“CHÚNG TA ĐANG LÀM GÌ Ở ĐÂY vậy hả, Decker?” Jamison hỏi. “Anh chẳng bao giờ nói rõ ràng gì cả.” Cô khẽ nói thêm. “Như mọi khi.”
Decker không có vẻ đang nghe cô nói. Anh chăm chú nhìn vào nhiều vị trí khác nhau trong phòng khách bên trong ngôi nhà cũ của gia đình Richards, đặc biệt là sàn nhà. Trong đầu anh đang nhớ lại đêm hôm ấy và sắp đặt lên các vị trí trước mắt những gì từng nằm trên đó.
Chúng tring khớp tương đối chính xác.
“Mưa.”
“Sao cơ?” Jamison nói, trông có vẻ bối rối.
“Đêm vụ giết người tại nhà Richards xảy ra, trời mưa. Mưa như trút nước. Bắt đầu vào khoảng sáu giờ mười lăm phút rồi tiếp tục cho tới sau khi Lancaster và tôi tới đó. Đó là một trận bão rất lớn. Sấm chớp liên hồi.”
“Phải, luật sư của ông ta có nhắc tới chuyện đó. Rồi sao?”
Decker chỉ tay xuống sành nhà. “Nhưng bên trong căn nhà không hề có dấu chân dính nước, ngoại trừ dấu chân của những cảnh sát đầu tiên đến hiện trường. Không có vết tích của bùn hay cát sỏi. Mary và tôi cùng các nhân viên kĩ thuật đều đi ủng.”
“Vậy làm cách nào tên sát nhân, một kẻ rõ ràng tới sau khi cơn mưa đã trút xuống, lại không để lại dấu vết nào của nước trên sàn nhà hay thảm?” Cô dừng lại. “Chờ đã, anh chưa từng nghĩ tới điểm này cho tới tận bây giờ sao?”
Đôi mắt Decker vẫn tiếp tục quét quanh căn phòng.
“Decker, tôi hỏi anh...”
“Tôi biết rõ cô vừa hỏi điều gì, Alex,” anh nóng nảy nói.
Cô khựng lại trước những lời lẽ gay gắt của anh.
Không đáp lại anh nhìn của cô, Decker nói, “Tôi tìm thấy dấu vân tay và vết máu trên công tắc điện trên tường phòng khách. Đó là vị trí mà một người sẽ đặt tay lên nếu định tắt đèn. Chúng tôi yêu cầu nhân viên kĩ thuật lấy mẫu. Khi cho chạy mẫu vân tay qua cơ sở dữ liệu thì tên của Hawkins xuất hiện.”
“Tại sao ông ta lại có trong hệ thống? Hồ sơ của Finger không nhắc tới chuyện này. Anh nói rằng trước đó ông ta chưa từng phạm pháp gì cả mà.”
“Công việc cũ của ông ta là làm việc tại một công ty có liên quan đến làm thầu cho quốc phòng. Do làm việc tại đó, ông ta đã được kiểm tra lí lịch và có dấu vân tay lưu trong hồ sơ.”
“Sau đó thì sao?”
“Hawkins là kẻ tình nghi số một, ừm, thực ra là kẻ tình nghi duy nhất của chúng tôi.”
“Toàn bộ quá trình điều tra diễn ra trong bao lâu?”
“Chúng tôi xác định được danh tính dấu vân tay vào khoảng một giờ sáng. Ngay khi có địa chỉ chúng tôi lập tức đi tìm Hawkins. Ông ta không ở nhà khi chúng tôi tìm tới. Nhưng vợ và con gái ông ta thì có. Họ không biết ông ta đi đâu.”
“Các anh tìm thấy ông ta ở đâu?”
“Chúng tôi phát lệnh tìm kiếm cho các đơn vị. Vài giờ sau một xe tuần tra phát hiện ông ta đang đi bộ trên một con phố ở phía đông thành phố. Họ bắt giữ ông ta và đưa ông ta tới đồn với lí do tình nghi giết người. lancaster và tôi gặp ông ta tại đó.”
“Đi bộ sao? Không phải ông ta có xe ô tô sao?”
“Một chiếc xe cà tàng. Xe đậu trên đường phía trước nhà ông ta khi chúng tôi tới tìm. Sau này chúng tôi đã xác minh được đó là chiếc xe duy nhất của gia đình ông ta. Với con mưa và nhiệt độ ngoài trời xuống thấp khi chúng tôi đến nơi, không thể xác định chiêc xe có mời được dùng đến hay không. Mặc dù vào thời điểm chúng tôi tìm đến, đã là nhiều giờ sau khi vụ án mạng xảy ra, động cơ xe dù sao đến lúc đó cũng không thể còn ấm nữa. Nhưng sau đó chúng tôi vẫn xác minh với hàng xóm và họ nói rằng chiếc xe đã đậu đó cả ngày lẫn đêm. Mặc dù vậy, chúng tôi vẫn kiểm tra phần ngoài chiếc xe và bánh xe để tìm xem có dấu vết nào từ nhà Richards không, nhưng nếu như ông ta đã lái xe về nhà sau khi ra tay sát hại các nạn nhân thì tất cả những dấu vết đó có thể đã bị cơn mưa nặng hạt rửa trôi hết cả rồi. Chúng tôi chưa có lệnh, thế nên đồ đạc bên trong nhà họ phải chờ khám xét sau.”
“Và Hawkins đã khai những gì?”
Trong đầu, Decker nhớ lại cảnh anh và Lancaster bước vào cùng căn phòng hỏi cung, nơi họ đã thẩm vấn Susan Richards. Vẫn là những bức tường màu vàng mù tạt đó. Vẫn cùng một loại người đang ngồi trên chính chiếc ghế đó: Người bị buộc tội, một con thú bị săn đuổi đang tìm lối thoát.
“Ông ta biết quyền của mình. Ông ta muốn có luật sư. Chúng tôi nói với ông ta có một luật sư đang trên đường tới, nhưng cũng bảo rằng nếu ông ta đồng ý trả lời một vài câu hỏi, việc ấy có thể giúp chúng tôi loại ông ta khỏi danh sách tình nghi. Nhưng nếu ông ta không muốn thì cũng không sao. Chúng tôi cần phải đánh tiếng một cách hợp pháp.”
“Anh chị có nói cho ông ta biết việc tìm được dấu vấn tay của ông ta tại hiện trường không?”
“Chúng tôi giữ lại chưa nói để làm bẫy. Lúc này chúng tôi đã xin được lệnh khám xét, thế nên một đội khác lật tung từng ngóc ngách căn nhà và chiếc xe để tìm dấu vết cũng như khẩu súng được dùng làm hung khí. Như cô biết, sau này họ tìm thấy nó đằng sau bức tường trong tủ quần áo của ông ta.”
“Nghĩa là ông ta phải quay về nhà và giấu nó. Nhưng vợ và con gái ông ta không hề hay biết gì sao?”
“Hiển nhiên là Lisa Hawkins bị ốm rất nặng và ngủ ở phòng khác. Cô con gái Mitzi ra mở cửa, mà trên người chỉ mặc mỗi đồ lót. Cô ta nhìn tàn tạ khủng khiếp. Chẳng biết dùng cái gì mà đang phê pha như người trên trời. Cô ta không cung cấp được thông tin gì. Chúng tôi phải đi vào phòng ngủ của bà Hawkins để tìm gặp bà ấy. Bà ấy thậm chí còn không xuống nổi khỏi giường. Về cơ bản đó là nơi chờ chết tại gia của bà ấy.”
“Chết tiệt,” Jamison nói. “Tự dưng chuyện này đổ ụp vào người thì bà ấy chịu sao nổi.”
“Bà ấy thực sự rất lo lắng. Muốn biết có chuyện gì đang xảy ra. Nhưng bà ấy thực sự rất rối trí, nói năng không đâu vào đâu, và tôi không chắc bà ấy có tiếp thu được những gì mà chúng tôi nói hay không. Đứa con gái đang phê thuốc cũng vậy. với hai người này, có khi Hawkins lái xe đâm sầm vào cửa trước thì tôi nghĩ họ cũng chẳng hề nhận ra.”
“Hawkins có chịu trả lời câu hỏi nào không?”
“Khi bắt ông ta, các cảnh sát có nói cho ông ta biết ông ta bị cáo buộc tội gì. Nhưng không nói thêm chi tiết nào khác. Tôi kể cho ông ta sơ lược tình hình hiện tại.”
“Phản ứng của ông ta thế nào?”
Lúc này tâm trí của Decker đã hoàn toàn chìm vào kí ức. Anh không còn ở trong căn nhà cũ của gia đình Richards nữa. Anh đang ở trong phòng hỏi cung, cùng với Lancaster ngày còn trẻ ngồi cạnh và ông Hawkins vẫn còn sống ngồi đối diện. Người đàn ông đó cao gầy nhưng rắn rỏi, trước khi bị căn bệnh ung thư tàn phá cơ thể. Khuôn mặt ông ta đẹp vẻ vạm vỡ, và Decker nhớ đôi tay có vẻ khỏe khoắn và đầy chai sạn của ông ta. Đôi tay đó có thể dễ dàng siết chặt và lấy đi tính mạng của một cô bé.
Decker nói: “Ông Hawkins, trong lúc chờ đợi người ta chỉ định luật sư bào chữa cho ông, ông có thể làm rõ một vài điểm giúp chúng tôi được chứ? Câu trả lời của ông sẽ giúp ích rất nhiều, nhưng ông có quyền từ chối trả lời, chúng tôi phải nói rõ như vậy.”
Hawkins khoanh tay trước ngực và nói, “Trả lời những câu nào?”
“Chẳng hạn như tối nay trong khoảng từ bảy giờ đến chừng chín giờ ba mươi ông đã ở đâu?”
Hawkins gãi gãi má. “Đang đi bộ. Đã đi cả tối. vẫn đang đi bộ khi mấy cậu cảnh sát bắt đi. Làm gì có luật cấm đi bộ.”
“Dưới trời mưa như trút sao?”
Hawkins chạm tay lên bộ quần áo ướt nhẹp. “Bằng chứng là đây. Khi mấy cậu bắt tôi về đây, đó là việc mà tôi đang làm. Thề có Chúa.”
“Ông đang đi bộ ở đâu vậy?”
“Chỗ này chỗ kia. Cần phải suy nghĩ.”
“Về chuyện gì vậy?”
“Cóc phải việc của mấy người.” Ông ta ngừng lại. “Với lại, khoan đã, không ai nói cho ta biết ai là người bị giết.”
Lancaster nói cho ông ta biết là ai và ở đâu.
“Chết tiệt, tôi đâu có biết mấy người đó.”
Decker bâng quơ nói, “Ồ, vậy là ông chưa từng đến căn nhà đó?”
“Chưa bao giờ. Đến để làm gì chứ.”
“Ông có gặp ai trên quãng đường đi bộ có thể chứng thực những gì ông kể không?”
“Không. Trời đang mưa mà. Ngoài tôi ra, làm gì có ai rồ dại đến mức mà đi ra ngoài đường vào lúc ấy.”
“Ông đã bao giờ đến nhà hàng American Grill trên đường Franklin chưa?” Lancaster hỏi.
“Tôi không ăn nhà hàng nhiều. Không có tiền.”
“Ông đã bao giờ vô tình chạm mặt chủ nhà hàng đó chưa?”
“Là ai thế nhỉ?”
“David Katz.”
“Chưa từng nghe tên.”
Lancaster miêu tả Katz.
“Không, không thấy quen.”
Luật sư của Hawkins do toà án chỉ định, Ken Finger, khi ấy gầy gò hơn nhiều, vừa hay lúc đó tới nơi, rồi Hawkins bị bắt mở miệng để lấy mẫu xét nghiệm DNA theo yêu cầu của tòa.
Hawkins hỏi Decker anh sẽ làm gì với mẫu đó.
“Cóc phải việc của ông,” Decker đáp.
Decker nhìn Jamison sau khi kể từ đầu đến cuối cho cô nghe. “Rồi vào cuối buổi sáng hôm đó, đội tìm kiếm phát hiện ra khẩu súng gây án, nó được giấu đằng sau một hộc tường rời trong tủ quần áo của Hawkins. Phân tích cho thấy đạn đạo trùng khớp với những viên đạn được lấy ra từ các thi thể.”
“Còn kết quả xét nghiệm DNA?”
“Mất một lúc để nhận được kết quả, nhưng DNA từ nước bọt trùng khớp với dấu vết bên dưới các đầu móng tay của Abigail Richards.”
“Đến đó vụ án khép lại.”
“Hiển nhiên là thế.”
Decker lại nhìn xuống sàn nhà một lần nữa. “Ngoại trừ việc không có dấu vết từ cơn mưa.”
“Có thể ông ta đã mang theo một đôi giày và tất khác đi cùng. Ông ta cởi giày và để ở bên ngoài. Rồi thay sang giày khô.”
Decker lắc đầu. “Không đâu.”
“Tại sao không?”
“Nhìn hiên nhà đi.”
Jamison bước ra chỗ cửa sổ và nhìn vào cái hiên nhà không có vách ngăn với một mái lợp nhỏ.
Decker nói, “Khi vào được trong nhà, cả tôi và Mary đều đã ướt nhẹp, cái mái hiên đó gần như chẳng giúp che chắn được gì. Thêm nữa, tôi không nghĩ Hawkins lại có thể lường trước mà mang thêm một đôi giày và tất. vả lại ông ta làm gì có thời gian dừng lại mà thay giày trước khi đột nhập vào trong một căn nhà có cả đống người ở trong? Có thể có người nhìn ra phía cửa trước hoặc qua cửa sổ và trông thấy ông ta. Chết tiệt, hẳn ông ta cũng phải mang thêm cả một bộ quần áo mới và máy sấy tóc trước khi đặt chân vào bên trong mất. Nếu không, thế nào cũng sẽ có dấu vết.”
“Có con đường nào khác mà ông ta có thể sử dụng để vào trong nhà không?”
“Vào bằng đường khác đi nữa cũng không giải quyết được cái khúc mắc này.”
“Có thể ông ta đã dọn sạch các vết nước mưa trên đường thoát ra.”
“Sau khi đã sát hại bốn mạng người, ông ta sẽ dành thời gian cho việc đó ư? Dọn sạch cả dấu vết do ông ta để lại khi đi khắp nhà sát hại từng người? Còn có cả thảm nữa, thế thì ông ta sẽ phải làm gì, chẳng lẽ lại lấy máy làm sạch bằng hơi nước rồi xịt cho sạch để xóa bỏ từng dấu vết của bùn, của đất cát ẩm và cỏ ướt nước mưa để lại sao?”
“Nhưng Decker à, anh biết nếu sự tình không diễn ra như vậy thì nghĩa là gì mà.”
Decker liếc nhìn cô. “Phải, là Hawkins đã đúng và tôi đã sai. Ông ta vô tội. Và tôi đã đẩy ông ta vào tù. Và giờ thì ông ta đã chết.”
“Đó không phải là lỗi của anh.”
“Còn lâu mới không phải,” Decker nói.