“NÓ Ở ĐÂY.”
Họ đang ở trong kho lưu trữ bảo ôn. Sau khi tìm kiếm trên chiếc iPad cầm trong tay, Christine Burlin chỉ về phía một cái giá sách ở tít sâu bên trong căn phòng.
“Cô có vẻ là người có đầu óc tổ chức rất tốt đấy,” Lancaster khen ngợi.
“Ồ, tất nhiên là tôi phải thế rồi. Ông Finger không giỏi trong khoản này, nên tôi phải bù đắp thôi. Tôi có thể đảm bảo với cô là tôi bù đắp tốt.”
Lancaster thì thầm với Jamison, “Cô ta có bốn đứa con, đứa lớn nhất học lớp tám, và tôi nghĩ cô ta vẫn cho chúng nó mặc đồ nhi đồng của Garanimals 1 .”
1. Garanimals là một thương hiệu quần áo trẻ em của Mỹ, được thành lập từ năm 1972. Mỗi một món đồ sẽ có một thẻ gắn mang tên một con vật, muốn phối đồ thì chỉ cần tìm món đồ còn lại có gắn thẻ hình con vật tương ứng. VD: Quần có thẻ hình con Hổ đi với áo hình con Hổ là có được một bộ đồ đẹp. Từ đó giúp tiết kiệm công sức và thời gian cho các bậc phụ huynh và con trẻ trong việc phối đồ.
Burlinh nói với họ chỉ có hai thùng hồ sơ liên quan đến vụ án. Trước khi cho phép họ mang hai thùng hồ sơ đi, cô yêu cầu Lancaster kí một hóa đơn điện tử. Họ quay lại chỗ đậu xe, Decker kéo cả hai thùng.
Lancaster nói, “Mang nó về đồn cũng được. Đội trưởng Miller đã sắp xếp cho anh một phòng để dùng rồi.”
“Đội trưởng Miller dạo này sao rồi?” Decker hỏi.
“Sẵn sàng nghỉ hưu,” Lancaster nói. “Nhưng chẳng phải tất cả chúng ta đều thế sao. Tôi sẽ gặp lại anh ở đó sau.”
“Chờ chút, cô định đi đâu?” Decker hỏi.
“Tôi còn án khác phải làm chứ,” chị ngạc nhiên nói. “Và vụ này không chính thức thuộc trách nhiệm giải quyết của tôi, mà thậm chí còn chẳng phải là một vụ án của Phòng nữa.”
“Nhưng vụ sát hại Hawkins thì sao?”
“Chúng ta không biết liệu nó có liên quan gì đến những thứ có trong đống hồ sơ này hay không. Thế nên, anh hãy tự nghiên cứu và cho tôi biết anh tìm được gì, nếu có. Hãy để cho tôi đi giải quyết những vụ án mới, chẳng hạn như vụ Hawkins.”
Chị lên xe và lái đi. Khi Decker chưa chịu ngồi lên chiếc xe thuê, Jamison đứng lại và đặt một tay lên cánh cửa. “Có chuyện gì thế?”
“Đó là điều tôi muốn biết: Mary sao thế?”
“Ý anh là sao?”
“Tôi đã quen biết cô ấy từ lâu. Cô ấy đang giấu tôi điều gì đó.”
“Ồ, chị ấy có quyền mà Decker. Nhưng có thể chị ấy sẽ đổi ý. Và anh tốt thật đấy, biết lo lắng cho người cộng sự cũ của mình,” cô nói thêm.
Họ lái xe đến đồn cảnh sát và được dẫn thẳng tới căn phòng dành riêng cho họ. Khi họ đang đi về phía cuối hành lang, một người đàn ông ngoài sáu mươi bước ra từ trong phòng làm việc.
Đội trưởng MacKenzie Miller vẫn vậy, thấp, béo, hơi phệ, với màu sắc trên da không mấy khỏe khoắn. Nhưng nụ cười của ông thì tươi rói và truyền sức sống cho người khác. “Xem ai đến sở cảnh sát này,” ông nói.
Ông đưa tay ra cho Decker bắt. Ông gật đầu với Jamison và bắt tay cô, rồi chỉ vào tấm phù hiệu cô đeo trên áo khoác. “Tôi có nghe nói. Chúc mừng cô, Alex, tôi biết để có được nó không dễ chút nào.”
“Cảm ơn ông, Mac.”
Decker nhìn người đàn ông đã từng là cấp trên của anh trong suốt thời gian ở trong lực lượng cảnh sát. Miller là một cảnh sát giỏi, cứng rắn, công bằng và không câu nệ. Thật ra đã từng có lần ông ngăn Decker tự nổ súng vào đầu mình. chẳng thể nào chán ghét người đàn ông này sau vụ đó.
“Này, cậu đã gầy dựng được ít tiếng tăm cho bản thân ở Cục đấy. Ross Bogart vẫn cập nhật cho tôi suốt.”
“Tôi không biết việc đó,” Decker nói, hai thùng tài liệu ghì chặt trước bộ ngực rộng của anh.
“Thật vui khi biết cũng có chuyện cậu không biết đấy,” Miller nói. Ông nhìn hai cái thùng. “Hồ sơ của luật sư phải không? Vụ Hawkins à?”
“Vâng,” Jamison đáp.
“Rồi, tôi sẽ để cho hai người vào việc vậy. Rất vui được gặp cả hai người. Chút nữa cùng đi uống tí bia nhé, nếu được.”
Decker nói, “Tôi hỏi ông câu này được không?”
“Tôi có quyền từ chối không?”
“Có chuyện gì với Mary thế?”
Miller khoanh hai tay trước bộ ngực dày chắc của mình. “Sao cậu lại nghĩ có chuyện gì với cô ấy thế hả Amos?”
“Chúng tôi hiểu nhau. Có gì đó không bình thường.”
“Hai người hiểu con người trước đây của nhau thôi. Cũng đã vài năm rồi. con người thay đổi mà.”
“Nhưng con người không thay đổi nhiều đến thế,” Decker đáp.
“Vậy thì hỏi cô ấy đi.” Miller xua xua ngón tay với anh. “Nhưng mà hãy chuẩn bị trước với mọi câu trả lời của cô ấy có thể đưa ra. Cậu sẵn sàng chưa?”
Decker không trả lời, và nhìn mặt Miller trông cũng không có vẻ như đang chờ đợi được hồi đáp.
“Tôi rất biết ơn ông vì đã cho phép chúng tôi giải quyết vụ án này.”
“Ồ, tôi cũng muốn tìm hiểu đến cùng như cậu. Nếu chúng ta làm sai, chúng ta cần sửa lại cho đúng. Tôi hoàn toàn ủng hộ cậu.”
“Cảm ơn Mac,” Jamison nói.
“Vậy tôi sẽ để hai người làm việc nhé.” Nói rồi ông đi khuất vào trong phòng làm việc.
Họ tiếp tục đi vào phòng. Decker đặt hai thùng tài liệu xuống chiếc bàn họp bằng kim loại. Anh cởi áo khoác và treo nó ra sau lưng ghế.
Mở nắp một trong hai thùng tài liệu, anh nói với Jamison, “Tôi sẽ giải quyết thùng này. Cô kiểm tra thùng còn lại nhé.” Anh đẩy nó sang cho cô.
“Chính xác thì chúng ta đang tìm gì?” Cô vừa mở nắp vừa hỏi.
“Hi vọng khi tìm thấy nó cô sẽ biết.”
Cô thở dài, ngồi xuống và nhấc tập tài liệu đầu tiên.
Bốn tiếng đồng hồ sau, từng người đã xem xong thùng tài liệu của mình.
“Chỗ này cũng không có nhiều thông tin đáng giá lắm.” Jamison nhận xét.
“Đây là tài liệu của bên bào chữa thôi. Tôi đã bảo Mary nhờ người tìm tài liệu lưu ở phòng cảnh sát rồi.”
“Họ có lưu hồ sơ cũ không?”
“Có thể, chỉ bởi vì chẳng ai có thời gian vứt chúng đi.”
“Ken Finger có vẻ không có nhiều bằng chứng có thể bám vào cho lắm.”
“Đó là lý do bồi thẩm đoàn kết tội thân chủ của anh ta chỉ sau hai giờ đồng hồ cân nhắc kĩ lưỡng. Mà một giờ trong đó được dành để ăn trưa.”
“Nhưng anh ta khá gay gắt với anh trong phần thẩm vấn chéo,” Jamison nói, giơ bản ghi chép phần hỏi đáp của Decker trong thùng để tài liệu của nhân chứng.
“Công việc của anh ta là thế mà.”
“Nhưng bản thân anh cũng có các tuyên bố khá là chắc chắn.”
“Bởi vì tôi từng tin tưởng những lời tôi nói là đúng.”
“Nghĩa là bây giờ anh không còn tin thế nữa?”
Decker liếc nhìn cô qua tờ giấy anh đang cầm trong tay. “Ngĩa là ngày ấy tôi không nhìn được một cách tổng thể.”
“Là sao?”
“Nghĩa là có thể tôi đã quá vội vã muốn tìm ra kết luận cho vụ án điều tra đầu tiên của mình, thế nên tôi đã không cảm thấy việc một gã ăn trộm lại đột nhập vào thời điểm sớm như thế, khi trong nhà có thể có đầy người, là bất thường.”
“Ồ, có thể ông ta không suy nghĩ được xa đến thế. Như đã được chỉ ra, ông ta không phải là một kẻ tội phạm từng trải. Có thể ông ta không biết cách chọn lựa mục tiêu sao cho thích hợp.”
“Hawkins không phải là người không có đầu óc. Còn một chuyện nữa, trước đó ông ta chưa từng gặp rắc rối nào với pháp luật cả. Hồi đó tôi không nghĩ gì nhiều về chuyện này bởi vì các kết quả giám định quá lấn át. Nhưng việc một người chưa từng phải nhận một vé phạt nào mà lại sát hại bốn mạng người thì khác gì vừa tập nhảy qua vũng nước đã phi thân qua hẻm núi Grand Canyon. Đáng ra tôi cần phải thấy việc đó đáng ngờ chứ.”
“Nhưng giống như mọi người vẫn nói, có thể ông ta đã vào nhà mà không có dự định sát hại ai cả. Thế rồi mọi chuyện diễn ra không như dự tính.”
“Cứ cho là thế đi, ông ta đang trong trạng thái tuyệt vọng. Vợ ông ta cần thuốc giảm đau. Con gái ông ta là một kẻ nghiện ngập, ông ta đang cố giúp cô này cai nghiện. Có thể ông ta cảm thấy như thể mình đã rơi vào đường cùng. Ông ta tới đó chỉ để trộm cắp và rồi sau đó, như lời cô nói, mọi việc vượt ngoài tầm kiểm soát.”
“Thêm nữa là ông ta có tiền trong túi.”
“Nếu đã có tiền, khi bị cảnh sát bắt, tại sao ông ta vẫn đang đi lang thang chứ?”
“Có thể ông ta đang cố kiếm thuốc cho bà vợ.”
“Có thể,” Decker nói. “Nhưng vấn đề là, có một căn nhà bên cạnh nhà Richards đã vắng người đêm hôm đó. Tôi không nói tới căn nhà bị bỏ hoang. Tôi đang nói tới nhà của gia đình Ballmer. Hôm đó gia đình ấy không ở nhà mà đi thăm họ hàng. Tại sao không tìm tới nhà đó để đột nhập và trộm cắp đồ, còn tránh được việc phải sát hại bốn người? Và tại sao ông ta lại lựa chọn khu dân cư đó chứ không phải nơi nào khác? Khu ấy cách khá xa nơi ông ta sống.”
“Đó là một khu biệt lập.”
“Tôi không nghĩ lý do đó đủ hợp lý.”
“Người đàn ông sống trong căn nhà đó là một nhân viên ngân hàng. Có thể trong suy nghĩ của Hawkins điều đó có nghĩa là trong nhà sẽ có nhiều đồ giá trị cho ông ta lấy.”
“Tôi thấy giải thích thế hơi khiên cưỡng. Khu vực đó hoàn toàn không phải khu giàu có. Nếu là kẻ trộm, cô sẽ chẳng tìm đến khu nhà nghèo để ra tay. Cô phải đến nhà nào có tiền chứ.”
“Ừm, những nhà giàu thường có hệ thống an ninh, rồi khóa trên khóa dưới, cửa trong của ngoài và đôi khi còn có bảo vệ riêng nữa. Những khu vực giống như nơi ở của nhà Richards có khi dễ xâm nhập hơn.”
Anh lắc đầu. “Thật vô lý, Alex ạ. Có gì đó không đúng.”
“Vậy là mặc dù lúc trước còn nghi ngờ, giờ anh đang nói rằng anh tin Hawkins vô tội à?”
“Không, tôi chỉ đang cố tìm sự thật.” Anh đứng dậy. “Tôi sẽ kiểm tra hồ sơ cảnh sát. Cô có muốn uống chút cà phê mua từ máy bán hàng tự động không? Chẳng ngon lành gì, nhưng được cái nóng.”
“Có chứ.”
Decker bước ra ngoài và đi dọc hành lang. Hai cảnh sát và một thanh tra mà anh từng làm việc cùng chào anh khi anh đi ngang qua. Trông họ không vui vẻ khi thấy anh ở đây, và anh có thể hiểu lý do. Mọi người đã bắt đầu bàn tán. Nếu Hawkins bị kết tội sai, đó sẽ là một cú tát thẳng mặt cho cả phòng cảnh sát.
Đối với mình, đó sẽ là một cú đấm thẳng bụng. Vụ điều tra án mạng thực sự đầu tiên của mình. Mình đã muốn phá được nó nhiều đến thế cơ à? Và liệu có phải mình đã đẩy Meryl Hawkins vào cảnh khốn cùng đó để phá được án không?