DECKER ĐỂ MẶC NƯỚC NÓNG XỐI lên đầu suốt một phút trước khi bắt đầu xoa xà phòng. Một thoáng tiếp theo, anh bỗng hoảng loạn chỉ vì anh không thể nhớ ra màu sắc yêu thích của Cassie. Rồi sau đó anh định thần trở lại và một sắc màu chính xác hiện ra trong não bộ của anh.
Anh tựa đầu lên tường phòng tắm. Chết tiệt, lại bị bệnh vặt rồi. Không, là hỏng hóc mới đúng, bởi vì suy cho cùng, mình là một cái máy mà. Chẳng phải thế sao?
Trí nhớ của anh sẽ mắc lỗi mãi thế ư? Ngay vào cái lúc anh cần nó làm việc chính xác? Hoặc có một lúc nào đó tất cả cùng đồng loạt dừng hoạt động? Rồi một suy nghĩ kinh khiếp nảy ra trong đầu anh: Liệu có phải do cú chấn thương vào đầu nhiều năm về trước mà bây giờ não mình mới sinh thêm các biến chứng? Kiểu nhe CTE, bệnh não do chấn thương mãn tính?
Anh tắt vòi nước, lau khô người và mặc quần áo mới. tâm trạng anh vẫn cảm thấy chán chường, cơ thể anh mệt nhoài, nhưng chí ít người ngợm thì sạch sẽ.
Jamison đang chờ anh ở sảnh. Họ ngồi lên xe và từ trên ghế lái, Jamison hỏi: “Đi đâu?”
“Kẻ tình nghi khả dĩ nhất mà chúng ta có ngay lúc này, Susan Richards.”
Trên đường đi, anh gọi điện cho Lancaster bà báo cho chị biết họ chuẩn bị làm những gì. Anh phải để lại lời nhắn vì cuộc gọi được chuyển hướng sang hộp thư thoại. Có thể chị vẫn còn đang ngủ, Decker phỏng đoán.
Căn nhà của Richards trên Đại lộ Primrose là một căn bungalow nhỏ một tầng xây bằng gạch, với mái hiên kim loại sọc xanh trắng kiểu cổ điển phía trên các ô cửa sổ. Sân vườn được bố trí gọn gàng, với các cây cao, những bụi cây được tạo hình đẹp đẽ và các thảm rau cỏ. Vô vàn chậu hoa nhiều màu sắc đặc trưng của mùa thu được bày khắp những bậc cửa phía trước nhà.
“Thiết kế đẹp quá,” Jamison nhận xét.
“Cô ta là một người bán hoa lâu năm,” Decker giải thích. “Thích làm vườn. Hiện đang điều hành cửa tiệm bán hoa mà mới đây cô ta đã chuyển nhượng cho chủ mới.”
“Anh có thực sự nghĩ cô ta có thể là người đã sát hại Hawkins đêm qua không?”
“Có thể lắm chứ. Nhưng tôi không biết liệu có thật là do cô ta làm không. Thế nên chúng ta mới tới đây để tìm hiểu.”
Họ bước ra khỏi xe, nhưng Decker không tiến về phía cửa nhà Richards. Thay vào đó, anh đi sang căn nhà ở phía bên kia đường.
“Xác minh bằng chứng ngoại phạm à?” Jamison nói trong lúc đuổi theo anh.
Anh gật đầu và gõ cửa căn bungalow trông giống y hệt căn nhà của Richards, chỉ có điều một trong hai hiên nhà là dạng lắp kính.
Ra mở cửa là một bà lão nhỏ nhắn với mái tóc bạc mỏng đến nỗi họ có thể nhìn thấy được cả da đầu ửng đỏ bên dưới.
“Có gì không?” Bà nói, nhìn họ chằm chằm dưới cặp kính dày.
Jamison giơ phù hiệu FBI, bà lão săm soi.
“FBI á?” Bà nói. “Ta đã làm gì sai à?”
“Không ạ,” Jamison vội vã nói. “Bọn cháu chỉ đang hỏi về một người hàng xóm của bà thôi, thưa bà...”
“Ta là Agatha Bates.” Bà ngước nhìn Decker cao chót vót. “Anh cũng là đặc vụ FBI hả? Anh không cho ta xem phù hiệu.” Bà nhìn anh từ đầu đến chân. “Trông anh to con quá, chẳng giống FBI vì cả. Ta xem trên tivi nhiều rồi. Chẳng có đặc vụ nào to lớn như anh.”
Jamison vội vàng đáp, “Anh ấy là cố vấn của bọn cháu.”
Bà Bates chậm rãi dời ánh mắt khỏi Decker và chuyển sang ngắm Jamison. “Hàng xóm nào thế?”
“Susan Richards ạ.”
“Ồ, Susan, hẳn rồi. Một quý cô tốtt bụng. Sống ở đây cũng ít lâu rồi. Nhưng không lâu bằng ta. Ta đã ở đây được năm mươi bảy năm.” Bà lại nhìn sang phía Decker. “Hình như ta có gặp qua anh rồi thì phải?”
“Cháu từng làm cảnh sát ở đây hai mươi năm.”
“Ồ. ừm, ta không liên hệ gì nhiều với cảnh sát. Ta trả đủ thuế và chưa từng trộm cắp gì của ai.”
“Chắc chắn là thế rồi ạ,” Jamison nói, “Bọn cháu đang thắc mắc không biết bà có thể cho bọn cháu biết lần cuối bà trông thấy cô Richards là khi nào không?”
“Ồ, ta trông thấy sáng nay, khi cảnh sát tới tìm cô ấy. Cảnh sát không mấy khi xuất hiện quanh khu này.”
“Lúc đó là khá sớm đấy ạ,” Jamison nói.
“Ồ, ta thức dậy khá sớm. Chỉ ngủ đâu chừng bốn tiếng mỗi đêm thôi. Già rồi, chẳng ngủ mấy nữa. Chẳng mấy chốc rồi ta sẽ ngủ suốt cả ngày ấy mà.”
“Sao cơ ạ?” Jamison nói.
“Khi ta chết đó, cô bé. Ta đã chín mươi ba tuổi rồi, cô nghĩ ta còn trụ được bao lâu nữa?” Bà ngừng lại và chỉnh cặp kính. “Vậy, tại sao cảnh sát lại tìm cô ấy vậy?”
“Hỏi một số chuyện thôi ạ. Ngày hôm qua bà có trông thấy cô ấy không, vào buổi tối chẳng hạn?”
“Ta thấy cô ấy về nhà. Lúc đó là khoảng tám giờ mười lăm.”
“Sao bà chắc chắn thế?” Decker nói. “Và từ sáng đến gờ bà có nói chuyện với cô ấy không?”
“Không, ta chưa nói chuyện với cô ấy. Nếu lúc này cô ấy đang ở nhà thì cô ấy chưa bước chân ra khỏi cửa đâu, chí ít là ta thấy vậy. Thông thường cô ấy sẽ đi bộ vào buổi sáng. Ta ngồi ở hiên nhà uống cà phê. Ta vẫy tay chào, cô vẫy tay đáp lại. Ta đoán vì cảnh sát tới nên hôm nay không thế nữa.”
“Vậy là bà không nhìn thấy cô ấy từ sở cảnh sát về lúc sáng nay ạ?” Decker hỏi.
“Không. Có lẽ lúc đó ta đang ở trong bếp làm bữa sáng, hoặc ở sân sau làm ba cái việc lặt vặt. Ta thích như thế. Những người ở tuổi ta, bọn ta không làm cái này thì cũng làm cái kia, và làm chậm thôi. Ta đâu có muốn trẹo hông.”
“Vậy còn tối qua?” Jamison gợi chuyện.
“Tám giờ mười lăm,” bà nhắc lại lần nữa, chăm chăm nhìn Decker. “Cô ấy đi làm tình nguyện ở nhà cho người vô gia cư. Cô ấy lúc nào cũng về trong quãng đó. Và ta biết bởi vì lúc đó chương trình Jeopardy 1 đã phát được khoảng mười lăm phút. Ta trả lời đúng câu hỏi cuối cùng. Câu trả lời là Harry Truman 2 . Ta nhớ Truman. Chúa ơi, ta đã đi bầu cho ông ấy đấy. Cả ba người chơi đều đoán sai. Không một ai quá ba mươi. Họ thì biết cái quái gì về Harry Truman chứ? Nếu ta đi thi thì ta đã thắng đủ để đi nghỉ mát ở đâu đó rồi.”
1. Một chương trình truyền hình đố vui kiến thức tại Mỹ.
2. Tổng thống thứ 33 của Hoa Kỹ, nhiệm kì 1945-1953.
“Vậy là, tối qua bà trông thấy cô ấy về nhà ạ? Cô ấy có rời nhà đi đâu nữa không? Nếu có liệu bà có trông thấy không?”
“Nếu cô ấy có ra ngoài thì cũng không đi bằng xe đâu,” bà Bates nói. “Chiếc xe đó lúc nổ máy kêu như bom ấy. Đó là một chiếc Honda cũ. Ống xả khói tàn tạ lắm rồi. Đã bảo cô ấy phải sửa đi. Mỗi lần nghe thấy là ta sợ suýt tè ra quần. Tai ta vẫn còn tốt lắm. Ta có thể nghe thấy gần như mọi thứ, và nhất là cái xe chết tiệt đó.”
“Nhưng có thể cô ấy đi bằng đường khác. Đi bộ hoặc gọi xe chẳng hạn?”
“Ồ, ta ngồi ở ngoài hiên chơi giải ô chữ và đọc sách cho tới tận khoảng mười giờ ba mươi. Nếu cô ấy ra khỏi nhà thì ta đã trông thấy. Sau đó ta đi vào nhà. Lên giường ngủ vào khoảng mười một giờ gì đó.”
“Được rồi, nói lại cho rõ ràng, ít nhất là tới tầm khoảng mười giờ ba mươi cô ấy không rời khỏi nhà phải không?” Decker nói. “Và bà cũng không nghe thấy tiếng ô tô nổ máy, chí ít là cho tới lúc bà đi ngủ vào khoảng mười một giờ?”
“Ta vừa nói thế còn gì. Cậu chậm hiểu hả?”
“Quá tốt rồi,” Jamison vội nói. “Bà Bates, bà đã giúp chúng cháu rất nhiều rồi ạ?”
“Được rồi, rất vui được thực hiện nghĩa vụ công dân.” Bà giơ ngược ngón tay cái về phía Decker và nói thì thầm với Jamison, “Ta nghĩ FBI cần thuê cố vấn nào giỏi hơn. Nhưng hãy cứ tiếp tục công việc của cháu đi nhé, cô bé. Thật tuyệt được gặp một nữ đặc vụ.”
“Cảm ơn bà ạ,” Jamison nói, cố nén cười.
Họ rời khỏi nhà bà Bates và quay về phía con đường.
Decker nói, “Nếu Richards đi bộ, cô ta có thể tới được Residence Inn vừa kịp thời gian để giết Hawkins. Thêm nữa rõ ràng là cô ta hoàn toàn làm được nếu bắt xe.”
“Nếu cô ta bắt xe, chúng ta sẽ tìm được thông tin lưu trữ. Tôi đoán quanh đây họ không có Uber đâu.”
“Không, tôi nghĩ là không.”
Họ thử gõ cửa hai nhà còn lại, nhưng không có ai trả lời.
“Điểm mấu chốt là chúng ta vẫn chưa thể loại trừ Richards khỏi danh sách tình nghi giết hại Hawkins,” Decker nói.
“Nhưng anh có thực sự nghĩ là có thể cô ta đã làm không?”
“Cô ta có động cơ trực tiếp nhất, nhưng có rất nhiều rào cản. Làm sao cô ta có thể biết ông ta quay về thành phố trước tất cả mọi người?”
“Anh không nghĩ có thể ông ta đã đến tìm cô ta sao?”
“Làm sao Hawkins biết cô ta sống ở đâu? Lancaster không kể cho ông ta, tôi biết điều đó. Và nếu ông ta vô tội, ông ta sẽ không tới đấy để xin lỗi đâu.”
“Anh có thể dễ dàng tra địa chỉ của bất kì ai qua Google mà,” Jamison nói.
“Ông ta vừa mới ra khỏi tù và bị bệnh giai đoạn cuối. Tôi không chắc ông ta có máy tính có kết nối mạng. Hoặc có thể tìm ra được mấy thứ ấy dễ đến thế.”
“Nhưng có thể ông ta tới để tìm kiếm thông tin gì đó từ cô ta, đặc biệt nếu ông ta đã nghĩ rằng cô ta mới là thủ phạm.”
Decker lắc đầu. “Không, Hawkins biết từ vụ xét xử là cô ta có bằng chứng ngoại phạm xác đáng.” Anh ngừng lại và ngẫm nghĩ rồi nói thêm, “Về lý thuyết, cô ta có thể thuê người ra tay thay cho mình, mặc dù hoàn toàn không có bằng chứng nòa cho việc ấy. Nhưng chúng ta vẫn gặp một vấn đề là động cơ. Có chồng, cô ta có thể ở nhà và nuôi dưỡng bọn trẻ. Cô ta chưa từng tái hôn, cũng chẳng có người bạn trai nào ngấp nghé đợi chờ. Cô ta cũng chẳng giàu lên sau khi gia đình bị sát hại. Tôi thấy là không thể. Và chẳng lý gì cô ta lại giết con mình đẻ ra cả.”
“Tôi đồng ý,” Jamison thừa nhận.
“Chúng ta có thể nói chuyện với một người, người này có thể cung cấp thêm thông tin cho chúng ta.”
“Ai vậy?”
“Ken Finger.”
“Ken Finger? Anh ta có vai trò gì trong chuyện này?”
“Đó là luật sư bào chữa chỉ định của Hawkins.”
“Anh ta vẫn ở đây chứ?”
“Thử tìm xem sao.”