DECKER NGỒI TRÊN chiếc ghế băng màu đỏ trong công viên tại thành phố nơi anh sinh ra.
Burlington, Ohio, trần trụi, không che giấu những nét xấu xí.
Nó đã từng sụp đổ khi hầu hết các nhà máy đóng cửa nhiều thập kỉ trước. Rồi sau đó hồi sinh. Một đợt suy thoái nữa xảy đến và hạ gục nó lần nữa.
Giờ đây nó đang chậm chạp phục hồi.
Anh tự hỏi khi nào thì cú đánh tiếp theo sẽ giáng xuống. Dường như luôn có một cú khác chực sẵn.
Jamison gửi cho anh năm sáu tin nhắn kể từ lúc cô rời khỏi thành phố, và anh ngó lơ tất cả. Một phần trong anh cảm thấy không vui về việc này. Vấn đề không phải là ở Jamison. Mọi vấn đề là ở Amos Decker, anh biết điều đó.
Anh sẽ không bao giờ vượt qua được, phải không?”
Những lời nói của Lancaster đã xé toạc và găm vào đầu anh giống như viên đạn xuyên qua não của Hawkins.
Mày sẽ không bao giờ vượt qua được cái chết của họ, phải không Amos? Làm sao mà mày vượt qua được chứ? Đó là lỗi của mày.
Trước đây anh đã từng ngồi trên chiếc ghế này, giống y như bây giờ, khi mùa thu vội vã nhường chỗ cho mùa đông đang tràn tới Thung lũng Ohio. Khi đó anh kiếm sống qua ngày bằng nghề thám tử tư. Anh ngồi ở đây đợi một người đàn ông và một người phụ nữ đang hướng về một quán bar nay đã đóng cửa. Anh được người cha giàu có của người phụ nữ trả tiền để thuyết phục gã lừa đảo, kẻ đã đánh cắp trái tim cô con gái, rời khỏi thành phố. Anh đã thành công. Chẳng có gì khó, bởi gã đó tự cho là mình thông minh và mưu mẹo lắm, nhưng thực tế thì chẳng được như vậy. Hắn chưa bao giờ tính đến việc gặp phải Amos Decker, người đã hạ đo ván hắn chỉ bằng vài nước đi dễ như bỡn trên bàn cờ.
Trong lúc chờ đợi cặp đôi, anh đã quan sát những thứ chuyển động xung quanh mình, suy luận và khắc ghi chúng vào trong kí ức. Anh đã từng coi kí ức của mình giống như một cái máy ghi hình của riêng anh và được tích hợp sẵn trong đầu. Giờ đây anh phải cập nhật khái niệm cho phù hợp với thời đại.
Mình có một đám mây lưu trữ của riêng mình trong đầu, và tất cả mọi dữ liệu được lưu trữ một cách bảo mật và an toàn trên đó cho đến khi nào mình muốn lấy ra.
Hai gã thanh niên đi ngang qua anh đang tranh luận chuyện gì đó. Decker chú ý đến gã bên tay trái đang nắm chặt tay, ở trong đó, nếu là nhiều năm trước sẽ là những tép ma túy trị giá năm usd. Còn giờ đây, anh nghi ngờ gã đó đang cầm vài viên thuốc giảm đau gây nghiện opioid mà hắn đang tìm cách bán. Gã bên phải, không nghi ngờ gì, hẳn là đang mặc cả giá. Trong tay gã này là xấp tiền giấy in hình Jackson 1 , ở túi quần phía sau là một lọ thuốc xịt mũi Narcan 2 . Phòng trường hợp dùng thuốc quá liều, một điều gần như khó tránh, những kẻ chơi thuốc sẽ mang theo thứ thuốc “hồi sinh” này trên người, để một người qua đường có thể nhét mấy lọ này vào mũi rồi xịt cho bọn chúng. Làm như thế, những kẻ này có thể tạm thời dời ngày giỗ của mình sang ngày hôm sau.
1. Mặt trước của tờ 20 usd in hình khuôn mặt của Andrew Jackson, tổng thống thứ 7 của Hoa Kì.
2. Narcan là một loại thuốc khẩn cấp được dùng cho các trường hợp sốc thuốc quá liều, sử dụng bằng cách tiêm hoặc xịt vào mũi.
Cuộc sống trong thế kỉ hai mươi mốt thật lạ lùng vậy đó.
Anh cập nhật hình ảnh này lên đám mây của riêng mình và tiếp tục đi tìm những hình ảnh khác.
Anh tìm thấy hình ảnh một người phụ nữ đang đưa xe vào vạch đậu trên con phố phía trước một tòa nhà, nơi trước đây từng là trạm đổ xăng, còn bây giờ là phòng tập gym CrossFit. Cô ta bước ra khỏi xe, mặc trên người quần áo thể thao bó sát và khoác chiếc túi lên vai, gương mặt cô ta dán chặt vào màn hình chiếc điện thoại thông minh cùng tai nghe đút vào hai tai. Anh nhìn sang phía chiếc xe của cô ta. Giấy phép đậu xe dán trên cửa trước của chiếc ô tô cho biết nơi cô ta sống, đủ lộ liễu để bất kì một kẻ có ý đồ xấu nào có thể trông thấy và bám theo.
Anh muốn bảo cô ta hãy coi lại cách đậu xe của mình, và đừng lãng quên thế giới thật ở xung quanh quá nhiều trong lúc háo hức kiểm tra những gì đang xảy ra trên thế giới mạng xã hội, cái thế giới mà cô ta cho là cực kì quan trọng. Nhưng anh đoán chừng nếu làm thế có khi cô ta sẽ lại tố cáo anh với cảnh sát vì tội quấy rối.
Cảnh tượng này được tự động cập nhật vào đám mây trông đầu anh chỉ vì một lí do duy nhất: mọi thứ đều được tự động lưu trữ trên đó.
Hình ảnh cuối cùng. Một cặp đôi lớn tuổi đi bên nhau, tay trong tay. Cụ ông trông có vẻ trẻ hơn cụ bà một chút, có thể là ngoài tám mươi. Tay cụ bà run rẩy, và nửa bên mặt bà hơi co giật. Nửa mặt còn lại thì xệ xuống. Hoặc là do bà cụ bị liệt dây thần kinh mặt, hoặc bà đã từng trải qua một cơn đột quỵ. Cụ ông đeo máy trợ thính ở cả hai tai và dường như trên mũi ông có một khối u ác tính. Ấy thế nhưng họ vẫn chậm rãi bước đi bên nhau, dù run rẩy. Già đi, sắp gần đất xa trời, nhưng vẫn yêu nhau. Răng long đầu bạc đúng ra là phải thế.
Dù Decker đã cố nhưng anh vẫn không tài nào ngăn hình ảnh này được cập nhật lên đám mây trong đầu. Dẫu vậy anh vẫn cố giữ nó ở một góc đặc biệt xa xôi trong bộ nhớ của mình.
Vậy là, vì Jamison đã rời đi, anh lại chỉ còn một mình. Đôi khi, anh cảm thấy thích như vậy hơn. Anh đã chỉ có một mình sau khi mất đi gia đìh của mình. Thế mà anh vẫn sống tốt.
Có lẽ như thế là tốt nhất. Có lẽ số phận đã định sẵn cho anh một kiếp sống cô độc. Anh có cảm giác sống thế thoải mái hơn.
Anh chuyển sự tập trung vào vấn đề trước mắt.
Meryl Hawkins. Decker có xấp xỉ cả triệu câu hỏi trong đầu và chẳng có được bấy nhiêu câu trả lời. Trên thực tế, anh chưa có câu trả lời nào hết. Nhưng anh không ngồi lại trên chiếc ghế này chỉ đơn giản vì thấy mệt, hoặc vì mục đích hồi tưởng lại chuyện xưa.
Anh đã nói chuyện với một góa phụ, Susan Richards. Giờ anh đang chờ người góa phụ còn lại có liên quan đến vụ án.
Vài phút sau, Rachel Katz bước xuống vỉa hè. Cô và David Katz không có con chung. Rachel sống một mình trong một căn hộ ở khu trung tâm. Đó là một căn hộ xa hoa có tầng gác trong một tòa nhà từng là nhà máy cũ. Decker đã tìm hiểu và biết rằng người phụ nữ này vẫn đang làm công việc kế toán viên công chứng và có công ty riêng. Cô ta vẫn là chủ sở hữu nhà hàng American Grill. Văn phòng của cô ta cách căn hộ năm phút đi bộ.
Trẻ hơn người chồng quá cố vài tuổi, giờ cô ta đã bốn mươi bốn. trong lần gặp mặt đầu tiên với Decker nhiều năm về trước, Rachel Katz đã là một phụ nữ quyến rũ, nay cô ta lại càng đẹp lạ thường. Mái tóc vàng vẫn để dài buông xõa trên vai. Cô ta cao và thân hình cân đối, với dáng đi đầy tự tin. Từng bước đều toát lên dáng vẻ như thể cô ta làm chủ cả thế giới này - hoặc chí ít cũng là làm chủ Burlington.
Cô ta mặc áo khoác màu đen, bên dưới để lộ gấu tay áo sơmi trắng dưới lớp áp khoác, cùng một chiếc chân váy dài. Cô ta chọn màu son đỏ rực, và móng tay cũng sơn cùng một tông màu. Chiếc cặp táp cô ta mang theo hơi đập nhẹ vào bắp đùi theo mỗi bước chân.
Vài tay công nhân xây dựng huýt sáo gọi theo khi cô ta đi ngang qua. Katz ngó lơ họ.
Decker nhấc người đứng dậy khỏi ghế và bắt đầu công việc.
Giống như ngày xưa.