Chiếc ô tô màu trắng thận trọng mở lối đi trên con đường mòn. Colin và Chloé ngồi phía sau nhìn phong cảnh, vẻ hơi khó chịu. Bầu trời thấp, những chú chim đỏ bay sát đường dây điện báo, cũng lượn lên rồi lại lượn xuống theo nhịp điệu đều đều, và tiếng kêu the thé của chúng vọng trên mặt những vũng nước đen sạm.
- Vì sao lại đi lối này? Chloé hỏi Colin.
- Đây là đường tắt, Colin trả lời. Buộc phải thế. Con đường trước đây đã cũ. Ai cũng đã muốn chạy đường đó vì lúc nào thời tiết ở đó cũng đẹp, còn bây giờ, chỉ còn con đường này. Em đừng lo. Nicolas lái tốt.
- Tại thứ ánh sáng này, Chloé nói.
Tim cô đập nhanh như bị nén trong một cái vỏ cứng. Colin vòng tay qua người Chloé và nắm giữa những ngón tay anh cái cổ xinh xắn ở dưới mái tóc như thể người ta giữ một con mèo nhỏ.
- Vâng, Chloé nói, rụt cổ giữa hai vai vì Colin cù cô, hãy ôm em, em sợ một mình.
- Em có muốn anh đặt cửa kính màu vàng không? Colin hỏi.
- Đặt vài màu đi anh...
Colin ấn những nút xanh lá cây, xanh lơ, vàng, đỏ và những ô cửa kính tương ứng hiện lên thay thế những chiếc kính ô tô. Người ta tưởng như ở trong một cầu vồng, và trên lớp lông trắng, những cái bóng sặc sỡ nhảy múa mỗi khi đi qua một cột điện tín. Chloé cảm thấy dễ chịu hơn.
Hai bên đường có một lớp rêu mỏng màu xanh nhạt mọc rải rác, và thỉnh thoảng, thấy một cái cây vẹo vọ, lòa xòa. Không một hơi gió thoảng làm nhăn nhúm lớp bùn phun ra dưới bánh xe, Nicolas phải khó nhọc mới làm chủ được hướng đi và cố gắng đi vào giữa con đường sụt lở.
Anh ta quay lại một khoảnh khắc.
- Đừng bực mình, anh nói với Chloé, không lâu nữa đâu. Đường sẽ đổi khác ngay bây giờ.
Chloé nhìn ra ngoài cửa sổ bên phải và bỗng rùng mình. Một con vật có vẩy đang nhìn họ, nó đứng cạnh một cột điện tín.
- Nhìn kìa, Colin... con gì thế?
Colin nhìn.
- Anh không biết, anh nói. Nó... nó không có vẻ hung dữ.
- Đó là một trong số những người bảo dưỡng tuyến đường, Nicolas nói qua vai anh. Họ mặc như vậy để bùn không bắn vào người...
- Thật... thật quá xấu... Chloé lẩm bẩm.
Colin ôm lấy cô.
- Đừng sợ, Chloé của anh, đúng là một người...
Dưới bánh xe, nền đường có vẻ chắc chắn hơn. Chân trời nhuộm một thứ ánh sáng mờ ảo.
- Nhìn kìa, Colin nói. Mặt trời đấy...
Nicolas lắc đầu phản đối.
- Đó là các mỏ đồng, anh nói. Chúng ta sẽ đi xuyên qua đó.
Con chuột ở bên cạnh Nicolas dỏng tai lên.
- Đúng, Nicolas tiếp. Trời sẽ nóng đấy.
Con đường ngoặt nhiều chỗ. Bây giờ, bùn bắt đầu bốc hơi. Chiếc xe bị bọc trong làn hơi trắng xộc lên đặc mùi đồng.
Sau đó, bùn hoàn toàn cứng lại và con đường hiện ra, rạn nứt và đầy bụi. Xa xa ở phía trước, không khí rung rung như trên một cái lò lớn.
- Em không thích. Chloé nói. Chúng ta không thể rẽ sang lối khác ư?
- Chỉ có con đường này thôi, Colin nói. Em có muốn xem sách của Gouffé không?... Anh đã mang nó...
Họ không mang những hành lý khác vì tính sẽ mua dọc đường.
- Hạ các kính màu xuống nhé? Colin hỏi.
- Vâng, Chloé đồng ý. Bây giờ ánh sáng đỡ tồi tệ hơn rồi.
Bỗng nhiên con đường lại rẽ, và họ đang ở giữa khu mỏ đồng. Khu mỏ trải dài hai bên, thấp hơn mặt đường vài mét. Những khu mỏ đồng mênh mông, xanh đến vô tận, phô bày vẻ cằn cỗi của chúng. Hàng trăm con người mặc bộ áo liền quần đang chuyển động xung quanh những đống lửa.
Những người khác đánh thành những đống nhọn đều nhau thứ nguyên liệu liên tục được chở tới trong những xe goòng điện nhỏ. Dưới tác động của sức nóng, đồng tan ra và chảy thành những suối đỏ có viền xỉ xốp và cứng như đá. Từ chỗ này sang chỗ khác, người ta gom đồng lại trong những bể chứa lớn rồi dùng máy bơm đổ nó vào những đường ống hình ô van.
- Lao động mới nặng nhọc làm sao!... Chloé kêu lên.
- Nhưng tiền công cũng khá, Nicolas nói.
Vài người ngừng việc nhìn ô tô chạy qua. Trong mắt họ, người ta chỉ thấy một lòng thương hại có pha chút ranh mãnh. Họ to và khỏe, họ có vẻ không thể biến chất.
- Họ không thích chúng ta đâu, Chloé nói. Đi khỏi đây đi.
- Họ phải làm việc... Colin nói.
- Đó không phải là một lí do, Chloé cãi.
Nicolas tăng tốc độ một chút. Chiếc xe lao trên con đường rạn nứt trong tiếng ì ầm của các cỗ máy và của đồng đang nóng chảy.
- Chúng ta sắp gặp lại con đường cũ, Nicolas nói.