Chuộc Tội

Lượt đọc: 12285 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

KHÔNG CÓ NHIỀU.

Decker đang ở trụ sở cảnh sát, chăm chăm nhìn vào nó. Trong chiếc túi trống có vài bộ quần áo. Một tờ vé xe bus Hawkins đi từ chỗ nhà tù. Một chiếc ví có ít tiền ở trong. Một số giấy tờ của nhà tù mà Hawkins đã vẽ các hình graffiti lên trên.

Một quyển sách bìa mềm gấp nếp đánh dấu chỗ đang đọc dở, tác giả của cuốn sách là một người mà Decker chưa từng nghe tên. Bìa của nó sặc sỡ với hình ảnh một người đàn ông cầm con dao kề sát cái cổ để trần của người phụ nữ. Trông rất đậm chất tác phẩm trinh thám của Mickey Spillane trong những năm 1950, anh nghĩ trong đầu.

Ở trong ví còn có một bức ảnh chụp Mitzi, con gái Hawkins.

Họ của cô gái đó bây giờ là Gardiner, theo Lancaster tìm hiểu được. Cô ta hiện đang sống ở Trammel, Ohio, cách Burlington khoảng hai giờ lái xe. Khi cha vào tù, cô gái khoảng gần ba mươi tuổi. Lancaster cũng tìm hiểu được rằng hiện cô ta đã kết hôn và có một cậu con trai sáu tuổi.

Bức ảnh chụp Mitzi là từ khi cô ta còn ở trường tiểu học. Decker biết điều này bởi vì Hawkins đã ghi tên tuổi cô con gái ở mặt sau tấm ảnh. Hawkins đã ghi lên trên đó, “Ngôi Sao Bé Nhỏ Của Cha.” Đó có thể là lí do Hawkins xăm hình ngôi sao lên cánh tay. Bức ảnh rõ ràng thể hiện quãng thời gian hanh phúc đã lùi xa của gia đình Hawkins. Mitzi trong ảnh trông tươi sáng và thơ ngây, nụ cười tươi rạng rỡ, giống như mọi đứa trẻ ở độ tuổi ấy.

Rồi sau đó giấc mộng tan vỡ. Cô ta lớn lên biến thành một kẻ nghiện ngập và đi ăn cắp vặt để có tiền hút xách. Cô ta đã có những lần phải ngồi tù ngắn ngày, rồi còn những lần vào trại cai nghiện để cải tạo vài ngày. Cô gái bé nhỏ với tương lại rộng mở đã chẳng còn tồn tại nữa.

Ấy thế nhưng, dường như sau cùng cô ta vẫn làm lại được cuộc đời.

Thật mừng cho cô, Decker nghĩ trông đầu. Nhưng anh cũng biết rằng anh sẽ phải nói chuyện với cô ta. Cha của cô có lẽ đã liên lạc với cô sau khi được phóng thích.

Lancaster bước vào và nhìn đống đồ đạc được bày ra trên bàn.

“Không kiểm tra gì à?”

Decker lắc đầu. “Có câu này muốn hỏi?”

“Ờ.”

Lancaster ngồi xuống và thảy một miếng kẹo cao su vào miệng.

“Cố duy trì thói quen nhai kẹo để bỏ thuốc đi.” Decker khuyên nhủ.

Chị bĩu môi. “Cảm ơn, kính thưa Bác sĩ Decker. Nào, anh muốn hỏi gì?”

“Ai gọi điện báo thế?”

“Gì cơ?”

“Ai gọi báo có vụ náo loạn ở nhà Richards đêm hôm đó thế?”

“Anh biết chúng ta chưa từng tìm được câu trả lời mà.”

“Ừm, tôi nghĩ bây giờ chúng ta cần tìm ra người đó.”

“Bằng cách nào?” Chị nói với vẻ hoài nghi. “Chuyện đã lâu lắm rồi.”

“Vào thời điểm đó, tôi đã đọc bản ghi chép cuộc gọi và lắng nghe cả đoạn băng ghi âm nữa. Người gọi đến là nữ giới. Cô ta nói rằng nghe thấy tiếng ồn ào trong căn nhà. Cảnh sát được điều động đến ngay sau đó ít lâu. Và rồi chúng ta cũng được điều đến đó sau khi có xác nhận là đã xảy ra án mạng.”

“Đó là những gì chúng ta biết.”

“Nhưng bằng cách nào người gọi điện biết là có một vụ náo loạn? Cuộc gọi không phải được thực hiện từ số máy bàn của các nhà hàng xóm. Nó cũng không được thực hiện từ một số điện thoại di động có thể truy ra tung tích. Vậy thì nó được gọi từ đâu?”

“Có lẽ chúng ta đã không tập trung nhiều vào điểm này. Chúng ta đã nghĩ đó là một người qua đường tốt bụng.”

“Là một người qua đường quá đúng lúc ấy chứ. Tại sao lại có một người đi ngang một con ngõ cụt vào đúng ngày mưa gió? Nếu như không sống ở đó thì tại sao lại đi tới đó chứ?”

Lancaster suy nghĩ một lúc. “Và rồi khi chúng ta tới đó, mọi dấu vết đều chỉ vào Hawkins sau khi anh tìm được dấu vân tay.”

Decker gật đầu bởi vì anh biết sự thật là vậy. Và nó khiến anh cảm thấy lòng mình nặng trĩu.

“Được rồi,” anh nói. “Chúng ta cần xem xét lại vụ án này từ đầu. Không được thiên kiến rằng Hawkins có dính dáng đến vụ việc. Xem bằng một góc độ mới, xa và rộng hơn.”

“Decker, đã hơn mười ba năm rồi.”

“Tôi không quan tâm, kể cả đó là một nghĩn ba trăm năm cũng thế, Mary ạ,” anh ngắt lời. “Chúng ta cần phải sửa sai.”

Chị quan sát anh suốt một lúc lâu. “Anh sẽ không bao giờ vượt qua được, phải không?”

“Tôi không hiểu cô đang nói gì.”

“Có, anh hiểu đấy.”

Decker đăm chiêu nhìn chị. “Tôi cần cô toàn tâm toàn ý cho vụ này.”

“Được rồi, Decker, nhưng làm ơn hãy nhớ là tôi còn một đống các vụ án khác phải giải quyết chứ không phải chỉ có mỗi vụ sát hại Hawkins không thôi đâu.”

Decker cáu kỉnh. “Cô nhất định phải dành ưu tiên cho vụ này, Mary ạ. Nếu ông già đó thực sự vô tội, chính chúng ta đã hủy hoại cuộc đời ông ấy, tống ông ấy vào tù, vào nơi mà có vẻ như ông ấy đã bị cưỡng hiếp, và rồi sau đó ta lại để cho một kẻ nào đó sát hại ông ấy.”

“Chúng ta không để cho ai sát hại ông ấy cả,” chị vặn lại.

“Có lẽ là có đấy,” Decker quát.

“Có vấn đề gì sao?”

Cả hai người nhìn sang Jamison đang đứng trước cửa.

Cuối cùng Lancaster thôi không nhìn Decker nữa. “Chỉ là hai cộng sự cũ đang tranh luận thôi.” Chị lại quay sang Decker. “Tôi xin lỗi, Amos. Tôi sẽ tham gia vụ này cùng anh nhiều nhất có thể. Nhưng thực sự lịch của tôi kín lắm rồi.”

“Chẳng phải cô từng nói thật tốt được làm việc cùng nhau như ngày xưa sao?”

“Chúng ta đâu có sống trong ngày xưa. Chúng ta sống trong hiện tại.” Chị ngừng lại và nói thêm. “Chí ít với tôi là thế, bởi vì tôi không có lựa chọn nào khác.”

Decker nhìn chị bằng ánh mắt lạnh lùng.

Jamison nói, “Decker, anh đã có tin gì lại từ Bogart chưa?”

“Anh ấy vẫn chưa gọi cho cô à?”

“Chưa. Nhưng anh ấy có đồng ý cho chúng ta ở đây và tham gia vụ này không?”

“Không, anh ấy không đồng ý. Thế nên tốt hơn cô nên thu dọn đồ đạc và quay về D.C. đi.”

“Anh biết việc đó từ khi nào?”

Decker không trả lời.

“Decker?”

“Từ trước.”

“Nhưng anh không hề đề cập chuyện này với tôi sao?”

“Thì tôi đang nói với cô đây. Một lúc nào đó tôi sẽ gặp lại cô ở D.C.”

“Ý anh là anh sẽ ở lại? Decker, không thể được.”

“Chờ mà xem.”

Anh bỏ ra ngoài.

Jamison cúi xuống nhìn Lancaster, lúc này đang ngồi trên ghế, chậm rãi nhai kẹo cao su.

“Có chuyện quái gì xảy ra với anh ấy thế?’ Jamison hỏi. “Nếu không chấp hành chỉ đạo, anh ấy sẽ phá nát sự nghiệp của mình ở Cục mất.”

Lancaster đứng dậy. “Amos Decker luôn luôn có những ưu tiên của riêng mình. Nhưng ‘sự nghiệp’ chưa bao giờ là một trong số đó.”

“Tôi biết, anh ấy chỉ muốn tìm ra sự thật. Anh ấy lúc nào cũng nói thế.”

Lancaster nhìn ra phía cửa. “Thực lòng tôi nghĩ anh ấy chỉ muốn tìm thấy một chút bình yên. Tất cả những chuyện này...” chị ngừng lại và nhìn xung quanh phòng”... tất cả những chuyện này chỉ là cách anh ấy tồn tại trong khi phải gánh trên vai nhiều tội lỗi hơn bất kì ai đáng lẽ phải gánh vác. Chuyện xảy ra với Meryl Hawkins chỉ càng thêm nặng gánh, bởi vì rõ ràng anh ấy tự trách bản thân vì những gì đã xảy ra. Anh ấy là con người như thế. Chúa ơi! Giá như tôi đừng nói cho Hawkins biết Decker ở đâu.” Chị chạm lên vai Jamison. “Thật vui được gặp cô, Alex.”

Lancaster theo Decker ra ngoài, để lại Jamison một mình.

« Lùi
Tiến »