DẪU SAO CHĂNG NỮA thì một gã sắp chếy đã bị giết.
Nghe như câu mở đầu của một câu chuyện hài vô cùng tệ hại. Một người đàn ông đang ung thư giai đoạn cuối, chỉ còn độ dăm bảy ngày nữa chắc chắn sẽ chết, lại được tiễn nhanh một đoạn bằng một viên đạn.
Decker thầm nghĩ như vậy khi tựa người lên tường trong phòng Meryl Hawkins, trong khi đội pháp y hai người đang tiến hành các công việc chuyên môn.
Đội kỹ thuật viên y tế khẩn cấp đã đến và xác nhận tử vong. Sau đó nhân viên pháp y tới khám nghiệm và nói sự thật hiển nhiên: tử vong do bị bắn một phát súng vào đầu. Không có lỗ đạn đi ra. Chắc hẳn là một khẩu súng cỡ nhỏ, nhưng khi bắn một mục tiêu tương đối mềm được xếp thẳng hàng với lỗ ngắm thì sức sát thương của nó cũng không kém gì một khẩu súng ổ xoay cỡ lớn.
Tử vong ngay lập tức, nhân viên pháp y đã nói vậy. Cũng không đau đớn.
Nhưng làm thế nào để biết rằng thật sự không đau đớn ? Decker thầm nghĩ. Họ đâu thể nào tua ngược thời gian và thẩm vấn nạn nhân.
Thưa ông, khi có người bắn tung đầu ông ra thì ông có thấy đau không?
Điểm quan trọng nhất chính là vết bỏng tròn trên trán. Họng súng hẳn là phải tiếp xúc trực tiếp hoặc cách da vài phân mới có thể tạo được dấu vết như vậy. Giống như việc ta chạm phải một cục sắt được nung nóng. Nếu cục sắt kia cách trán hơn một mét tám thì sẽ không thể nào tạo ra vết bỏng như vậy được. Trong trường hợp này, hơi thuốc súng là nguyên nhân gây ra vết phỏng khi súng được cướp cò.
Decker liếc nhìn Lancaster, chị đang quan sát đội pháp y làm việc. Hai cảnh sát mặc đồng phục được bố trí bên ngoài trông rất chán chường và mệt mỏi. Jamison đang dựa người ở tường bên kia, theo dõi quá trình lập báo cáo pháp y với vẻ chăm chú.
Lancaster cuối cùng cũng tiến đến phía Decker, Jamison nhanh chóng nhập hội.
“Chúng tôi đã lấy lời khai. Không ai nghe thấy âm thanh gì và không ai nhìn thấy gì.”
“Giống hệt như lúc Hawkins đến nhà gia đình Richards và giết chết họ.” Decker nói.
“Những căn phòng khác quanh phòng này đều không có khách ở. Có thể thủ phạm lắp thêm ống giảm thanh lên khẩu súng?”
Decker nói tiếp: “Lúc xưa còn sống ở đây, tôi có thấy một cánh cửa phía sau tòa nhà không bao giờ được khóa kỹ. Tên sát nhân có thể đã đến và thoát đi bằng lời đó, người lễ tân không thể nhìn thấy hắn ta được.”
“Tôi sẽ cho xác thực lại chuyện đó. Cửa phòng của Hawkins vẫn khóa cho đến khi bị anh đẩy bật tung.”
Jamison tiếp tục: “Có lẽ ông ta đã mở cửa cho kẻ giết người. Những cánh cửa này đều có chế độ tự khóa khi ta ra ngoài. Thời gian tử vong là lúc nào.”
“Theo kiểm tra sơ bộ của nhân viên pháp y thì từ khoảng mười một giở đêm đến nửa đêm.”
Decker xem đồng hồ. “Nghĩa là chúng ta không đến sau chúng quá lâu. Nếu chúng ta đã đến thẳng đây thay vì ghé qua nhà Richards thì sao?”
Lancaster ghi nhận: “Khi ta suy xét lại thì mới nhìn nhận được mọi chuyện một cách hoàn hảo hơn.”
“Decker đấy à?”
Anh quay người nhìn xuống người phụ nữ đang mặc bộ đồ bảo hộ và đi ủng màu xanh nước biển. Cô là một trong những chuyên viên hiện trường. Độ tuổi ba mươi lăm, tóc đỏ, dáng người gầy và cao lênh khênh, dọc sống mũi lấm tấm đốm tàn nhang.
“Kelly Fairweather đấy ứ,” anh nói.
Cô mỉm cười. “Chà, anh vẫn nhớ tôi à.”
“Đương nhiên là nhớ chứ,” Decker đáp lại, không có một chút ý mỉa mai nào.
Fairweather nhìn qua phía nạn nhân. “Chậc, tôi có nhớ ra ông này,” cô nói.
Lancaster đến bên họ. “Đúng rồi, cô cũng tham gia điều tra hiện trường vụ án nhà Richards mà.”
“Năm đầu tiên tôi làm công việc này. Bốn người bị giết, trong đó có hai nạn nhân là trẻ nhỏ. Quả là một phát súng mở đầu cho công việc này. Thế anh đang làm gì ở đây vậy, Decker?”
“Đang cố tìm hiểu mọi thứ.”
“Chúc anh may mắn. nhưng tôi vẫn luôn cho rằng Hawkins đáng phải bị lãnh mấy mũi tiêm thuốc độc vì tội trạng của ông ta. Tôi biết dẫu thế đi nữa thì cũng không bào chữa được cho chuyện đã xảy ra ở đây.”
“Đúng, không bào chữa được,” Lancaster nói chắc nịch.
Fairweather cho rằng đó là lời nhắc nhở không-mấy-tế-nhị không nên hỏi gì thêm. “Thôi, rất vui được gặp lại anh, Decker.”
Khi cô đi khỏi, Decker bước đến đứng trước người đàn ông đã chết, ông ta vẫn ngồi đó như một bức tượng. Lancaster và Jamison đến bên anh.
Decker nói, “Vậy là kẻ cầm súng đã tiến đến chỗ Hawkins, khi ấy đang ngồi trên chiếc ghế này, gí súng vào đầu ông ta và kéo cò.” Anh nhìn xung quanh. “Nhưng không có dấu hiệu xô xát chống cự ư?”
“Có thể lúc đó ông ta đang ngủ,” Lancaster gợi ý.
“Sau khi để tên sát nhân vào phòng, ông ta ngồi xuống ghế và ngủ gật sao?” Jamison hỏi.
Decker nói tiếp, “Ông ta có nói với bọn tôi rằng ông ta đang dùng thuốc. Cô có tìm thấy thứ gì không?”
Lancaster lắc đầu. “Ở đây không có, trong nhà tắm cũng không. Không có giấy bọc bỏ đi, cũng không có lọ thuốc rỗng nào cả. Chỉ có một chồng quần áo nhỏ, vài đồng tiền lẻ trong ví. Báo cáo khám nghiệm sẽ cho ta biết trong cơ thể ông ta có chất gì đó hay không.”
Decker lại quay nhìn khắp căn phòng một lượt, tiếp nhận mọi chi tiết và ghi nhớ chúng trong đầu. Anh đã làm việc này rồi nhưng quyết định làm lại lần nữa. Trí nhớ của anh dạo này hay bị trục trặc và anh không muốn bỏ lỡ bất kì chi tiết gì. Việc này giống như in ra thêm bản sao thứ hai của một tấm hình vậy.
Làn da vàng vọt của Hawkins đang dần nhường chỗ cho màu trắng nhợt nhạt mờ mờ. Cái chết khiến cho con người ta như thế, do mạch máu ngừng chảy. Ít nhất thì căn bệnh ung thư không còn là vấn đề với người đàn ông này. Nhờ có cái chết, căn bệnh đó sẽ dừng ăn tươi nuốt sống lục phủ ngũ tạng của Hawkins ngay lập tức. Decker nghĩ rằng, một phát súng kết liễu nhanh chóng vẫn dễ chịu hơn một cái chết chậm chạp mà đau đớn. Nhưng hành vi ấy vẫn được coi là cố sát.
“Vậy động cơ giết người là gì và nghi phạm là ai?” Lancaster hỏi.
“Hỏi câu này thì chắc hơi bị thừa, nhưng Susan Richards vẫn còn sống ở khu vực này chứ?” Decker hỏi.
“Có, cô ta vẫn ở đây.”
Decker nói tiếp, “Tôi sẽ bắt đầu từ cô ta.”
Lancaster kiểm tra đồng hồ. “Tôi sẽ cho người đến đón và đưa cô ta đển sở cảnh sát. Chúng ta có thể thẩm vấn cô ta ở đó.”
Jamison ngạc nhiên nói, “Nói thế là cô muốn chúng tôi tham gia ư?”
“Đã làm thì phải làm cho đến nơi đến chốn,” Lancaster đáp lại.
“Có điều chúng tôi cũng có công việc chính nữa, thường sẽ làm đến tận đêm,” Jamison giải thích.
“Tôi có thể gọi Bogart,” Decker nói. Ross Bogart là một đặc vụ FBI kì cựu, anh là người đứng đầu lực lượng mà Decker và Jamison hiện đang tham gia.
“Anh thực sự muốn ở lại đây và bắt tay vào điều tra vụ này sao?” Jamison cẩn trọng hỏi.
“Tôi còn lựa chọn nào khác sao?” Decker đáp lại.
“Anh luôn có quyền lựa chọn,” Lancaster tiếp lời và nhìn Decker đầy ranh mãnh. “Nhưng tôi nghĩ tôi biết anh sẽ chọn gì.”
Jamison nói tiếp. “Decker, anh thực sự đã suy nghĩ kỹ về việc này chưa thế?”
Anh chỉ tay vào thi thể và mạnh mẽ nói, “Việc này rất quan trọng. Người đàn ông này đã đến đây để nói rằng ông ta vô tội, tiếp cận tôi với Lancaster để chứng minh điều ông ta nói là sự thật. Và giờ ông ta đã bị sát hại.”
“Hừ, như anh vừa gợi ý đấy, có thể người ra tay là Susan Richards, góa phụ của người đàn ông mà Hawkins đã bị kết án sát hại.”
“Có thể đúng, và có thể không.”
Decker quay người bước ra ngoài.
Lancaster nhìn Jamison. “Chậc, non sông dễ đổi bản tính khó dời.”
Jamison uể oải đáp lời: “Còn phải nói!”