TRỜI BẮT ĐẦU MƯA LẤT PHẤT khi Decker sải bước dọc theo vỉa hè.
Cảm giác thật kì lạ khi một lần nữa anh lại tham gia điều tra một vụ án tại thành phố quê hương mình. Lần gần đây nhất có liên quan tới vụ sát hại gia đình anh. Lần này thì khác, nhưng nó vẫn có những ảnh hưởng cá nhân.
Lỡ mình góp phần trong việc kết tội sai cho một người vô tội thì sao?
Vừa bước đi anh vừa nhìn xung quanh. Anh đã quyết định không quay về đây vào ngày sinh nhật Cassie, hoặc vào dịp kỉ niệm ngày cưới. Đơn giản là vì việc ấy vượt quá khả năng chịu đựng của anh. Thế nhưng anh vẫn đều đặn quay trở về vào ngày sinh nhật của con gái. Anh nhất quyết phải quay về vào dịp này, mặc dù mỗi lần như vậy là một lần tâm can anh đau đớn đến tê dại.
Những bước chân sải dài đưa anh bước tiếp, và sau một vài cây số, anh đã tới khu dân cư lâu đời đó. Trời lúc này đã sáng. Anh dừng bước và đứng trong một góc phố, nhìn chằm chằm vào nơi anh từng gọi là nhà.
Lần cuối cùng anh có mặt ở đây là từ hai năm trước. Khung cảnh chẳng hề thay đổi dù chỉ một chút, như thể thời gian đã ngưng đọng lại kể từ lần ghé thăm trước đó. Tuy nhiên hiện thời lại có hai chiếc xe lạ lẫm đậu trên đường dẫn vào nhà, một chiếc xe bán tải hiệu Ford và một chiếc Nissan Sentra.
Khi anh đang đứng ở đó thì có một người đàn ông ngoài ba mươi và một cô bé khoảng chừng bảy tuổi bước ra từ phía cửa ngách. Cô bé đeo ba lô đi học còn người đàn ông mặc quần kaki cùng áo thun bẻ cổ và áo gió khoác bên ngoài. Một tay anh ta xách chiếc cặp táp mỏng. Cô bé ngáp và lấy tay dụi mắt.
Cả hai leo lên chiếc xe bán tải và lùi xe ra khỏi đường dẫn. Đó là lúc người đàn ông nhìn thấy Decker đang đứng đó, dõi theo căn nhà.
Anh ta hạ kính xe. “Tôi giúp được gì cho anh không, anh bạn?”
Decker quan sát anh ta kĩ hơn. “Chắc anh là Hendersons.”
Người đàn ônng nhìn anh với vẻ hoài nghi. “Sao anh biết?”
“Một người bạn kể cho tôi.” Anh chỉ tay về phía căn nhà. “Vài năm trước tôi từng sống ở đó.”
Người đàn ông nhìn Decker từ trên xuống dưới. “Ừm. Anh bỏ quên gì trong đó à?”
“Không, tôi, ờ...” Decker ngập ngừng, vẻ bối rối.
Hendersons nói, “Nghe này, đừng hiểu lầm ý tôi, nhưng hơi bị kì cục khi mà vừa mới sáng sớm ra anh đã đứng đó nhìn vào nhà tôi.”
Decker rút các giấy tờ FBI từ trong túi ra và đưa cho Hendersons. “Bạn tôi trong lực lượng cảnh sát kể cho tôi nghe anh đã mua căn nhà.”
“Chờ chút,” Hendersons nói, nhìn chăm chú vào tấm thẻ chứng minh. “Anh là Amos Decker?”
“Phải.”
Hendersons gật đầu và trông có vẻ lo lắng. “Tôi có nghe kể về...” Anh liếc vội sang phía con gái, cô bé đang chú ý dõi theo cuộc nói chuyện.
“Vâng. Dù sao thì, chúc anh một ngày tốt lành. Hi vọng anh thích căn nhà và khu dân cư này. Một nơi rất tốt để gầy dựng gia đình.”
Decker quay người bước đi, còn Hendersons cũng lái xe rời đi.
Thật là ngu ngốc khi quay trở lại đây. Anh đã khiến cho người đàn ông kia phải lo lắng một cách không cần thiết. Mà để làm gì cơ chứ? Anh đâu cần quay lại đây để tìm lại kí ức. Tất cả đều nằm ở trong đầu anh hết rồi. Tinh nguyên. Vĩnh cửu.
Và cả nỗi đâu cũng còn đó.
Anh đi theo con đường cũ trở về khách sạn nơi anh và Jamison trú ngụ, vừa hay bắt gặp cô từ trong thang máy đi ra và tiến vào sảnh.
“Chúa ơi, Decker, anh vừa mới về đấy à?” Cô nói, nhìn áo quần ướt nhẹp và lấm bẩn của anh.
“Buổi sáng tốt lành cho cả cô nữa. Cô muốn đi ăn sáng không?”
Cô theo anh đi vào khu vực nhà ăn ở cuối sảnh. Họ ngồi xuống, gọi một vài món ăn và nhấm nháp cà phê.
“Thế nào,” Jamisosn hỏi. “Susan Richards có giúp ích được gì không?”
“Cô ta không thừa nhận tội giết người, nếu đó là điều cô muốn hỏi. Cô ta cũng không có bằng chứng ngoại phạm vững chắc. Cô ta nói mình ngủ tại nhà.”
“Ừm, xét thời gian thì lời khai đó hợp lý.”
“Chúng ta có thể khoanh vùng lời khai đó bằng cách nói chuyện với hàng xóm của cô ta. Nhưng tôi không nghĩ cô ta là thủ phạm. Cô ta nói rằng cô thậm chí còn không biết ông ta đã quay về. Điều đó có vẻ hoàn toàn hợp lý.”
“Trừ phi cô ta tình cờ gặp ông ta trên đường.”
“Đến tôi đã gặp tận mặt mà còn không hề nhận ra ông ta,” Decker nói, “Chưa kể là hồi ấy tôi còn tiếp xúc với ông ta rất nhiều nữa.”
“Anh đã gọi Bogart và được cho phép điều tra vụ này chưa?”
Anh nói lí nhí, “Ừm, chúng tôi có nói chuyện. tôi thấy ngạc nhiên khi anh ấy không gọi cho cô đấy.”
“Không, anh ấy không gọi. Vậy anh ấy nói sao?”
Vừa lúc đó đồ ăn của họ tới.
Decker nói, “Tôi sẽ kể chi tiết hơn sau.”
“Nhân tiện, cảm ơn anh đã gọi trứng rán rau,” Jamison nói. “Và, không gọi thịt xông khói.”
“Ảnh hưởng của cô lên tôi ngày một lớn nhỉ?”
“Ồ, tôi chỉ vui vì thân hình anh không lớn thêm tí nào nữa. Anh trông khỏe mạnh lắm, Decker ạ.”
“Nói thế là hơi phóng đại đấy, nhưng cảm ơn cô.”
Anh buông dao nĩa xuống và uống nốt chỗ cà phê.
“Anh đang nghĩ gì thế?” Jamison hỏi.
“Tôi đang nghĩ đến việc sáng hôm nay có một kẻ sát nhân đi loanh quanh khắp thành phố, chắc mẩm là mình đã thoát tội, và điều đó thực sự khiến tôi khó chịu.”
“Chỉ có thế thôi à?”
Anh nhìn cô với vẻ mặt tò mò. “Thế còn chưa đủ à?”
“Ý tôi là, anh có cảm thấy có lỗi về những gì đã xảy ra với Meryl Hawkins không?”
“Tôi đâu có nổ súng vào đầu ông ta. Tôi cũng không yêu cầu ông ta quay lại đây và đòi lật lại vụ án.”
“Nhưng anh nghĩ rằng cái việc có kẻ sát hại ông ta là bằng chứng cho thấy có thể ông ta vô tội? Ý tôi là, hồi nãy chính miệng anh đã nói ra điều này.”
“Ý là tôi đã mắc sai lầm ấy hả?” Decker chậm rãi nói.
“Tôi sẽ không nhìn nhận mọi chuyện như vậy. Anh đã điều tra vụ án và tất cả mọi chứng cứ đều hướng tới người đàn ông đó. Tôi cũng sẽ nhìn nhận việc này y như anh thôi.”
“Bất luận thế, nếu ông ta thực sự vô tội, thì tôi phải sửa lại cho đúng.”
Jamison nhướn mày. “Bởi vì gánh nặng của mọi sự rắc rối trên đời này luôn phải được đặt trên đôi vai đã được công nhận là to lớn của anh hả?”
“Không phải gánh nặng của mọi sự trên đời. Là gánh nặng của vụ án mà tôi từng xử lý. Chịu trách nhiệm là lẽ thường tình mà thôi. Hành động của tôi đã tước đi tự do của người đàn ông ấy.”
“Không, tôi sẽ nói là hành động của ông ta đã tự tước đi tự do của bản thân.”
“Điều đó chỉ đúng khi ông ta thực sự là thủ phạm,” Decker phản bác. “Nếu tội ác đó không phải do ông ta gây nên, thì mọi chuyện lại khác đi hoàn toàn.”
Jamison xoay xoay tách cà phê. “Nếu ông ta bị gài bẫy, dù thủ phạm là ai, thì kẻ ấy cũng không phải tay vừa. Ai lại căm ghét ông già đó đến mức ấy nhỉ?”
Decker gật đầu. “Nhận xét hay đấy. Và tôi không biết. Hawkins là một thợ máy lành nghề, nhưng mất việc khi nhà máy của ông ta cắt giảm nhân sự. Sau đó ông ta đi làm một loạt công việc lặt vặt. Làm bất cứ việc gì đủ để kiếm ăn.”
“Nghe giống với tình cảnh của nhiều người trong thời điểm này.”
Anh nhìn tấm phù hiệu FBI cài trên ve áo của cô. “Cảm giác thế nào?”
Cô nhìn xuống tấm phù hiệu và mỉm cười. “Khá là vui, thật lòng mà nói. Anh đã bao giờ nghĩ đến việc thử một lần xem sao chưa?”
“Giờ tôi già quá rồi. Ba mươi bảy tuổi là kịch trần và tôi không phải cựu chiến binh, thế nên tôi sẽ chẳng được đặc cách đâu. Kể cả nếu như được phép đăng kí đi nữa, tôi cũng không nghĩ là mình sẽ vượt qua bài kiểm tra thể lực.”
“Đừng tự đánh giá thấp bản thân. Và vì anh biết các yêu cầu rõ đến thế, tôi dám cá là anh đã tìm hiểu hả?”
Decker nhún vai. “Tôi có thể làm tròn việc của mình mà chẳng cần phù hiệu liên bang. Tôi vẫn là một sĩ quan cảnh sát chính quy. Tôi có thể bắt giữ người.” Anh ngưng lại và nói tiếp. “Và tôi sẽ luôn luôn có cô ở sau ủng hộ.”
“Vâng, đúng thế.”
“Sáng sớm nay tôi đã ghé qua căn nhà cũ.”
Cô trông có vẻ ngỡ ngàng trước lời thú nhận này. “Vì sao?”
“Tôi không biết. Chân tôi hướng theo phía đó và đột nhiên mở mắt ra là tôi tới nơi rồi. Tôi đã gặp qua người đàn ông đang sống ở đó và nhìn thấy cô bé con gái anh ta. Lancaster đã kể tôi nghe về họ. Tôi làm họ hơi hoảng sợ một chút khi xuất hiện như thế, nhưng người cha đã nghe kể về những gì đã xảy ra... tại căn nhà đó. Thế nên mọi chuyện diễn ra bình thường.”
Jamison ngả người ra trước. “Decker, tôi biết anh không muốn nghe điều này, nhưng dù thế tôi vẫn phải nói.” Cô ngừng lại, dường như đang chọn lựa câu từ cẩn thận. “Tới một thời điểm nào đó, anh sẽ phải để chuyện này trôi qua. Ý tôi là, tôi hiểu việc quay lại đây thăm mộ gia đình. Nhưng anh còn phải sống cuộc sống của mình chứ. Nghĩa là anh phải bước tiếp và đừng sống trong quá khứ nữa. Cassie và Molly sẽ không muốn anh như thế này mãi, anh biết điều đó mà.”
“Nhưng tôi có muốn thế không?” Decker đột nhiên nói.
Cô ngồi lui lại, trông có vẻ buồn bã trước lời nhận xét của anh.
“Đáng ra họ không nên chết, Alex ạ. Nếu có một ai đó phải chết, người đó nên là tôi.”
“Nhưng anh không chết. Anh đang sống, anh phải dành từng ngày sống vì họ vì bản thân anh. Nếu không, tất cả đều lãng phí.”
Decker đứng dậy. “Tôi sẽ đi tắm và thay quần áo. Sau đó chúng ta sẽ truy bắt kẻ giết người. Tôi sẽ gặp lại cô tại đây trong vòng nửa tiếng nữa.”
“Decker, anh cần phải ngủ một chút!”
“Không, như thế sẽ là lãng phí thời gian, chẳng phải thế sao?”
Trong lúc anh bước đi, Jamison cứ nhìn chăm chăm theo lưng anh, vẻ mặt cô đau đớn như thể trái tim đang tan vỡ.