CUỐI CÙNG ANH CŨNG CHỊU NGHE điện thoại. Anh thực sự không còn lựa chọn nào khác. Cô rời thành phố cũng đã được một thời gian rồi.
“Alex à.”
“Mãi mới bắt máy!” Cô mắng.
“Tôi bận mà.”
“Tôi cũng bận. Cả đội chuẩn bị xuất phát đi điều tra một vụ ở New Hampshire. Máy bay sẽ cất cánh trong một tiếng nữa.”
“Chúc mọi người may mắn.”
“Bogart không vui lắm đâu.”
“Tôi tin là anh ấy hoàn toàn có quyền bực tức tôi.”
“Anh nói thế chỉ để xoa dịu tôi thôi. tôi gọi để xem liệu anh có muốn tham gia với cả đội ở New Hampshire không. Tôi đã kiểm tra các chuyến bay. Anh có thể bắt máy bay khởi hành từ Cleveland, trạm dừng ở Newark.”
“Tôi không làm thế được, Alex. Tôi đang điều tra vụ ở đây.”
“Hừ, thế thì chúc anh suôn sẻ với đám bạn cũ ở lực lượng cảnh sát. Tôi không chắc anh có giữ nổi việc ở FBI khi anh quay lại đâu.”
“Tôi có thể hiểu điều đó.”
“Amos, không ai muốn điều đó xảy ra cả. Tôi mong anh hiểu.”
“Tôi hiểu.”
“Rồi, chúc anh may mắn với mấy cái việc anh đang làm ở đó nhé.”
Cô dập máy, Decker buông điện thoại xuống, nhìn vào nó một hồi lâu. Bỗng nhiên anh thấy đói bụng. Anh biết chính xác nơi mình muốn đến để thỏa cơn đói.
Khi anh đến nơi, chỉ có gần một phần tư bàn trong nhà hàng này có khách ngồi mặc dù lúc này đã là giờ ăn tối. Anh nhận ra một vài địa điểm ăn uống mới mở trong suốt dọc đường đi bộ đến đây. Có thể các quán ấy đang cướp hết khách của American Grill.
Anh được dẫn đến một chiếc bàn và ngồi xuống. Anh lướt nhanh bảng thực đơn rồi dạo mắt quanh không gian bên trong nhà hàng.
Các nhân viên phục vụ đang đi lại qua các bàn. Những nhân viên khác thì đứng tựa vào tường chuyện trò.
Ánh mắt anh lướt qua một bàn rồi lập tức quay lại, sự chú ý bỗng nhiên bị hút vào cặp đôi đang ngồi đó. Chính là Earl Lancaster, chồng Mary. Anh ta đang ngồi đó với một phụ nữ, nhưng không phải vợ mình. Mới đầu, Earl là một công nhân xây dựng, sau này trở thành nhà thầu. Anh ta có vóc dáng của một người đàn ông làm nghề lao động chân tay. Anh ta cao hơn một mét tám, đầu cắt ngắn kiểu lính thủy đánh bộ, cánh tay lực lưỡng, bộ ngực vạm vỡ. Mặc chiếc áo sơmi trắng dài tay không sơvin kết hợp với quần jean. Hai chân xỏ trong một đôi giày sục đen. Người bàn cùng bàn khoảng đầu bốn mươi, dáng người mảnh mai, mái tóc nâu dài mềm mượt, mắt màu xanh lá cây, với một nụ cười dịu dàng trên môi khi cô nhìn âu yếm khuôn mặt của Earl.
Earl bỗng rời mắt khỏi cô ta, ngó xung quanh nhà hàng, rồi ngập ngừng khi thấy Decker cũng đang nhìn về phía mình. Anh ta nói gì đó với người phụ nữ kia rồi đứng bật dậy, tiến thẳng về phía bàn Decker. Decker nhận thấy người phụ nữ kia không rời mắt khỏi Earl dù chỉ một giây.
Earl ngồi xuống đối diện Decker.
“Amos, tôi nghe nói cậu về rồi. Mary kể với tôi.”
“Chà thế à?” Decker nói, ánh mắt vẫn còn vương chỗ người phụ nữ thêm một lúc trước khi quay ra nhìn Earl.
Earl trông có vẻ xấu hổ. Anh ta đặt hai bàn tay lên bàn, chắp tay vào nhau và liếc xuống nhìn chúng.
“Chắc cậu đang thắc mắc chuyện này là như thế nào?”
“Đúng thế, nhưng không phải chuyện của tôi.”
“Sự thật là Mary và tôi đang làm thủ tục li hôn.”
“Thật ư?” Decker tiếp lời. “Tôi rất tiếc. Thế cô bạn đằng kia là ai thế?”
Earl ngước mắt lên. “Tôi biết cậu đang nghĩ gì?”
“Tôi ngờ lắm.”
“Mary đã khơi màu tất cả, Amos ạ. Đây không phải là ý của tôi. Nhưng tôi còn có cuộc sống riêng của mình nữa.”
“Thế Sandy thì sao?”
“Hai chúng tôi chia quyền chăm sóc, nhưng tôi chăm con bé nhiều hơn. Lịch làm việc của Mary quá điên rồ đi.”
“Cô ấy chịu như vậy sao?”
“Là ý của cô ấy mà.”
“Có chuyện gì xảy ra với cô ấy vậy? Tại sao lại li hôn? Tại sao lại để anh chăm sóc Sandy? Nghĩ thế nào cũng không thấy hợp lí.”
Earl trông có vẻ không mấy thoải mái. “Cô ấy là cảnh sát. Cô ấy có... quá nhiều áp lực.”
“Earl này, anh có muốn li hôn không?”
“Tôi không có lựa chọn nào khác. Nhìn tôi có giống người có thể ngăn cản cô ấy không?”
Decker lại liếc nhìn người phụ nữ kia. Cô ta mỉm cười, nhưng khi anh không đáp lại, cô ta lập tức quay mặt đi.
“Dù là gì thì tôi nghĩ anh đã đưa ra lựa chọn rồi.”
Nét mặt Earl trở nên gay gắt. “Tôi không cần một người như cậu phán xét, được chứ?”
“Tôi không phán xét gì cả. Tôi chỉ thấy sao thì nói vậy thôi. Nếu tôi nói gì không đúng thì anh cứ chỉ ra đi và tôi xin lỗi.”
Cơn giận dữ của Earl nguội đi. “Nghe này, thật sự là Nancy và tôi đang tìm hiểu nhau. Nhưng Mary và tôi đã chấm dứt... chậc, chúng tôi đã không còn chung sống như vợ chồng được một thời gian rồi. Cậu biết đấy. tôi không hề hẹn hò với cô ấy, cho đến khi Mary nói với tôi cuộc hôn nhân này kết thúc rồi. Tôi thề với Chúa.”
“Tôi tin anh. Thế Sandy tiếp nhận chuyện này thế nào?”
“Con bé thực sự không hiểu chuyện.”
“Tôi nghĩ cô bé chắc chắn hiểu nhiều hơn anh nghĩ đó.”
“Chúng tôi sẽ xoay xở được. Buộc phải thế.”
“Tôi không phủ nhận. Hi vọng mọi thứ sẽ suôn sẻ với anh.Với tất cả mọi người,” anh nói thêm.
“Tôi biết lí do cậu có mặt ở thành phố. Mary nói với tôi rồi. vụ án Hawkins. Cậu biết một nạn nhân trong số người bị giết đó, David Katz, sở hữu nhà hàng này chứ?”
Decker gật đầu. “Giờ thì bà vợ góa làm chủ. Anh biết Rachel Katz không?”
“Có, tôi có biết. cô ấy liên quan đến rất nhiều dự án trong thành phố này.”
“Rõ ràng cô ấy có những kế hoạch vĩ đại cho Burlington.”
“Ừ thì thành phố này cần một nguồn năng lượng mới. Rất vui khi cô ấy thực hiện việc này.”
“Đúng vậy.”
“Tôi, à ừm, nên quay lại bàn đây. Rất vui được gặp lại cậu, Amos.”
“Ừ.”
Earl quay về bàn mình, Decker dõi theo anh ta và người phụ nữ tên Nancy kia nói chuyện với nhau và thậm thụt nhìn về phía mình. anh cầm thực đơn lên và vẫy gọi nữ nhân viên phục vụ sau khi đã quyết định ăn gì. Cô tầm ba mươi tuổi, cao và gầy nhằng. Một cậu thanh niên đứng phía sau. Cô giới thiệu cậu ta tên là Daniel, nhân viên thực tập. trông cậu ta chỉ khoảng hai mươi, tóc sậm màu, khuôn mặt góc cạnh ưa nhìn. Cậu mỉm cười ngượng ngùng sau đó quan sát nữ nhân viên phục vụ, giơ quyển sổ ghi món ra trước mặt giống như cô.
Khi Decker gọi món, cô mỉm cười và viết lại. “Nhiều món thật đó.”
“Nam thực như hổ mà,” Decker đáp lời.
Daniel bật cười cùng với nữ nhân viên kia.
Khi các món được bưng lên, anh vừa ăn một cách từ tốn, vừa nhìn ngó xung quanh nhà hàng. Lúc Earl và cô bạn của anh ta rời đi, cả hai đều không nhìn về phía anh, và Decker hài lòng với điều đó. Anh không phải là người tế nhị biết xử lí những tình huống như vậy. Những câu xã giao mà anh có thể nói trước khi chấn thương não giờ đây không có cách nào bật ra khỏi miệng được, cho dù trong lòng anh đang có dường nào cảm xúc. Nếu anh nói gì thì có thể sẽ lại buột miệng thốt ra những lời lẽ không phù hợp, khiến mọi người khó chịu.
Mary đang làm thủ tục li hôn. Ra đó là lời giải thích cho hành vi kì lạ của chị. Anh cảm thấy thương cả Earl và chị. Nhưng anh vẫn thấy thương nhất là bé Sandy. Anh rất muốn nói chuyện với Mary nhưng sợ mình sẽ chỉ “đụng đâu hỏng đó.”
Anh ăn xong bữa tối và gọi thêm một tách cà phê. Mỗi khi cửa nhà hàng mở ra, một cơn gió lạnh buốt giá lại len lỏi vào trong không gian. Anh phải mặc một chiếc áo khoác dày dặn hơn nếu có ý định nán lại thêm một lúc. Anh giờ cũng chẳng khác gì lắm so với ngày xưa, cái thời mà tủ đồ của anh chỉ vỏn vẹn gồm bộ đồ anh đang mặc trên người.
Khi anh đang uống cà phê thì một giọng nói cất lên, “Tại sao tôi cứ nghĩ cậu đến đây không phải chỉ để dùng bữa không thôi nhỉ?”
Decker ngước lên và thấy Đội trưởng Miller đang đứng cạnh bàn. Ông mặc âu phục, nhưng chiếc cà vạt đã tháo lỏng hơn. có lẽ ông vừa đi làm về.
Ông ngồi xuống đối diện Decker.
Decker nói tiếp, “Tôi vừa thấy Earl. Và cô bạn tên Nancy của anh ta.”
Miller gật đầu. “Ừ. Thế là cậu biết rồi.”
“Tôi biết hai người họ đang chuẩn bị li hôn. Tôi mới nghe chuyện từ phía anh ấy thôi. Còn Mary thì chưa.”
“Thế thì nếu muốn, cậu nên hỏi từ phía Mary luôn đi. Lúc ở sở tôi đã gợi ý cậu làm việc đó rồi đấy nhé. Thế trong đầu cậu đã có phát hiện giật gân nào về nhà hàng này so với lần cuối cùng cậu ở đây chưa?”
“Vị cà phê vẫn dở ẹc.”
“Gì nữa không?”
Decker nhìn ngó xung quanh không gian nhà hàng gần như trống vắng này.
“Tại sao Rachel Katz vẫn còn sở hữu nó vậy?”