Bọt Tháng Ngày

« Lùi Tiến »

Vì sao họ lại khinh khỉnh thế? Chloé hỏi. Lao động đâu tuyệt vời thế…

- Người ta đã nói với họ là tuyệt vời, Colin trả lời. Nhìn chung, người ta thấy như vậy là tốt. Thực chất không ai nghĩ thế. Người ta làm vì thói quen và để đừng nghĩ đến điều đó, đúng thế.

- Dù sao, thật là ngốc khi đi làm một việc mà máy móc có thể làm được.

- Cần phải chế tạo máy, Colin nói. Vậy ai sẽ chế tạo?

- Ồ! Tất nhiên, Chloé nói. Để có một quả trứng, cần phải có một con gà, nhưng một khi có con gà rồi, người ta lại có thể có cả tá quả trứng. Vậy tốt nhất là bắt đầu từ con gà.

- Cần phải biết ai là người ngăn cản việc chế tạo ra máy móc. Chính vì thiếu thời gian. Mọi người lãng phí thời gian để sống nên không còn để lao động.

- Thế không phải ngược lại hay sao? Chloé hỏi.

- Không, Colin nói. Nếu họ có thời gian để chế tạo ra máy, họ sẽ không cần làm gì nữa. Điều anh muốn nói, là họ lao động để sống chứ không phải để chế tạo ra những cỗ máy sẽ làm cho họ không phải lao động.

- Thật phức tạp. Chloé công nhận.

- Không, Colin nói. Rất đơn giản. Dĩ nhiên cần đạt đến điều đó dần dần. Nhưng người ta sẽ mất bao nhiêu là thời gian để làm ra những vật sẽ bị mài mòn.

- Nhưng anh không nghĩ rằng họ muốn ở nhà, ôm vợ, đi bơi, đi kiếm những trò giải trí khác hơn sao?

- Không, Colin khẳng định. Vì bản thân họ không nghĩ tới những thứ đó.

- Nhưng đó đâu có phải là lỗi của họ nếu họ tin rằng lao động là tốt?

- Không, không phải lỗi của họ, Colin trả lời. Đó là bởi vì rằng người ta đã nói với họ: “Lao động là thiêng liêng, là tốt, là đẹp, là điều đáng giá nhất so với tất cả, chỉ có những người lao động là có quyền có tất cả.” Chỉ có điều, người ta sắp xếp sao cho họ làm việc liên tục và lúc ấy họ không còn suy nghĩ làm gì nữa.

- Nhưng như vậy phải chăng họ ngốc? Chloé hỏi.

- Đúng, họ ngốc, Colin trả lời. Chính vì thế mà họ đồng ý với những người đã làm cho họ tin rằng lao động là điều tốt nhất. Điều đó làm cho họ khỏi phải suy nghĩ, tìm cách tiến bộ và để không lao động nữa.

- Chúng mình nói sang chuyện khác đi, Chloé đề nghị.

Những đề tài này làm em mệt mỏi. Nói cho em biết đi, anh có thích tóc em...

- Anh đã nói với em rồi...

Anh ôm cô lên để cô ngồi trên đùi. Một lần nữa, anh cảm thấy hoàn toàn hạnh phúc.

- Anh đã nói với em là anh yêu em, toàn thể cũng như từng bộ phận.

- Vậy, hãy nói chi tiết đi, Chloé nói, người ngả trong tay Colin, mơn trớn như một con rắn nước.

« Lùi
Chương:
Tiến »