Chuộc Tội

Lượt đọc: 12288 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

KHI BỊ ANH ĐỨNG CHẶN TRÊN vỉa hè, cô ta ngước lên nhìn, trên mặt thoáng tỏ vẻ nhớ ra Decker.

“Tôi có nhớ anh.”

“Amos Decker. Hồi còn làm ở lực lượng cảnh sát Burlington, tôi chịu trách nhiệm điều tra cái chết của chồng cô.”

“Phải rồi.” Cô nhíu mày. “Tôi còn nghe tin tức rằng cái kẻ giết chồng tôi đã quay trở lại thành phố. Cả chuyện người ta phát hiện ra hắn bị giết nữa.”

“Đúng rồi. Là Meryl Hawkins.”

Cô ta bỗng rùng mình. “Chậc, tôi không thể nói mình rất lấy làm tiếc được. Nhưng tôi cứ tưởng hắn ta ở tù chung thân cơ mà. Hắn đang làm gì bên ngoài vậy? Thời sự không có thông tin về việc đó.”

“Bọn họ thả ông ta ra vì ông ta đang mắc ung thư giai đoạn cuối.”

Cô không có chút phản ứng gì khi nghe tin đó. “Thế còn anh đang làm gì ở đây?” Cô hỏi tiếp.

“Tôi chỉ có một vài điều muốn hỏi cô thôi.”

“Anh vẫn làm việc cho sở cảnh sát sao? Tôi nghe nói anh đã rời khỏi thành phố này rồi chứ nhỉ?”

“Hiện tại tôi làm việc cho FBI. Nhưng tôi vẫn là cảnh sát tuyên thệ ở Ohio.” Anh giơ giấy ủy nhiệm của mình cho cô xem.

“Chính xác là anh đang điều tra cái gì?”

“Vụ sát hại Hawkins. Lẫn vụ sát hại chồng cô và những nạn nhân khác tại nhà Richards năm xưa.”

Cô ta lắc đầu, trông rất bối rối. “Chúng ta đều biết rõ ai là kẻ giết chồng tôi và gia đình Richards mà. Là Meryl Hawkins.”

“Chúng tôi đang xem xét lại vụ này.”

“Tại sao vậy?”

“Có vài điểm bất thường mà chúng tôi cần tìm hiểu.”

“Bất thường như nào?”

“Cô có muốn ghé qua chỗ nào đó để thảo luận vấn đề này không, hay là đứng trên phố nói chuyện? Hoặc chúng ta có thể đến sở cảnh sát.”

Cô ta liếc quanh, thấy những người qua đường đang chằm chằm nhìn họ. “Căn hộ của tôi ở ngay phía bên kia.”

Anh đi theo cô ta vào trong một tòa nhà có nhân viên tiếp khách tại sảnh, sau đó hai người cùng bước vào thang máy để lên căn hộ của cô ta.

“Tôi không biết ở Burlington cũng có những nơi như thế này đó,” Decker nói khi họ đi dọc hành lang sang trọng. “Ít nhất là hồi tôi còn sống ở đây thì chưa.”

“Chúng tôi vừa mới hoàn thiện tòa nhà này một năm trước. Thực ra tôi có làm việc với công ty bất động sản chịu trách nhiệm nâng cấp tòa nhà này. Chúng tôi đang bắt tay thực hiện hai dự án khác nữa. Ngoài ra tôi cũng đang cộng tác với một tập đoàn khác để thực hiện những dự án mới trong thành phố này và nhiều vụ làm ăn nữa, bao gồm cả mảng nhà hàng. Chúng tôi có nhiều kế hoạch lớn cho Burlington.”

“Kinh tế cuối cùng cũng đã đổi chiều rồi ư?”

“Có vẻ là thế. Chúng tôi hi vọng sẽ kéo được vài công ty lớn đến đây. Thảm đỏ đã được trải sẵn để chào đón họ. Hai công ty trong danh sách Fortune 1000 đã bắt đầu xây dựng trụ sở vùng ở đây. Một công ty khởi nghiệp về công nghệ cũng vừa mở trụ sở ở trung tâm thành phố, thu hút rất nhiều người trẻ thành đạt. Chi phí sinh sống ở đây dễ chịu hơn ở một nơi như Chicago. Chúng tôi còn lôi kéo được cả một hệ thống bệnh viện xây dựng cơ sở mới ở đây. Đồng thời cũng có tiến triển trong việc tìm kiếm nhà cung cấp phụ tùng linh kiện cho ba ông lớn sản xuất xe hơi ở Detroit, một phần trong kế hoạch xây dựng nhà máy sản xuất lắp ráp mới ở phía Bắc thành phố. Những người làm tại các công ty này cần phải có chỗ để ở, để mua sắm và ăn uống chứ. Vì thế, ngoài những dự án tôi đang thực hiện, những nhà hàng và những địa điểm sinh sống mới trong thành phố đang mọc lên như nấm sau mưa. Thế nên là đúng như anh nói, tình hình đang ngày một sáng sủa hơn.”

“Tuyệt.”

Họ bước vào căn hộ của cô ta, mặt sàn rộng rãi, không gian thoáng đãng, có nhiều cửa sổ cao đến sáu mét. Decker chăm chú nhìn Katz sử dụng điều khiển để kéo mở rèm chắn, ánh sáng đang dịu dần lọt vào trong phòng.

“Nơi này đẹp quá,” anh vừa quan sát vừa nhìn tất cả chi tiết kiến trúc đắt đỏ, từ trần nhà có dầm gỗ lộ thiên kết hợp với những bức tường gạch được miết mạch cẩn thận, nền nhà lát đá đen, các đồ dùng nhà bếp đắt tiền, đến những bức tranh sơn dầu và tranh màu acrylic treo trên tường. Đồ nội thất đủ to để không bị lọt thỏm trong cái diện tích mặt sàn quá lớn này, khu vực ngồi dễ chịu được sắp xếp hợp lí.

“Căn hộ này xuất hiện trong mục đặc biệt của Luxe đó,” cô nói. “Một tạp chí thiết kế,” cô nói thêm khi Decker trông có vẻ ngây người. “Tạp chí hướng đến đối tượng độc giả thượng lưu.” Cô ta khựng lại. “Xin lỗi, nói thế nghe khoe mẽ quá.”

“Không hề gì. Chỉ là tôi không có nhiều hiểu biết lắm về những thứ này. Với lại tôi chưa bao giờ thuộc dạng giàu có cả.”

“Thì tôi đâu có sinh ra đã ngậm thìa vàng. Một kế toán viên công chứng như tôi làm việc đến cả trăm tiếng một tuần.”

“Thế chắc hôm nay cô tan làm sớm rồi. Vẫn chưa đến năm giờ. Tôi cứ nghĩ phải đợi lâu hơn nữa thì mới nhìn thấy cô về nhà.”

“Chỉ là nghỉ giải lao đôi chút. Một, hai tiếng nữa tôi sẽ quay lại văn phòng vì có cuộc họp với khách hàng. Sau đó tôi sẽ tham dự một sự kiện tối. Tôi hi vọng có thể tranh thủ làm chút việc nhà, nên chúng ta có thể nói thẳng vào vấn đề mà anh muốn hỏi được không nhỉ?”

Cô ta ngồi xuống chiếc ghế dài và mời Decker ngồi ở ghế đối diện.

“Những điểm bất thường mà anh nói lúc nãy là gì nhỉ?”

“Tôi không thể tiết lộ cụ thể được vì vẫn đang trong quá trình điều tra. Tôi chỉ có thể nói cho cô biết rằng Meryl Hawkins đã quay trở lại thành phố để yêu cầu cảnh sát mở lại vụ án hồi đó.”

“Mở lại vụ án. Tại sao?”

“Bởi vì ông ta nói mình vô tội.”

Mặt mũi Katz bỗng nhăn nhúm lại. “Anh tin lời của một kẻ giết người và đồng ý lật lại vụ án sao? Anh đang đùa tôi à?”

“Không, không chỉ vì thế. Còn nhiều điểm bất thường, như tôi đã nói.”

“Nhưng anh không nói chi tiết. Thế anh muốn gì ở tôi?” Cô ta cộc lốc hỏi.

“Cô có thể nói cho tôi biết tại sao chồng cô lại có mặt đêm hôm đó không?”

“Ôi Chúa tôi, tôi đã làm chứng việc đó rồi mà.”

“Chỉ mất một phút thôi. có thể cô sẽ nhớ được vài chuyện mà trước đây không thể nhớ ra.”

Katz buông một tiếng thở dài khó chịu, hai tay khoanh lại, chân vắt chéo. “Chuyện lâu lắm rồi.”

“Bất cứ điều gì cô có thể nhớ,” Decker thúc giục.

“Don Richards là chuyên viên tín dụng tại ngân hàng, nên David có biết ông ấy. Don là người có công trong việc xin vay vốn thành công cho quán American Grill. Chồng tôi là người tham vọng. Đó là một điểm ở anh ấy làm tôi thấy thu hút. Anh ấy muốn kiếm nhiều tiền hơn và làm nhiều việc giúp đỡ cộng đồng. Tôi đánh giá cao việc đó.”

“Hai người gặp nhau khi nào?”

“Không lâu sau khi khai trương quán Grill.” Một ánh mắt xa xăm xuất hiện trên gương mặt và cô ta mỉm cười. “Chúng tôi nhờ người sắp xếp cho một buổi hẹn hò giấu mặt. cả hai đều rất bận rộn, nên khó có thời gian để gặp gỡ người khác. Chúng tôi trúng sét ái tình ngay lập tức và sáu tháng sau thì kết hôn.”

“Theo lời cô, cô vẫn sở hữu Aamerican Grill phải không?”

“Đúng vậy. Nó đã từng đứng tên tôi và David. Tôi trở thành chủ sở hữu hoàn toàn sau khi Hawkins giết anh ấy.”

“Nó có mang lại lợi nhuận cho cô không?”

“Có năm được, có năm không. Nhưng giờ hoạt động cũng ổn ổn.”

“Thế, theo như cô biết, chồng cô đêm đó sang nhà Don Richards để tán gẫu thôi sao? Hay là còn bàn về công việc nữa?”

“Tôi không biết. trước đây tôi đã nói với anh rồi. tôi thậm chí còn không biết chồng tôi có mặt ở căn nhà ấy đêm đó. Có thể họ trao đổi với nhau về mấy dự án kinh doanh, bởi vì lúc đó David có triển khai vài thương vụ, còn Don là liên hệ chính của anh ấy với ngân hàng. Nhưng tôi không hiểu tại sao anh ấy lại đến nhà Don mà bàn bạc.” Cô ta lạnh lùng nói, “Anh cũng biết đó, David không còn sống trở về nhà được nữa, nên làm sao anh ấy có thể nói cho tôi biết họ thảo luận chuyện gì được. Tôi cứ nghĩ chúng tôi sẽ bên nhau suốt đời. Hóa ra chỉ được một thời gian ngắn.”

“Chồng cô có phải là bạn bè với ông Richards không? Cô và vợ ông ấy có hay chơi với nhau không?”

“Không, không có luôn. Họ có con. Chúng tôi thì không. Vợ chồng họ còn lớn tuổi hơn nữa. Còn David và tôi thì làm việc suốt ngày đêm. Chúng tôi không có thời gian dành cho việc giao lưu bè bạn, thực sự ấy.”

“Đêm đó cô đang làm việc , đúng chứ?”

“Thời điểm đó tôi mới bắt đầu mở công ty kế toán riêng. Lúc đó tôi đang làm việc rất muộn.” Cô ta nhíu mày. “Rồi tôi nhận được cuộc gọi từ phía cảnh sát. Tôi không thể tin nổi. tôi cứ nghĩ đó là trò chơi khăm khốn nạn nào đó thôi.” Cô ngừng lời và ngước lên nhìn Decker. “Tôi phải nhận diện thi thể của anh ấy. Anh đã bao giờ phải làm thế chưa? Xác định danh tính thi thể của một người mà anh yêu thương?”

“Tôi chắc chắn việc đó rất khó khăn,” Decker khẽ đáp lại.

Cô đột nhiên nhìn anh chằm chằm. “Khoan đã. Ôi Chúa ơi, anh đã phải trải qua chuyện đó rồi. Gia đình anh. Tôi nhớ rồi, nhớ rồi. khi ấy báo đài nào cũng đưa tin.”

“Bỏ qua chuyện đó đi,” Decker nói. “Ví và đồng hồ đeo tay của chồng cô bị thất lạc. Một chiếc nhẫn vàng nạm kim cương mà ông ấy đeo cũng thế.”

Cô ta gật đầu. “Tôi tặng chiếc nhẫn đó cho anh ấy. Đâu biết rằng đó lại là món quà sinh nhật cuối cùng ,” cô lạnh lùng thêm vào.

“Cô còn nhớ ra điều gì khác có thể giúp ích cho tôi không?”

“Tôi không muốn giúp anh,” cô thẳng thắn nói. “Vì Meryl Hawkins đã giết chồng tôi. Chúng tôi sắp sửa có một gia đình. Chúng tôi sẽ đi du lịch khắp nơi. Còn từng bàn tính với nhau là sẽ chuyển đến Chicago. Ở một nơi như Burlington thì không thể tiến xa hơn được.”

“Thế sao cô vẫn còn sống ở đây?” Decker không giữ ý tứ gì mà hỏi thẳng.

“Tôi... chồng tôi được chôn cất ở đây.”

Nét mặt Decker dịu đi. “Tôi có thể hiểu.”

Cô ta đứng dậy. “Tôi thực sự cần đi bây giờ, nếu anh không cần gì nữa?”

Decker đứng dậy. “Cảm ơn cô đã dành thời gian,”

“Tôi không chúc anh may mắn trong việc điều tra đâu. Tôi rất hài lòng vì gã Hawkins đã chết.”

“Một câu hỏi nữa thôi. Cô có thể nói cho tôi biết cô ở đâu trong khoảng mười một giờ đêm đến nửa đêm vào ngày Meryl Hawkins bị giết không?”

Mặt cô ta tái nhợt đi. “Thực sự là anh tin tôi có điều gì khuất tất với cái chết của hắn ta sao?”

“Tôi không biết. Thế nên tôi mới hỏi cô câu này. Nhưng nếu cô có người làm chứng thì mọi chuyện sẽ đơn giản thôi. cảnh sát sẽ hỏi đến đấy?”

“Tại sao?”

“Bởi vì ông ta quay lại thành phố và cô tin ông ta giết chồng mình. Nếu việc này khiến cô cảm thấy khá hơn thì chúng tôi đã hỏi Susan Richards câu tương tự.”

“Và cô ta có người làm chứng không?”

Decker không trả lời.

“Quãng thời gian nào nhỉ?” Cô hỏi, vẻ bồn chồn thấy rõ.

Anh nhắc lại.

Cô ta đứng đó, lắc lư qua lại. “Tôi sẽ phải kiểm tra lại lịch trình xem có tìm thấy gì không. Tôi bận đến mức không nhớ nổi một tiếng trước mình vừa làm gì.”

Khi anh bước đến cửa, cô ta gọi với theo.

“Tại sao anh lại làm việc này?”

Anh quay người lại, bàn tay đặt lên nắm cửa tròn. “Thế giới này vốn đã thừa người có tội rồi, chẳng cần đến chúng ta kết án thêm một người vô tội nữa.”

“Anh có thực sự nghĩ Hawkins vô tội không?” Cô ta hoài nghi.

“Đó là điều tôi sẽ tìm hiểu.”

“Nghe anh tự tin đó. Nhưng đã quá lâu rồi. Những kí ức đã nhạt nhòa.”

“Kí ức của tôi thì không,” Decker đáp lại.

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang