Chuộc Tội

Lượt đọc: 12284 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

CHẲNG CÓ NƠI NÀO TRÊN ĐỜI NÀY lạnh lẽo hơn nhà xác.

Chí ít đó là điều mà Decker suy nghĩ khi anh nhìn xuống thi thể của Meryl Hawkins đang được đặt trên chiếc bàn kim loại. Bác sĩ pháp y đã kéo tấm ga phủ xuống, để lộ toàn bộ thân hình tiều tụy của Hawkins. Đứng cạnh Decker là Jamison. Bên còn lại là Lancaster.

Vị bác sĩ pháp y nói, “Như tôi đã nhận định, nguyên nhân gây ra cái chết là một viên đạn mũi mềm hoặc đạn nở kích thước nhỏ. Viên đạn biến dạng sau khi xé toạc hộp sọ, rồi bay xoáy vòng xuyên qua các lớp mô mềm, trong quá trình đó nó tiếp tục tàn phá thêm, theo đúng như mục đích thiết kế ban đầu của nó.” Ông ta chỉ sang phía bộ não của ông già đang được đặt trên một bàn khác. “Anh chị có thể thấy nó đã gây ra tổn thương rất nghiêm trọng. Có lẽ Hawkins đã chết ngay tức khắc. Viên đạn vẫn còn nằm trong các lớp mô mềm, dưới dạng nhiều mảnh vỡ. Đó là lí do vì sao tôi không thể cho các anh chị lời giải đáp chính xác về kích thước của viên đạn.”

“Và không có cách nào để so sánh đường đạn đạo kể cả nếu chúng ta tìm được một khẩu súng để so thử?” Lancaster hỏi.

“E là không thể. Như tôi đã nói, chỉ còn những mảnh vụ kim loại rải rác khắp một vùng rộng lớn trong bộ não. Giống như mảnh vụn của một quả bom đã nổ. Thực sự là không thể xác định được dấu vết các đường rãnh xoắn từ nòng súng để đối chiếu, thật không may là thế.” Ông ta nói thêm. “Ngoài ra còn có dấu vết của bọt xốp polyurethance và hạt vi nhựa bao quanh vết thương và mô não.”

“Sao cơ?” Jamison nói, trông có vẻ bối rối.

Decker nói, “Kẻ sát nhân đã dùng gối để cản âm thanh của phát súng.”

“Một ống giảm thanh phiên bản rẻ tiền,” Lancaster nói thêm. “Nếu hung thủ không dùng gối, vết bỏng trên trán ông ta thậm chí có thể còn rõ nét hơn. Gần giống với một vết thương do súng bắn trực diện gây ra.”

“Kẻ này chắc hẳn đã dọn sạch dấu vết và mang chiếc gối đi,” Decker nói. “Không phát hiện dấu vết của cái gối đó trong phòng.”

Decker chỉ lên cẳng tay của Meryl. “Tất nhiên, giờ chúng đã lành lặn cả rồi, nhưng ngày xưa có các vết xước ở đó, những vết xước được cho là của Abigail Richards, khi cô bé cố gắng chống cự lại ông ta.”

Lancaster nói thêm, “Sau khi Hawkins bị bắt tạm giam, chúng ta đã để ý đến các vết thương trên hai cánh tay của ông ta. Hawkins nói rằng ông ta bị ngã và bị trầy xước cả hai cánh tay. Ông ta đã rửa sạch và băng bó chúng trước khi bị bắt. Nếu có bất kì dấu vết DNA nào của Abigail Rachards trên người ông ta, việc làm này có lẽ đã rửa trôi tất cả. Trên thực tế, chúng ta không phát hiện được gì. Nhưng chúng ta đã tìm thấy DNA của ông ta trên người cô bé.”

Jamison nói, “Và đó có vẻ như là bằng chứng cực kì vững chắc cho tội lỗi của ông ta. Cho thấy ông ta đã có mặt ở đó. Cô bé cố gắng chống cự lại ông ta. Ông ta hoàn toàn có thể là kẻ đã ra tay.”

“Phải,” Decker nói. “Và tất cả những gì chúng ta có để phản bác lại kết luận này là một ông già tự nhận mình vô tội và giờ ông ta đã chết.”

Lancaster nói. “Anh có nghĩ có thể là Hawkins đã gây ra vụ giết người, nhưng không làm một mình không? Ông ta có một đồng phạm, và giờ tên đồng phạm này sát hại ông ta trước khi ông ta kịp tiết lộ danh tính của hắn.”

“Hắn đã có mười ba năm để làm việc đó,” Decker nêu ý kiến. “Và nếu như vậy thì ắt hẳn Hawkins đã chỉ điểm tên đồng phạm này tại buổi xét xử để xin được giảm án rồi chứ. Và còn điều này nữa.” Anh nói cho Lancaster biết về giả thuyết liên quan đến trận mưa. Anh nói thêm, “Đáng lẽ ta phải phát hiện ra nước mưa đọng và các dấu vết khác từ trận bão ở hiện trường vụ án, nhưng lại không có.”

Lancaster sửng sốt trước chi tiết này. .“Tôi... tôi chưa bao giờ chú ý đến điều đó.”

“Tôi cũng vậy, cho tới hôm nay”

“Chết tiệt thật! Decker à.”

“Phải đấy.”

“Có cái gì trên cẳng tay ông ấy thế?” Jamison nói.

Vị bác sĩ pháp y, người đàn ông thấp, đầu hói, ngoài năm mươi tuổi, kéo đèn phẫu thuật gắn trên cái giá dài có thể uốn cong lại gần hơn. Ông ta bật công tắc, chiếu thẳng đèn vào vị trí đó.

“Phải, tôi có để ý thấy,” ông ta nói. “Hãy cùng xem kỹ hơn nào.”

Các dấu vết trên cánh tay của Hawkins là những dấu đen, thâm xanh và nâu. Nếu chỉ nhìn thông thường sẽ kết luận đó là các vết thâm. Có điều không phải thế. Dưới ánh đèn siêu sáng, quan sát kĩ hơn sẽ thấy rõ ràng đó không phải là những vết thâm.

“Đó là một hình xăm,” Decker nói. “Hoặc là vài hình xăm.”

“Đó cũng là kết luận của tôi,” vị bác sĩ nói. “Nhưng là những hình được xăm rất cẩu thả. Này nhé, con gái tôi cũng có một hình và nó được xăm đẹp hơn thế này rất nhiều.”

Decker đoán, “Đó là bởi vì những hình này được xăm ở trong tù với những dụng cụ thô sơ và bất cứ thứ gì tù nhân tìm được để dùng làm mực.”

“Làm sao anh biết chúng không phải được xăm trước khi ông ấy đi tù?” Jamison hỏi.

“Bởi vì tôi đã quan sát cẳng tay của ông ấy mười ba năm trước. Một vài lần. không có hình xăm.” Decker cúi xuống và nhìn vào các dấu vết ở khoảng cách chỉ vài centimete. “Trông như người xăm đã dùng ghim giấy hoặc có thể là ghim bấm. Hình đó trông như được xăm bằng mực làm từ nhọ nồi trộn với dầu gội. Hai hình khác dường như là dùng xốp Styrofoam đun chảy. Đó là những phương thức xăm mình khá phổ biến của các tù nhân.”

“Không ngờ anh lại là chuyên gia về các hình xăm trong nhà tù đấy,” Jamison nói.

“Decker và tôi đã đến kha khá nhà tù trong nhiều năm làm việc,” Lancaster nói. “Đã chứng kiến nhiều tù nhân có sở thích xăm mình. Một số hình khá ngầu, một số thì gớm ghiếc.”

Decker vẫn đang nhìn hình xăm. “Đó là một cái mạng nhện.”

“Bị mắc kẹt,” Lancaster nói.

“Sao cơ?” Jamison hỏi.

“Tượng trưng cho việc bị mắc kẹt trong nhà tù,” Decker giải thích. “Nó muốn nói đến án tù của họ.”

“Cái đó trông giống như một giọt nước mắt,” Jamison nhận xét khi chỉ tay vào dấu xăm gần khuỷu tay.

Decker gật đầu. “Phải, đúng thế.”

“Hình đó có nghĩa là gì nhỉ?”

Lancaster và Decker nhìn nhau. Anh nói bằng một giọng như đang kìm nén, “Đôi khi nó ngầm biểu thị rằng người đó đã bị cưỡng hiếp trong tù. Thông thường nó sẽ được đánh dấu lên mặt, nơi tất cả mọi người đều nhìn thấy được.”

“Khốn nạn thật!” Jamison nói.

Decker nhắm chặt mắt và trong bụng anh cảm thấy nôn nao.

Và tôi là người đã giúp sức đẩy ông vào đó bởi vì có thể tôi đã điều tra không đủ kĩ lưỡng.

Jamison dõi theo Decker và đặt một bàn tay lên cánh tay anh. Hai mắt anh bật mở và anh đột ngột đứng rời xa khỏi cô. Anh không để ý tới vẻ mặt đau lòng của cô trước phản ứng của anh.

Lancaster quan sát hình xăm cuối cùng ở phía bên phải giọt nước mắt. “Nhưng tôi chưa từng nhìn thấy hình nào giống như thế,” chị nói.

“Giống như một ngôi sao có một mũi tên bắn xuyên qua,” Jamison nói. Cô nhìn sang Decker. “Anh có nghĩ ra là gì không?”

“Chưa nghĩ ra,” anh đáp. Anh nhìn sang vị bác sĩ pháp y. “Bệnh ung thư của ông ấy phát triển đến mức nào rồi?”

Vị bác sĩ rùng mình. “Nặng lắm rồi. Nếu viên đạn không lấy mạng, ước đoán của tôi là ông ấy còn vài tuần nữa. Thực ra, tôi bất ngờ khi ông ấy vẫn còn đi lại được đấy.”

“Ông ấy nói rằng ông ấy dùng thuốc kích thích mua lậu,” Jamison nói.

“Xét nghiệm chất kích thích sẽ cho chúng ta biết trong cơ thể ông ấy có những gì. Trong dạ dày ông ấy không có gì cả, không có thức ăn hay bất cứ thứ gì. Tôi có thể mường tượng được tới lúc đó ông ấy đã chẳng còn thiết tha ăn uống gì cả. Nhưng chắc hẳn ông ấy phải là một người rất khỏe mạnh để có thể tiếp tục tồn tại khi mà ung thư trong người đã phát triển đến mức độ đó.”

Decker nói, “Ừm, có thể khát khao chứng minh mình vô tội đã mang đến sức mạnh cho ông ấy.”

“Còn điều gì khác đáng chú ý nữa không?” Lancaster hỏi.

“Chúng tôi thu được quần áo của ông ấy, cất trong túi đựng bằng chứng ở đằng kia.”

Lancaster nhìn Decker. “Ông ấy cũng có một cái túi trống nhỏ. Chúng tôi đã thu được ở đồn. Bên trong cũng không có gì nhiều, nhưng có khi anh muốn xem thử.”

Decker gật đầu trong lúc anh vẫn tiếp tục nhìn vào cái xác.

Ba hình xăm. Hình mạng nhện trông có vẻ là có lâu nhất. cái đó có thể hiểu được. Hồi Hawkins mới bị bỏ đi, nếu ông ấy thực sự vô tội, chắc hẳn ông đã hết sức phẫn nộ. Hình xăm mạng nhện đó có lẽ là một trong vài cách khả dĩ để ông bày tỏ nỗi căm phẫn của mình. Hình giọt nước mắt có lẽ được xăm sau đó không lâu. Vào tù thì chẳng thể nào được yên thân.

Rồi sau đó là tới hình xăm chưa xác định. một ngôi sao với mũi tên xuyên qua. Anh sẽ phải tìm ra ý nghĩa của hình xăm này. Bởi nó trông có vẻ là hình được xăm gần đây nhất. decker có thể khẳng định điều này bởi gần đây Hawkins đã sụt cân, có thể là do bệnh tật. Hai hình xăm kia có dấu hiệu của việc giảm cân, phù hợp với những thay đổi về kích thước của cẳng tay 1 . Tuy nhiên hình ngôi sao thì không có các dấu hiệu này. Và các dấu xăm trông cũng mới hơn. Trên thực tế, có thể ông ấy chỉ vừa mới xăm nó ngay trước khi rời khỏi nhà tù.

1. Việc tăng hay giảm cân, nhất là khi sút hay tăng cân đột ngột, có thể ảnh hưởng đến hình xăm trên người, khiến các hình xăm thay đổi vị trí hoặc ảnh hưởng đến các chi tiết trên hình xăm.

Và nếu hình này được xăm ngay gần ngày ông ấy được thả, có lẽ nó phải có một ý nghĩa quan trọng nào đó đối với ông ấy vào thời điểm đó.

Và bởi vì Decker đã bỏ lỡ việc không phát hiện dấu chân lấm bùn trong căn nhà, anh quyết tâm không để lỡ thêm bất cứ một điểm nào nữa trong vụ án này.

Các thanh tra án mạng hiếm khi có cơ hội được tái điều tra. Anh sẽ không làm hỏng việc này.

Không làm hỏng thêm một lần nữa.

« Lùi
Tiến »