bên cạnh nhau, không nói một lời, cả hai trái tim cùng đập theo nhịp điệu boogie.

Cánh cửa kính khẽ kêu. Nicolas lại xuất hiện. Chiếc mũ cát két của anh đội lệch, trang phục nhàu nhĩ.

- Họ tống cổ cậu ra à? Colin hỏi.

- Không, thưa Ngài, Nicolas trả lời. Họ có thể nhận ông bà, họ lo cả xe.

Thế điều gì đã xảy ra với anh? Chloé hỏi.

- Hừm!... Nicolas nói. Ông chủ không có ở đó... Tôi được con gái ông ấy tiếp.

- Sửa sang lại đi, Colin bảo. Cậu không nghiêm chỉnh gì cả.

- Xin Ngài tha lỗi, Nicolas nói, nhưng tôi đã nghĩ rằng hai phòng là xứng với sự hy sinh.

- Mặc đồ dân sự vào, Colin ra lệnh, và hãy nói năng bình thường trở lại đi! Cậu làm thần kinh tôi rối tinh!...

Chloé ngừng lại, nghịch một đám tuyết nhỏ. Những bông tuyết dịu mát, trắng và không tan.

- Anh xem, đẹp chưa, cô nói với Colin.

Bên dưới tuyết có những cây hoa báo xuân, những cây xạ cúc lam và cây hoa mỹ nhân.

- Ừ, Colin nói. Nhưng em sờ vào tuyết là không tốt đâu. Em sẽ bị cảm lạnh đấy.

- Ồ không! Chloé nói, và cô bắt đầu ho như xé vải.

- Chloé của anh, Colin ôm lấy cô nói, đừng ho thế, em làm anh lo!

Cô buông bông tuyết, nó rơi nhẹ như bông và lại óng ánh dưới nắng mặt trời.

- Tôi không thích tuyết thế này, Nicolas lẩm bẩm.

Anh chấn chỉnh lại ngay.

- Xin Ngài tha thứ cho thứ ngôn ngữ tự do của tôi.

Colin rút một chiếc giày của anh ra và liệng nó vào mặt Nicolas lúc này đang cúi xuống gảy một vết bẩn ở quần, anh ta ngẩng lên khi nghe tiếng thủy tinh vỡ.

Ồ! Ngài, Nicolas thốt lên, giọng trách móc, đó là cửa sổ phòng Ngài.

Được, mặc kệ! Colin nói. Thế cho nó thoáng... Và sau hết, điều đó sẽ cho cậu một bài học vì đã nói như một thằng ngốc.

Được Chloé giúp, anh nhảy lò cò đến cửa khách sạn. Ô kính bị vỡ bắt đầu mọc lại. Một màng mỏng hình thành ở mép khung, màu trắng sữa, óng ánh những sắc sáng không rõ rệt, màu mờ nhạt và luôn thay đổi.

« Lùi
Chương:
Tiến »