Tác giả: david baldacci

Chuộc Tội

Lượt đọc: 12275 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

ROSS BOGART NÓI, “Không thể chấp nhận nổi, Decker. Thật hoàn toàn không thể nào chấp nhận nổi.”

Decker đang nghe điện thoại trên đường đến sở cảnh sát Burlington.

“Tôi hiểu cảm giác của anh mà, Ross.”

“Chẳng có hiểu biết gì hết. Tôi đã cho anh hành động theo ý mình trong vụ Melvin Mars. Rồi châm chước thêm cái lần anh muốn ở lại thị trấn Baron để điều tra một vụ ở đó bởi vì nó có liên quan đến gia đình Alex. Nhưng tôi không thể để anh thích đi thì đi, thích làm thì làm theo ý muốn mãi được.”

“Nhưng lần này khác,” Decker nói.

“Lần nào anh chả nói như vậy,” Bogart quát ầm ầm. “Anh xin được ngoại lệ mấy lần, giờ không còn coi luật lệ ra cái thể thống gì cả. Anh cần nhớ là anh làm việc cho FBI.”

“Xin lỗi, Ross. Đây là quê hương tôi. Tôi không thể quay lưng với nó được.”

“Vậy là anh đã quyết rồi phải không?”

“Vâng.”

“Giừo anh buộc tôi phải đưa ra biện pháp.”

“Tất cả là do tôi. Không liên quan gì đến Alex cả.”

“Tôi ắt sẽ có xử lý riêng với Đặc vụ Jamison

Đầu dây bên kia tắt ngúm.

Decker chậm chạp bỏ điện thoại xuống. Có vẻ những ngày làm việc của anh ở FBI chỉ còn đếm trên đầu ngón tay.

Anh quay ra nhìn người đang ngồi trong xe ô tô cùng với mình - Lancaster.

“Có vấn đề gì sao?” Chị hỏi.

“Lúc nào mà chẳng có vấn đề.”

Họ lái xe đi.

Susan Richards không vui vẻ gì. “Các vị đang đùa tôi phải không? Các vị nghĩ rằng tôi giết cái tên khốn nạn ấy sao? Tôi ước gì mình đã làm vậy.”

Decker và Lancaster vừa bước vào phòng thẩm vấn trong trụ sở cảnh sát. Jamison đã quay trở lại khách sạn bởi Decker không được Bogart cho phép xử lý vụ án này. Hiển nhiên cô sẽ không được phép rồi. Bogart chắc chắn đã liên hệ với cô.

Họ phải chờ vài tiếng đồng hồ trong khi các giấy tờ liên quan được soạn thảo để đưa Richards tới sau khi cô ta giận dữ từ chối tình nguyện tuân theo yêu cầu của họ. Rõ ràng người phụ nữ đang nổi giận đùng đùng kia đã cố tình rề rà trong khi đội cảnh sát phải sốt ruột chờ đợi.

Thế nên bây giờ cũng đã gần năm giờ sáng rồi.

Lancaster trông có vẻ muốn ngủ gục.

Còn Decker lại có vẻ sẵn sàng để tra hỏi người phụ nữ này trong suốt mười năm tới.

Bốn bức tường gạch bê tông của phòng thẩm vấn vẫn được sơn màu mù tạt vàng. Decker không bao giờ biết được tại sao lại sơn màu này, ngoại trừ việc có thể do đây là màu sơn mà người quản lý trụ sở tìm được đâu đó trong tầng hầm. Anh thầm nghĩ cứ để tường gạch cũ màu ghi nguyên thủy có phải ưa nhìn hơn không. Nhưng chắc cũng chẳng có au muốn cái căn phòng thẩm vấn này “ưa nhìn” hơn chút nào cả.

Susan Richards đã bốn mươi hai tuổi khi cả gia đình bị sát hại. Hiện tại cô ta khoảng năm mơi lăm tuổi. Cô ta không già đi mấy, Decker nghĩ. Anh còn nhớ cô ta cao nhưng tròn trịa, vẻ ngoài rụt rè, mái tóc màu nâu sáng xòa ra yếu ớt khắp khuôn mặt.

Hiện tại cô ta đã gầy hơn nhiều, tóc cắt ngắn, các lọn tóc sượt ngang vai. Cô ta cũng nhuộm tóc và phẩy highlight màu vàng hoa. Tính cách rụt rè được thay bằng vẻ quyết đoán dễ nhận thấy qua thái độ bộc phát của cô lúc hai vị thanh tra bước vào phòng.

Khi cả hai ngồi xuống đối diện cô, Richards đưa mắt nhìn từ Lancaster đến Decker. “Khoan đã, hai người chính là hai thanh tra trong đêm hôm đó. Giờ thì tôi nhận ra rồi. Các người biết hắn ta đã làm gì mà.” Cô ta ngồi rướn lên trước, hai khuỷu tay nhọn hoắt tì lên mặt bàn. Khuôn mặt giận dữ, cô cáu kỉnh nói, “Hai vị biết rõ cái thằng khốn đó đã làm gì mà.”

Lancaster bình tĩnh nói, “Đó là lý do tại sao, khi phát hiện ra xác ông ta, chúng tôi nghĩ cần nói chuyện với cô. Vậy cô có thể nói cho chúng tôi biết cô ở đâu trong khoảng mười một giờ tối đến nửa đêm không?”

“Thế các vị nghĩ tôi còn có thể ở cái chốn quỷ quái nào vào giờ đó? Tôi ở trên giường và ngủ.”

“Có ai xác minh được điều đó không?” Decker hỏi.

Cô ta hằn học nói, “Tôi sống một mình. Tôi chưa bao giờ tái hôn. Có một gia đình bị giết sạch sẽ khiến các vị thành ra như vậy đấy!”

“Hôm qua mấy giờ cô về nhà?” Decker hỏi.

Richards trấn tỉnh bản thân một lúc rồi ngồi ngả ra sau. “Tôi tan làm lúc 6 giờ. Ba ngày một tuần, tôi làm tình nguyện ở tổ chức mái ấm tình thương cho người vô gia cư trên Quảng trường Dawson. Tôi có mặt ở đó đến khoảng 8 giờ tối qua. Có nhiều người có thể làm chứng cho tôi.”

“Còn sau đó thì sao?” Lancaster hỏi tiếp.

Richards ngồi ngả lưng và duỗi hai tay ra. “Tôi lái xe về nhà, nấu bữa tối.”

“Cô ăn những gì?” Lancaster hỏi.

“Ồ, như thường lệ thôi. Cá hồi xông khói với bánh mì vỏ giòn, một ít phô mai kem và nụ bạch hoa để khởi động vị giác, sau đó là salad Waldorf, một chút mì Ý sợi dẹt nấu với sò tươi, tráng miệng bằng một miếng bánh Tiramitsu nhỏ ngon tuyệt vời. Và tôi còn thưởng thức kèm một ly rượu vang Prosecco ướp lạnh ngon ngất ngây.”

“Thật đấy à?” Lancaster nói.

Richards nhăn mặt. “Tất nhiên là không. Tôi làm bánh mì kẹp cá ngừ với dưa chuột muối và bim bim ngô. Tôi không uống rượu Prosecco, thay vào đó là một ly trà đá.”

“Sau đó cô làm gì?”

“Tôi đặt hàng trực tuyến trên Bed, Bath & Beyond. Các vị chắc chắn có thể kiểm tra việc đó. Sau đó tôi xem tivi.”

“Chương trình gì?” Decker hỏi.

“Tôi đang theo một bộ phim trực tuyến trên mạng. Outlander. Tôi thực sự rất mê bộ này. Xem đến mùa hai rồi. Lúc Jamie và Claire đến Pháp.”

“Tập này có nội dung thế nào?”

“Rất nhiều cuộc đấu đá chính trị, phe phái. Và còn có vài cảnh ‘phòng the’ cực kì mãnh liệt.” Cô ta mỉa mai nói thêm, “Có muốn tôi miêu tả chi tiết cho các vị nghe không?”

“Sau đó thì sao?” Decker tiếp tục hỏi.

“Tôi xem hết tập phim. Sau đó tôi đi tắm rồi lên giường đi ngủ. Tôi bị tỉnh giấc khi cảnh sát gõ cửa nhà tôi. Đập rầm rầm cửa nhà tôi thì chính xác hơn,” cô ta nói thêm, lông mày nhíu lại.

“Cô lái một chiếc Honda Civic màu xanh lá cây sậm phải không?” Lancaster hỏi.

“Vâng. Chiếc ô tô duy nhất của tôi.”

“Và cô sống ở phía Bắc Primrose?”

“Vâng. Tôi đã sống ở đó được gần năm năm.”

“Cô có hàng xóm không?”

“Hàng xóm hai bên và đối diện bên đường.” Cô ta ngồi thẳng người. “Một người trong số đó có thể kể với các vị rằng tôi đã ở nhà tối qua. Hoặc ít nhất là tôi không rời khỏi nhà khi đã về.”

“Chúng tôi sẽ cho kiểm tra việc đó,” Lancaster đáp lại. “Cô có biết Meryl Hawkins đã quay lại thị trấn này?”

“Tôi không biết gì cả. Sao hả, có phải các vị nghĩ hắn ta sẽ đến gõ cửa nhà tôi và xin bố thí? Tôi cứ nghĩ hắn ta phải ở tù cả đời ấy. Nhưng tôi vẫn chưa biết tại sao hắn lại được thả.”

“Ông ta đang bị ung thư giai đoạn cuối nên họ đã thả ông ta ra.”

“Chậc, nghe có vẻ khốn nạn thật,” Richards nói. “Đừng có hiểu nhầm ý tôi, tôi căm hận gã khốn đó. Nhưng họ tống khứ hắn ra khỏi nhà tù bởi vì hắn sắp chết sao?”

“Rõ ràng là thế. Ông ta chưa bao giờ liên lạc với cô sao?”

“Chưa bao giờ. Nếu hắn làm vậy thì dám có khi tôi đã tìm cách giết hắn rồi. Nhưng hắn không liên lạc nên tôi đã không làm gì.”

Decker nói tiếp, “Cô mở một tiệm bán hoa, phải không nhỉ? Với số tiền bồi thường từ hợp đồng bảo hiểm của chồng, có đúng không? Tôi nhớ đã thấy qua chỗ ấy. Tiệm nằm trên đường Ash Place?”

Cô ta dò xét anh với vẻ uể oải. “Tôi dùng một phần khoản tiền bảo hiểm cho việc chôn cất gia đình mình. Sau đó tôi phải tiếp tục sống. Tôi không chắc phải làm như thế nào.”

“Còn tiệm bán hoa thì sao?” Decker kiên nhẫn hỏi.

“Sau khi đã trừ đi chi phí tổ chức an táng thì không còn nhiều tiền lắm. Nhưng đúng, tôi đã từng mở một tiệm bán hoa. Tôi thích làm vườn và trồng cây trông hoa. Việc kinh doanh cũng tạm ổn. Có được một cuộc sống tươm tất. Thậm chí còn cung cấp hoa cho một vài sự kiện ngày lễ cho sở cảnh sát. Tôi đã bán cửa hàng vài năm trước. Giờ tôi chỉ điều hành nơi ấy cho chủ sở hữu mới thôi. Khi nào đến tuổi hưởng an sinh xã hội thì tôi sẽ về hưu và chỉ chăm lo khu vườn của riêng mình.”

Lancaster liếc nhìn Decker. “Còn gì nữa không?”

Anh lắc đầu.

“Hắn ta bị giết như thế nào?” Richards hỏi.

“Chúng tôi vẫn giữ kín chuyện này đã,” Lancaster đáp.

“Tôi đi được chưa?”

“Được rồi.”

Cô ta đứng dậy và nhìn hai người. “Tôi không giết hắn ta,” cô khẽ nói. “Nếu như là nhiều năm trước thì chắc chắn tôi đã làm vậy, không vấn đề gì. Nhưng tôi nghĩ thời gian đã thực sự chữa lành nỗi đau.”

Cô ta bước ra ngoài.

Lancaster nhìn anh. “Anh tin cô ta không?”

“Cũng không phải là không tin.”

“Không có một dấu tay dấu chân hay dấu vết gì trong phòng của Hawkins.”

“Tôi không nghĩ là sẽ có.”

“Thế giờ làm sao?”

“Làm điều chúng ta vẫn thường làm. Tiếp tục đào sâu hơn.”

Lancaster kiểm tra đồng hồ. “Vậy tôi phải về nhà chợp mắt một chút, không thì tôi sẽ ngã nhào ra đây mất thôi. Tôi sẽ gọi lại cho anh sau. Anh cũng nên ngủ chút đi.”

Khi đã ra ngoài, Lancaster nói, “Tôi có thể cho anh đi nhờ đến chỗ ở hiện tại.”

“Tôi muốn đi bộ hơn, cảm ơn. Không xa lắm.”

Cô mỉm cười. “Thật vui khi lại được cộng tác cùng anh.”

“Rồi cô sẽ sớm không còn thấy vậy nữa đâu.”

“Tôi đã quá quen với phong thái làm việc của anh rồi.”

“Đấy là cô nói thế thôi.”

Anh quay người bước về phía bình minh đang lên.

« Lùi
Tiến »