Bọt Tháng Ngày

Căn phòng của Colin tương đối vuông vắn, trần khá cao, nhìn ra ngoài bằng một cửa sổ cao năm mươi xăng ti mét, cách mặt đất gần một mét rưỡi, chạy suốt bề ngang tường. Sàn nhà trải một tấm thảm dày màu da cam sáng, các bức tường phủ da thật.

Chiếc giường không kê trên thảm mà ở trên một tầng lửng cao ngang giữa tường. Lên giường phải dùng đến chiếc thang gỗ sến xứ Syracuse 25 bọc da đỏ trắng. Không gian dưới mặt phẳng đó, tức là phía dưới giường, được dùng làm phòng thay đồ. Ở đó có sách vở, có bộ ghế tiện nghi và cả ảnh của Dalai-Lama.

Colin vẫn đang còn ngủ. Chloé vừa tỉnh dậy, đang ngắm anh. Mái tóc cô lòa xòa, trông cô trẻ hơn thường ngày. Trên giường, chỉ còn một tấm ga, chiếc bên dưới, những thứ khác tả tung khắp căn phòng được sưởi ấm bằng những dòng khí nóng. Bây giờ cô đang ngồi, hai đầu gối đỡ cằm, rồi cô dụi mắt, sau đó cô vươn vai, ngả người, chiếc gối lõm xuống dưới sức nặng của cô.

Colin nằm sấp, hai tay ôm lấy chiếc gối ống, nhỏ dãi như một đứa trẻ có tuổi. Chloé bật cười và quỳ xuống cạnh anh, lắc thật mạnh. Anh tỉnh ngủ, chống tay ngồi dậy và hôn cô trước khi mở được mắt. Chloé để yên vẻ thích thú, hướng anh tới những vị trí cô chọn. Cô có làn da hổ phách, ngon lành như mứt hạnh đào.

Con chuột màu ghi có bộ ria mép đen bám dọc theo cầu thang và lên báo tin cho họ là Nicolas đang đợi. Họ nhớ đến chuyến du lịch và nhảy ra khỏi giường. Chuột ta lợi dụng lúc họ không để ý lấy sạch bánh socola trứng đựng trong cái hộp lớn để ở đầu giường.

Họ tắm rửa nhanh, mặc những bộ quần áo hài hòa rồi vội vàng đi xuống bếp. Nicolas mời họ dùng điểm tâm ngay tại đó. Con chuột đi theo họ, dừng ở hành lang. Nó muốn xem tại sao những tia nắng mặt trời không chiếu rọi như mọi khi và nhân dịp đó, nó trách mắng chúng.

- Này, anh chị ngủ ngon chứ? Nicolas hỏi.

Mắt Nicolas có quầng và da anh hơi xỉn đi ít nhiều.

- Rất ngon, Chloé trả lời, cô buông mình xuống một chiếc ghế vì cô thấy đứng rất mệt.

- Còn anh? Colin hỏi, anh trượt chân và ngã xuống đất nhưng không thèm cố đứng dậy.

- Tôi ấy à? Nicolas hỏi lại, tôi đã đưa Isis về nhà và cô ấy đã cho tôi uống một ly, đúng theo lệ.

- Cha mẹ cô ấy không có nhà à? Chloé lại hỏi.

- Không, Nicolas trả lời. Chỉ có hai cô em họ, và họ cứ nhất định muốn tôi ở lại.

- Họ bao nhiêu tuổi? Colin hỏi, vẻ quỷ quyệt.

- Tôi không biết, Nicolas nói. Nhưng theo xúc giác, tôi đoán một cô mười sáu, một cô mười tám.

- Anh đã qua đêm ở đấy? Colin hỏi tiếp.

- O!... Nicolas ấp úng... Cả ba đều ngà ngà say, vậy nên tôi phải cho họ đi ngủ. Giường của Isis lại quá rộng... Vẫn còn thừa một chỗ... Tôi đã không muốn đánh thức anh chị dậy, vậy là tôi đã ngủ với họ.

- Ngủ?... Chloé hỏi... Cái giường chắc rất cứng, vì trông anh có vẻ mệt mỏi…

Nicolas ho một cách không tự nhiên lắm và xoắn lấy những cái máy điện.

- Nếm đi, anh nói để chuyển hướng câu chuyện.

Đó là những quả mơ nhồi chà là và nhồi mận trong một thứ siro sánh có rưới caramel lên trên.

- Anh có lái xe được không? Colin hỏi.

- Tôi sẽ thử. Nicolas trả lời.

- Món này ngon, Chloé nói. Hãy mang đi, Nicolas.

- Tôi muốn một thứ gì đó bổ hơn. Nicolas nói.

Anh ta chế tạo một thứ đồ uống khủng khiếp ngay trước mắt Colin và Chloé. Gồm có rượu trắng, một thìa giấm, năm lòng đỏ trứng gà, hai con sò, và một trăm gram thịt xay cùng với kem tươi và một nhúm soda hiposulphite. Tất cả trôi xuống họng anh ta, tạo nên thứ âm thanh của một máy gia tốc cộng hưởng từ quay ở tốc độ lớn nhất.

- Sao? Colin hỏi, anh cười đến gần nghẹt thở vì thấy Nicolas nhăn mặt.

- Tốt!... Nicolas cố gắng trả lời.

Thực vậy, những quầng thâm trên mắt anh ta bỗng nhiên biến mất như thể người ta đã bôi vào đó chất benzin, và da anh ta sáng ra trông thấy. Anh ta vùng vẫy, xiết nắm tay và gầm lên. Chloé nhìn anh, hơi lo.

- Anh không đau bụng chứ, Nicolas?

- Hoàn toàn không!... Nicolas rống lên. Hết rồi. Tôi cho các bạn phần còn lại, rồi sau đó chúng ta sẽ đi.