Chuộc Tội

Lượt đọc: 12281 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

QUẢ THỰC KEN FINGER vẫn còn ở đây

Cuối cùng Decker cũng gọi được cho Lancaster, và chị đồng ý gặp mặt họ tại văn phòng của Finger, nằm cách tòa án ở khu trung tâm thành phố một khu nhà.

Christine Burlin, thư ký của anh ta, một người phụ nữ ngoài bốn mươi lăm tuổi, đáp lại yêu cầu của họ bằng một vẻ mặt nghiêm nghị. “Ông Finger đang rất bận,” cô ta nói khi đối diện với Decker, Jamison và Lancaster.

Lancaster rút phù hiệu ra. “Tôi nghĩ Ken có thể sắp xếp chút thời gian cho việc này chứ?”

Burlin nhìn vào tấm phù hiệu lâu hơn mức cần thiết.

“Thôi nào, Christine,” Lancaster nói với giọng bực tức. “Có phải cô không biết tôi là ai đâu. Mấy đứa con cô học cùng trường với Sandy. Và vì làm việc cho Ken, cô cũng biết Decker mà.”

“Ừm, tôi đang cố gắng duy trì không khí chuyên nghiệp tại nơi làm việc, thưa Thanh tra Lancaster.”

“Tôi hoàn toàn ủng hộ làm việc chuyên nghiệp,” Decker nói. “Rồi, Ken đâu rồi?”

Burlin ngước mắt nình anh, “Tôi nghe nói anh quay về thành phố vài ngày,” cô nói. “Anh vẫn làm việc cho FBI à?” Decker gật đầu. Cô ta nhìn sang Jamison. “Tôi cũng nhớ cô. Tôi đoán cô vẫn đang làm cố vấn cho Cục hả?”

“Thật ra bây giờ tôi đã là đặc vụ rồi,” Jamison nói.

“Thật là một pha chuyển ngành kỳ lạ, từ nhà báo thành đặc vụ FBI.”

“Cũng không kỳ lạ lắm,” Jamison đáp.

“Tại sao?’

“Đặc vụ FBI mong tìm ra sự thật và bảo đảm trừng phạt được đúng người đúng tội. Nhà báo thì đào bới để tìm kiếm sự thật và bảo đảm công chúng được biết về sự thật đó, và đôi khi nhờ đó mà bắt được những kẻ xấu chịu tội.”

“Ừm,”Burlin nói, vẻ hoài nghi. “Tôi đoán cũng có khi thế thật.”

“Ken đâu rồi?” Decker sốt ruột hỏi. “Chúng ta đang lãng phí thời gian quan trọng ở đây đấy.”

Burlin cau mày. “Tôi thấy anh chẳng thay đổi một tí nào cả.” Nói rồi cô nhấc điện thoại để bàn và bấm số.

Một vài phút sau, cô dẫn họ vào phòng làm việc của Finger. Đó là một căn phòng lớn với cửa sổ rộng. Bàn làm việc của anh ta được làm từ chất liệu gỗ tối màu, phần mặt bàn được phủ da. Trên mặt bàn trải đầy sách, sổ tay, hồ sơ và các biên bản bào chữa được đóng thành tập. Một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách luật cũ và các cặp hồ sơ màu đỏ, được dán tên nhãn gọn gàng. Có một chiếc bàn cà phê với những chiếc ghế xếp cũng quanh. Một chiếc tủ kệ kê sát tường được dùng làm quầy bar, trên đó cũng để hai hũ thủy tinh lớn chứa kẹo M&M. Ken Finger ngồi sau bàn làm việc.

Khi biện hộ cho Hawkins tránh án tử hình vì tội giết người, Finger mới khoảng ba mươi tuổi. Rõ ràng chẳng có ai khác muốn nhận biện hộ trước tòa cho một kẻ bị buộc tội sát hại dã man hai người đàn ông và hai đứa trẻ.

Giờ anh ta đã ngoài bốn mươi và là luật sư cho những ai cần được bào chữa. Và ở Burlington, giống như hầu hết các thành phố khác, có vô số người cần tới dịch vụ của anh ta. Màu tóc hung nâu gọn gàng của anh ta đã ngả màu, và cả bộ râu được tỉa gọn gàng cũng vậy. Chiếc quần âu là li được đôi đai quần màu đỏ tươi kéo căng, chiếc áo sơmi màu trắng để lộ cổ tay đúp. Chiếc nơ bướm kẻ sọc được nới ra và treo lủng lẳng trên cổ. Cái bụng bự lộ ra giữa những nếp áo.

Anh ta đứng dậy chào họ, ra hiệu họ sang phía bàn cà phê ngồi.

“Tôi nghĩ mình biết vì sao các anh chị tới đây,” anh ta nói, sau khi Burlin đi ra và đóng cửa.

“Chắc là vậy rồi,” Lancaster đáp.

“Ổn cả chứ, anh Decker?” Finger nói.

“Ổn,” Decker vừa nói vừa ngồi xuống. “Anh nghe chuyện rồi hả?”

“Không nghe sao được. Burlington có to lớn gì đâu. Và dù chuyện không to như vụ tấn công ở trường học hồi anh còn sống ở đây, đó vẫn là tin nóng sốt khi mà một tên sát nhân đã bị kết tội quay lại thành phố và rồi bị sát hại.”

Lancaster nói, “Ông ta có tới gặp anh không?”

Finger lắc đầu. “Chưa từng thấy bóng kể từ ngày ông ta vào tù.”

“Anh chưa từng tới thăm ông ta sao?” Jamison hỏi.

“Ồ, vậy tôi sẽ rút lại lời nói. Tôi đã từng tới thăm ông ta trong tù vì chúng tôi có làm đơn kháng cáo, nhưng bị bác. Ý tôi là, thực sự thì chúng tôi làm gì có cửa mà làm đơn kháng cáo. Thú thực, thẩm phán đã đặc cách cho chúng tôi rất nhiều rồi. Bồi thẩm đoàn có thể đã tuyên án tử, nhưng họ không làm thế. Thực sự tôi đã nói với Meryl rằng thoát được án tử hình đã là kết quả tốt nhất mà ông ta có thể mong đợi rồi. Sao phải gây thêm sóng gió để làm chi cơ chứ.”

“Anh có tin ông ta phạm tội không?” Lancaster hỏi.

Finger nhún vai. “Có hay không thì cũng không thành vấn đề đối với tôi. Công việc của tôi là bào chữa. Còn chứng minh có tội là việc của tiểu bang. Tôi sống giữa những nếp gấp của mối nghi ngờ hợp lý 1 . Tất cả các luật sư bào chữa đều như thế.”

1. Nghi ngờ hợp lý (reasonable doubt) là tiêu chuẩn chứng minh có tội. kết luận buộc tội của cơ quan tiến hành tố tụng phải đảm bảo dựa trên những bằng chứng rõ ràng, không có thể chối cãi, vượt lên mọi nghi ngờ hợp lý (beyond reasonable doubt),... Nói cách khác, “vượt quá nghi ngờ hợp lý” có thể được diễn giải là “không còn nghi ngờ gì nữa”. Trong vụ án hình sự, công tố viên phải chứng minh các sự kiện và chứng cứ của họ vượt quá nghi ngờ hợp lý thì mới buộc tội bị cáo được.

“Nhưng anh có nghĩ ông ta có tội không?” Decker vẫn khăng khăng hỏi.

Finger ngả ra sau và chụm các đầu ngón tay vào nhau. “Anh biết là đặc quyền giữa luật sự và thân chủ vẫn tồn tại kể cả khi thân chủ đã qua đời chứ?”

“Tôi không đề nghị anh tiết lộ bất cứ nội dung trao đổi bí mật được hưởng đặc quyền nào,” Decker nói. “Tôi chỉ đang hỏi ý kiến anh về chuyện này. Việc này chẳng cần đến đặc quyền và cũng không thể nào gây tổn hại gì đến khách hàng của anh. Ông ta đã bị kết tội và giờ thì đã chết rồi.”

Finger cười. “Anh có lẽ có thể làm một luật sư giỏi đấy, Decker. Được rồi, có, tôi nghĩ là ông ta đã gây tội. Tôi nghĩ ông ta tới căn nhà đó chỉ để trộm cắp một vài thứ và rồi vướng vào một mớ rắc rối to mà ông tha không thể xử lý nổi. Ông ta không phải một tên tội phạm lành nghề. Chết tiệt, ông ta chẳng dính một vết đen nào, kể cả một tấm vé phạt vì tội đậu xe sai chỗ. Tôi nghĩ đó là một trong những lý do khiến ông ta không phải nhận án tử. Tôi nghĩ ông ta bị cuống rồi bắt đầu bắn giết và siết cổ người ta, đến khi hoàn hồn lại, ông ta đã ở bên bốn cái xác. Sau đó ông ta vội vã trốn ngay khỏi đó.”

“Và không một ai nhìn thấy ông ta lái xe tới, bước vào căn nhà rồi rời đi, hoặc nghe thấy tiếng súng nổ?” Decker nói.

Finger nhún vai. “Ai biết được? Ai cũng nói họ không nghe thấy gì. Một nhà thì mở nhạc quá to. Nhà khác thì nói rằng họ đang xem tivi hoặc ngủ. Nhà thứ ba thì không có người ở nhà đêm hôm đó, còn nhà thứ tư thì bị bỏ hoang. Thêm nữa, các nhà cũng không gần nhau đến thế. Và rồi còn có tiếng ồn từ cơn bão nữa.” Anh ta nhìn Decker với vẻ khó hiểu. “Chết tiệt, Amos, chính anh và Mary là người lập hồ sơ vụ án bắt ông ta mà. Dấu vân tay, DNA. Động cơ. Cơ hội. Cả hung khí được tìm thấy giấu trong nhà ông ta. Ý tôi là, với tư cách luật sư bào chữa, tôi chẳng có gì trong tay để mà bào chữa cả. Tôi cảm thấy việc ông ta chỉ bị tuyên án chung thân không ân xá là một phép màu rồi.”

“Còn những món đồ bị đánh cắp thì sao?” Lancaster nói.

“Hawkins không có lời giải thích cho chuyện đó vì ông ta nói rằng mình vô tội. Nhưng nếu chị muốn nghe ý kiến của tôi, tôi nghĩ ông ta đã giấu hết tất cả khi ông ta biết mình không thể bán chúng lấy tiền mà không khiến mình bị liên hệ tới vụ sát hại bốn mạng người.”

Decker lắc đầu. “Trong ví ông ta có năm trăm usd vào cái đêm ông ta bị bắt giữ.”

“Vậy nên công tố viên cho rằng đó là tiền có được từ việc bán những món đồ mà ông ta đánh cắp. nhưng tôi nghĩ những thứ được cho là bị ông ta lấy cắp đáng lẽ sẽ bán được nhiều tiền hơn thế.”

“Rồi anh mặc nhiên đưa ra giả thiết là Hawkins dự định dùng năm trăm usd đó để mua thuốc giảm đau cho vợ ông ta, Lisa, mua lậu. Là ông ta nói với anh như vậy, hay đó là chuyện do anh dựng nên?”

“Này, tôi không có ‘dựng chuyện’ gì hết cả nhé, Decker,” Finger nói chắc nịch. “Đó là những gì ông ta kể với tôi.”

“Thế ông ta lấy đâu ra số tiền đó?” Lancaster nói.

“Ông ta không hề kể.”

“Tôi tự hỏi tại sao,” Decker nói. “Ý tôi là, nếu ông ta có thể đưa ra một lời giải thích hợp lý thì có khi đã bác được cáo buộc của bên nguyên rồi.”

“Tin tôi đi, tôi đã cố gắng rồi. Nhưng ông ta không chịu nói.”

Lancaster nói, “Trước đó một thời gian, ông ta mới mất việc. Họ không có tiền.”

“Tôi đang kể cho các anh chị nghe những gì mà ông ta đã kể cho tôi, cũng tức là hầu như chẳng có gì hết. Và tôi cũng không để ông ta xác nhận điều gì, thế nên bên nguyên mới có thể đưa vấn đề khoản tiền đó ra trong suốt quá trình xét xử. Tôi cố gắng tìm lỗ hổng trong chuyện đó và đưa ra câu chuyện ông ta muốn mua thuốc cho người vợ đang mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối của mình để có được chút đồng cảm tại tòa, nhưng tôi dám chắc là bồi thẩm đoàn chẳng tin câu chuyện đó. Họ đã liên hệ khoản tiền với các món đồ ăn cắp. Chẳng thể làm gì khác được. Và có khi năm trăm usd ấy thực sự từ đó mà ra. Đâu có ai biết một kẻ thu mua đồ ăn cắp sẽ trả bao nhiêu cho những món hàng nóng liên quan đến một vụ thảm sát? Và cũng chẳng lý gì một kẻ thu mua lại đứng ra và can dự vào vụ án cả. Thế nên tôi chẳng có cách nào để điều tra tiếp, trừ phi Meryl chịu mở lòng, nhưng đó là điều chưa bao giờ xảy ra.”

Lancaster nói, “Nhưng nói thêm điều này, tại sao tối ấy ông ta lại tới căn nhà đó vào lúc sớm như vậy, một căn nhà đầy người?”

Decker xen ngang, “Bên ngoài, mặt trước nhà không có xe. Xe của David Katz đậu ở phía sau căn nhà. Nên nếu Hawkins tiếp cận căn nhà từ sân trước, mà hẳn là ông ta đã làm thế, thì ông ta không thể nhìn thấy chiếc xe này. Gia đình Richards chỉ có duy nhất một chiếc xe ô tô vào thời điểm đó, và người vợ đã lái đi. Chiếc còn lại thì đang được tu sửa.”

“Nhưng khi các cảnh sát đầu tiên tới hiện trường đèn vẫn đang sáng,” Lancaster đối chất. “Trộm mà tấn công một căn nhà còn đang sáng đèn là trộm nửa mùa.”

Finger giơ rộng hai lòng bàn tay. “Tôi còn biết nói gì hơn? Chuyện xảy ra là như thế đấy. Như tôi đã nói, ông ta không phải là tội phạm chuyên nghiệp. Và ông ta không có bằng chứng ngoại phạm. Chị biết điều đó mà.”

Decker nói, “Có thể Hawkins đã nghĩ đèn còn sáng chỉ là do cơn bão. Khi mà không có xe đậu phía trước nhà, mà căn nhà này lại không có garage, có thể ông ta nghĩ nhà không có người.”

Finger nói thêm, “Và nếu không phải do ông ta làm, thì kẻ nào đã gài ông ta cũng đã phải tốn rất nhiều công sức để làm thế. Tại sao chịu tốn công đến thế? Ông ta có là gì đâu. Một ông già cả đời làm công nhân. Tôi không nói như thế là xấu. Chúa ơi, tôi ngưỡng mộ ông. Ông già tôi cũng là thợ máy, ông làm được những thứ mà tôi không bao giờ làm được. Tôi chỉ đang muốn nói Meryl là một người đàn ông bình thường với một cuộc sống bình thường. Không đáng phải tốn công đến thế.”

“Ấy thế nhưng có kẻ lại cất công sát hại ông ta đấy,” Decker nói. “Và cuộc sống của ông ta cũng không hoàn toàn bình thường. Vợ ông ta sắp chết và cô con gái là một kẻ nghiện ngập.”

“Đúng thế. À này, các anh chị đã tìm hiểu chỗ Susan chưa? Cô ta vẫn ở trong thành phố đấy.”

“Ờ nhỉ, sao chúng tôi lại không nghĩ đến chuyện đó chứ?” Lancaster nói.

“Vậy chị không nghĩ có thể cô ta là thủ phạm à?” Finger nói.

“Tôi nghĩ về một vụ án đang điều tra không phải là việc cảu anh, Ken nhé.”

Finger mỉm cười. “Thôi nào, Mary, tôi cứ ngỡ chúng ta là bạn bè cơ mà.”

“Chúng ta cũng là đối thủ trong công việc bởi vì tôi làm chứng trước tòa để bỏ tù những thân chủ phạm tội của anh, còn anh cố gắng hết sức để làm những bằng cớ xác đáng của tôi mất hết giá trị.”

“Này, thẩm vấn chéo là vậy mà. Luật sư chúng tôi đâu có nhiều con bài trong tay, nhưng đó là một trong những con át chủ bài. Với lại chính quyền bang có thiếu gì nguồn nhân lực và vật lực. Tôi thì chỉ có một thân một mình thôi.”

“Cứ tự nhủ với mình là thế đi. Họa hoằn lắm Internet tại đồn cảnh sát mới xài được. Chiếc máy tính của tôi đã khoảng mười lăm năm tuổi. Và tôi vẫn chưa được tăng lương trong vòng tám năm qua.”

Anh ta mỉm cười ranh mãnh. “Chị luôn luôn có thể sang đầu quân cho chúng tôi. Trở thành giám định viên. Được trả lương khá tốt đấy.”

Chị đáp trả vẻ mặt đó. “Cảm ơn, nhưng tôi không cần. nhiêu đây việc là đã khiến tôi không ngủ yên được rồi.”

“Tôi ngủ say như trẻ no sữa ấy,” Finger nhăn nhở vặn lại.

Decker nhìn sang phía giá sách có một đống tài liệu xếp chồng lên nhau. “Chúng tôi cần xem hồ sơ lưu trữ của anh về vụ án.”

“Tại sao?”

“Bởi vì trong đó có thể có gợi ý nào đó dẫn đến kẻ đã sát hại Hawkins.”

“Đặc quyền vẫn còn hiệu lực, Decker ạ.”

Decker nhìn anh ta. “Hawkins tìm đến tôi và đề nghị tôi chứng minh ông ta trong sạch. Ông ta cũng làm thế với Mary.”

Finger liếc ánh nhìn sắc sảo sang phía Lancaster. Chị gật đầu và nói. “Đó là lý do duy nhất mà ông ta quay lại thành phố. Để nói với tôi và Decker là chúng tôi đã nhầm và ông ta muốn chúng tôi sửa sai. Chúng tôi đã tới Residence Inn để gặp mặt và trao đổi với ông ta về chuyện đó. Đó là lúc chúng tôi phát hiện ra ông ta đã chết.”

Decker nói, “Thế nên có vẻ như tôi thấy thông qua lời nói và hành động, Hawkins đã từ bỏ đặc quyền này, bởi làm sao chúng tôi có thể chứng minh sự trong sạch của ông ta nếu không được xem qua mớ hồ sơ của anh?”

Finter thở dài. “Ờm, anh có một bài tranh luận thuyết phục đấy, tôi phải công nhận. và có lẽ đến thời điểm này thì việc đó cũng chẳng thể gây tổn hại cho ai được nữa. Nhưng chuyện cũng đã lâu rồi. anh nghĩ tôi vẫn còn giữ thứ đó sao?”

“Hầu hết các luật sư tôi biết không bao giờ vứt bỏ đi thứ gì,” Decker khẳng định chắc chắn.

“Vậy là giờ đây anh cho rằng ông ta vô tội, sau ngần ấy năm ư?”

“Một số người ở đây còn cho rằng tôi là kẻ đã sát hại gia đình mình,” Decker nói.

“Tôi không nằm trong số đó,” Finger vội vã nói.

Decker đứng dậy. “Vậy thì cùng đi lấy hồ sơ thôi.”

“Sao cơ, ý anh là ngay bây giờ? Có lẽ hồ sơ đang ở trong kho.”

“Phải, ngay bây giờ.”

“Nhưng tôi phải có mặt tại tòa trong vòng hai mươi phút nữa.”

“Vậy tôi nghĩ thư kí của anh có thể giúp chúng tôi. Ngay bây giờ.”

“So phải vội thế?”

“Sau ngần ấy năm, tôi sẽ không ngồi chờ lâu hơn mức cần thiết, dù là chỉ thêm một giây, cho đến khi sự thật được phơi bày,” Decker đáp.

« Lùi
Tiến »