Tác giả: david baldacci

Chuộc Tội

Lượt đọc: 12273 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

CĂN NHÀ CỦA GIA ĐÌNH RICHARDS. Hiện trường tội ác mười ba năm trước.

Ngôi nhà nằm cuối con đường rải đá dăm, ổ gà ổ vịt lỗ chỗ. Có hai căn nhà bên tay trái và hai căn bên tay phải, còn căn đã đổ nát của gia đình Richards như dính chặt vào cuối con ngõ cụt. Căn nhà ấy ở trên một cánh đồng cỏ đã lụi tàn, chật ních những đám cây bụi um tùm, to lớn.

Ngày ấy nhìn nơi này đã đơn độc và đáng sợ, và giờ sau hơn một thập kỷ, cái cảm giác ấy lại được nhân thêm gấp bội.

Họ dừng xe ngay trước ngôi nhà và bước ra khỏi ô tô của Decker. Lancaster hơi rùng mình, và cái rùng mình đó không hoàn toàn là do hơi lạnh của buổi tối.

“Chẳng thay đổi gì lắm,” Decker nói.

“Ừm, gia đình từng sống ở đây đã sửa chữa căn nhà đôi chút. Nơi này cần được thế. Hầu hết là sửa phần nội thất, sơn tường và thay thảm trải sàn, kiểu vậy. Nó đã bị bỏ hoang suốt một thời gian dài. Chẳng có ai muốn sống ở đây sau những gì đã xảy ra.”

“Cứ tưởng dân ngân hàng sẽ sống ở nơi đẹp hơn một nơi như này chứ.”

“Anh ta là nhân viên tín dụng. Kiếm không khá lắm, nhất là ở một thị trấn như thế này. So ra thì căn nhà này vẫn lớn hơn nhà của tôi rất nhiều, Decker ạ, và có nhiều diện tích đất hơn nữa.”

Họ bước lên hiên trước căn nhà. Decker thử mở cửa.

“Khóa rồi.”

“Ồ, sao anh không phá khóa đi?” Lancaster nói.

“Cô cho phép tôi phá khóa và đột nhập vào sao?”

“Có phải lần đầu anh làm vậy đâu. Với lại có phải chúng ta chuẩn bị quấy rối hiện trường vụ án nào đâu.”

Decker đập vỡ cửa sổ kính ở bên cạnh, thò tay vào và mở khóa. Anh bật chiếc đèn pin Maglite và dẫn chị tiến vào trong.

“Anh còn nhớ chứ?” Lancaster nói. “Tất nhiên đó là một câu hỏi tu từ.”

Decker chẳng có vẻ gì là đang lắng nghe. Trong tâm tưởng mình, anh trở lại là một điều tra viên vừa mới chuyển sang thụ lý các vụ án giết người sau vài năm làm thanh tra đảm trách các vụ cướp bóc, đột nhập trộm cắp tài sản và buôn ma túy, trước đó nữa là mười năm làm cảnh sát tuần tra. Anh và Lancaster vừa mới được điều tới nhà gia đình Richards, sau khi có thông báo về một vụ náo loạn và những cảnh sát đầu tiên có mặt tại hiện trường đã phát hiện ra các thi thể. Đây là vụ án mạng đầu tiên mà cả hai người đảm nhận điều tra, thế nên họ đều không muốn phạm một sai lầm nào.

Là một tân binh trong hội cảnh sát mặc cảnh phục, khi ấy Lancaster không trang điểm, như là một cách bớt thể hiện sự nữ tính của mình. Chị là người phụ nữ duy nhất trong toàn bộ lực lượng cảnh sát không phải ngồi sau bàn làm việc để gõ máy tính hoặc pha cà phê cho đám đàn ông. Là người phụ nữ duy nhất được phép mang súng, bắt giữ người và đọc cho họ nghe quyền của mình. Cũng như được phép bắn hạ đối tượng khi thực sự cần thiết.

Ngày đó chị vẫn chưa bắt đầu thói quen hút thuốc. Thói quen đó xuất hiện khi chị bắt đầu công việc thanh tra cùng với Decker, khi phải dành ngày một nhiều thời gian bên những xác chết và cố tìm bắt những kẻ sát nhân đã tước đoạt một cách dã man những tính mạng đó. Ngày ấy chị cũng nặng cân hơn, theo nghĩa khỏe mạnh. Lancaster có tiếng là một cảnh sát bình tĩnh, quy cũ, luôn bước vào mỗi tình huống với ba hoặc bốn kế hoạch xử trí khác nhau. Chẳng có gì làm chị bối rối. Là cảnh sát tuần tra, chị nhận được vô số lời khen ngợi cho cách xử lý công việc. Tất cả các tình huống được chị giải quyết mà không có một tổn thất về người. Cách chị làm việc vẫn y nguyên như vậy khi chị chuyển sang làm thanh tra.

Decker, trái lại, có tiếng là một thằng khốn lập dị nhất từng khoác trên người bộ cảnh phục của cảnh sát Burlington. Ấy thế nhưng chẳng có ai có thể phủ nhận tiềm năng to lớn của anh trong lực lượng chấp pháp. Và tiềm năng ấy được bộc lộ hoàn toàn khi anh lên chức thanh tra và cộng tác cùng Mary Lancaster. Họ chưa từng thất bại trong bất cứ vụ án nào được giao. Đó là một thành tích mà sở cảnh sát nào, dù lớn hay nhỏ, đều phải cảm thấy ghen tị.

Họ đã biết nhau từ trước, học cùng lớp cảnh sát tân binh, nhưng không tiếp xúc nhiều trong công việc, cho tới khi họ đổi bộ cảnh phục sang thường phục của thanh tra.

Lúc này đây, Decker đang dò dẫm từng bước trong ký ức của mình về đêm hôm đó, trong khi Lancaster dõi theo anh từ trong góc phòng khách.

“Cảnh sát nhận được tin báo từ tổng đài rằng có một vụ náo loạn diễn ra ở đây. Cuộc gọi đến vào lúc chín giờ ba mươi lăm phút. Hai xe tuần tra đến nơi trong vòng năm phút. Sau một phút kiểm tra xung quanh, họ tiến vào trong nhà. Cửa trước không khóa.”

Anh di chuyển sang phần khác của căn phòng.

“Nạn nhân số một, David Katz, được phát hiện tại đây,” anh nói, chỉ tay vào một vị trí trên lối cửa đi vào bếp. “Ba mươi lăm tuổi. Hai phát đạn. Một vào thái dương bên trái. Phát thứ hai vào phía sau gáy. Chết ngay tức khắc với một trong hai viên ấy.” Anh chỉ sang một vị trí khác ngay bên cạnh cửa. “Tìm thấy chai bia ở đây. Có dấu vân tay của anh ta trên đó. Chai bia không bị vỡ, nhưng bia đổ tràn ra khắp sàn.”

“Katz là chủ một nhà hàng địa phương, quán American Grill,” Lancaster bổ sung. “Anh ta là khách đến thăm nhà.”

“Và không có bằng chứng nào cho thấy anh ta là mục tiêu của tên sát nhân,” Decker nói.

“Không có,” Lancaster khẳng định. “Đến không đúng lúc không đúng chỗ. Giống như Ron Goldman trong vụ O.J.Simpsons 1 . Quả là xui tận mạng.”

1. Vụ án ngôi sao bóng bầu dục O.J.Simpsons bị cáo buộc giết vợ cũ Nicole Brown Simpsons và Ronald Goldman. Mẹ của Nicole để quên cặp mắt kính tại nhà hàng nơi Ron Goldman làm phục vụ. Ron Goldman đến căn hộ của Nicole để trả lại cặp mắt kính nói trên. Cả hai người (Ron và Nicole) sau đó được phát hiện chết trước căn hộ này. Phiên tòa hình sự đầu tiên xét xử Simpsons vào ngày 24/01/1995 được xem là phiên tòa đông nhất trong lịch sử nước Mỹ.

Họ di chuyển vào trong bếp. tại đây lớp vải sơn trải sàn cáu bẩn, tủ bếp sứt sẹo và bồn rửa bát gỉ sét.

“Nạn nhân số hai, Donald Richards - mọi người gọi anh ta là Don. Bốn mươi bốn tuổi. Nhân viên tín dụng ngân hàng. Một phát đạn duy nhất xuyên thẳng tim và gục xuống tại đây. Một lần nữa, chết tại chỗ.”

Lancaster gật đầu. “Anh ta biết Katz bởi ngân hàng trước đó đã chấp thuận cho Katz vay vốn để mở quán American Grill.”

Decker bước ngược trở về phòng khách và nhìn cầu thang dẫn lên tầng hai.

“Giờ là hai nạn nhân cuối cùng.”

Họ bước lên cầu thang để đi đến chiếu nghỉ trên tầng.

“Có hai phòng ngủ.” Anh chỉ tay vào hai cánh cửa nằm đối diện nhau. Anh đẩy mở cửa phía bên trái và tiến vào trong. Lancaster đi theo sau.

“Nạn nhân số ba,” Decker nói. “Abigail ‘Abby’ Richards. Mười hai tuổi.”

“Cô bé bị siết cổ. Xác được tìm thấy trên giường. Dấu vết cho thấy cô bé bị siết bằng một loại dây thừng nào đó. Tên sát nhân đã mang sợi dây đi cùng với hắn.”

“Cô bé không chết ngay lập tức,” Decker nói.

“Không. Nhưng cô bé đã giãy giụa chống trả rất dữ.”

“Nên mới tìm thấy DNA của Meryl Hawkins dưới móng tay của cô bé,” Decker nhấn mạnh. “Thế nên, xét trên một phương diện, cô bé đã đánh bại được ông ta.”

Decker đi ngang qua Lancaster, bước ra khỏi căn phòng, đi sang phía đối diện và tiến vào căn phòng ngủ bên đó. Lancaster đi theo.

Decker tiến đến một vị trí sát tường và nói, “Nạn nhân số bốn: Frankie Richards. Mười bốn tuổi. Vừa nhập học trường cấp ba Burlington. Xác được tìm thấy trên sàn ngay tại đây. Một phát đạn xuyên tim.”

“Chúng ta tìm thấy một số đồ chơi ma túy và một khoản tiền giấu trong phòng, đủ cho thấy cậu ta không phải chỉ dùng mà còn buôn thuốc. Nhưng chúng ta không tìm thấy mối liên hệ nào giữa việc đó với vụ giết người. Chúng ta đã truy dấu tới kẻ cung cấp hàng cho cậu ta, là Karl Stevens. Hắn chỉ là một chân rết nhỏ. Đó chẳng thể nào là động cơ để sát hại những bốn người. Stevens còn có bằng chứng ngoại phạm rất vững chắc nữa.”

Decker gật đầu. “Được rồi, chúng ta được báo tin vào lúc mười giờ hai mươi mốt phút. Chúng ta đi bằng ô tô và mười bốn phút sau thì đến nơi.”

Anh tựa vào tường và nhìn qua cửa sổ ra con phố bên ngoài. “Xung quanh hàng xóm có bốn nhà. Hai nhà có người ở trong đêm hôm đó. Không một người nào trong hai căn nhà ấy nhìn hoặc nghe thấy bất kỳ thứ gì. Tên sát nhân đến rồi đi mà không ai biết, không ai hay.”

“Nhưng rồi khi chúng ta kiểm tra kỹ căn nhà, anh đã tìm được một thứ làm thay đổi tất cả.”

Decker dẫn chị quay trở lại cầu thang và đi xuống phòng khách. “Một dấu vân tay trên công tắc đèn cùng với một vết máu của Katz.”

“Cùng với da, máu và DNA tương ứng của thủ phạm dưới các đầu móng tay của Abby. Có được trong lúc cô bé vật lộn với kẻ tấn công.”

“Hắn siết cổ cô bé bằng một sợi dây buộc và cô bé nắm chặt hai cánh tay hắn để khiến hắn dừng lại, thế là các dấu vết được lưu lại. ai từng xem một tập phim CSI 1 sẽ biết điều này.”

1. CSI là loạt phim truyền hình trinh thám, tâm lý tội phạm của Mỹ - Canada. Thay vì đi sâu vào tâm lý, loạt phim tập trung vào các tình tiết khoa học và logic trong việc phân tích hiện trường để tìm ra manh mối.

Lancaster thọc tay vào túi và rút ra bao thuốc lá.

Decker nhìn theo động tác châm thuốc của chị. “Tiêu trước phần ngày mai đấy à?”

“Gần nửa đêm rồi. Và tôi thấy căng thẳng. Thế nên kệ mẹ tôi đi.” Chị vẩy tàn thuốc xuống sàn. “Dấu vân tay của Hawkins đã có sẵn trong cơ sở dữ liệu do công ty mà trước đó ông ta làm việc từng làmg thầu cho quốc phòng. Công ty ấy lấy dấu vân tay và kiểm tra lai lịch của từng nhân viên. Khi dấu vân tay khớp với dấu của Hawkins được lưu trong cơ sở dữ liệu, chúng ta đã tiến hành lục sỏa nhà ông ta.”

Decker tiếp nối câu chuyện. “Dựa trên dâu vân tay, ông ta bị bắt và đưa tới đồn, tại đây ông ta được lấy mẫu nước bọt. DNA trong mẫu nước bọt trùng khớp với mẫu DNA tìm thấy dưới móng tay của Abby. Và ông ta không có chứng cứ ngoại phạm nào cho toàn bộ buổi tối hôm đó. Khi lục soát nhà ông ta, chúng ta tìm thấy một khẩu súng 1,15 li được giấu trong một cái hộp phía sau bức tường trong tủ quần áo của ông ta. Phân tích đường đạn cũng trùng khớp, thế nên không có gì phải nghi ngờ, đó là hung khí giết người. Ông ta nói rằng khẩu súng không phải của ông ta và ông ta không biết vì sao nó lại ở đó. Ông ta thậm chí còn không hề hay biết chỗ cất giấu bí mật ấy. Chúng ta truy dấu khẩu súng. Nó bị đánh cắp khỏi cửa hàng bán súng từ khoảng hai năm trước. Số seri đã bị cạo bỏ. Có khả năng nó được sử dụng trong một chuỗi các tội ác kể từ khi đó. Và rồi hạ cánh trong tủ quần áo của Hawkins.” Anh liếc sang người cộng sự cũ. “Điều này khiến tôi tự hỏi tại sao cô lại nghĩ có thể chúng ta đã lầm. Tôi thấy mọi chuyện quá chắc chắn rồi.”

Lancaster xoay xoay điếu thuốc giữa hai ngón tay. “Tôi cứ nghĩ về việc một ông già gần đất xa trời tốn thời gian đến tận đây để rửa sạch tội danh. Hẳn ông ta phải biết có hàng đống thứ chống lại ông ta. Thế thì tại sao phải lãng phí chút thời gian chẳng còn bao nhiêu cơ chứ?”

“Vậy, ông ta còn làm gì khác được?” Decker phản bác. “Tôi không nói là ông ta tới căn nhà này để sát hại bốn người. có thể Hawkins chỉ lựa chọn căn nhà này để thực hiện một tội lỗi ít nghiêm trọng hơn, chẳng hạn như trộm cắp, nhưng rồi trượt dài từ đó. Cô biết chuyện đó vẫn xảy ra mà, Mary. Tội phạm khi vào thế bí thì chúng liều lắm.”

“Nhưng anh biết động cơ phạm tội của ông ta,” Lancaster nói. “Nó đã được đưa ra trong buổi xét xử. Dù không thực sự thừa nhận tội lỗi, luật sư biện hộ đã cố thử dùng động cơ đó để giành chút cảm thông còn gì. Có thể nhờ đó mà ông ta không phải nhận án tử.”

Decker gật đầu. “Vợ ông ta mắc bệnh giai đoạn cuôi. Ông ta cần tiền để mua thuốc giảm đau cho vợ. Ông ta nằm trong diện bị cắt giảm nhân sự và do đó mất luôn bảo hiểm. Con gái lớn của ông ta vướng vào nghiện ngập và ông ta đang cố đưa cô ta đi cai nghiện. Tái cai nghiện. Thế là ông ta đánh cắp thẻ tín dụng, đồ trang sức, một chiếc máy tính xách tay, một cái đầu DVD, một chiếc tivi nhỏ, vài cái đồng hồ và một số đồ linh tinh khác trong căn nhà này và từ các nạn nhân. Tất cả đều trùng khớp. Động cơ của ông ta có thể trong sạch, nhưng hành động ông ta thực hiện để đạt được mục đích thì rõ là không hề.”

“Nhưng chưa từng có một món nào trong những món bị mất cắp xuất hiện. Không tìm thấy ở nhà ông ta. Không tìm thấy ở bất cứ hàng cầm đồ nào. Thế nghĩa là ông ta không hề thu được tiền từ chúng.”

Decker nói, “Nhưng khi bị bắt trong túi ông ta có tiền. Chúng ta không thể chứng minh số tiền đó có được từ đồ ăn cắp và cũng có thể ông ta đã sợ hãi mà cố tìm cách chuyển những món đồ đó đi sau khi giết người. Đó là ý kiến mà bên nguyên đưa ra tại buổi xét xử, mặc dù, theo lời bồi thẩm đoàn, tôi thấy có vẻ như họ nghĩ tiền mà ông ta có là từ bán các món đồ ấy. Đó chỉ là một kết luận gọn ghẽ hơn.”

“Nhưng hàng xóm không ai nhìn thấy chiếc xe nào ngoại trừ xe của David Katz đến hoặc đi,” Lancaster vặn lại.

“Cô biết đêm hôm đó mưa gió bão bùng mà, Mary. Mưa như trút nước. Khó có thể nhìn thấy gì. Nếu Hawkins không bật đèn xe, có lẽ sẽ chẳng ai thấy được xe ông ta.”

“Nhưng cũng không ai nghe thấy tiếng xe à?” Lancaster nói.

“Một lần nữa, là do tiếng ồn từ cơn bão. Nhưng tôi thấy cô thực sự đang hoài nghi về vụ án rồi đấy.”

“Không đến mức đo. Tôi chỉ muốn nói là tôi tin vụ án xứng đáng được xem xét lại một lượt.”

“Tôi thì không thấy vậy.”

“Miệng thì nó thế, nhưng tôi dám chắc ít nhất anh cũng quan tâm rồi đấy.” Chị dừng lại và hít một hơi thuốc. “Còn chuyện về Susan Richards nữa.”

“Người vợ. Cô ta rời khỏi nhà vào khoảng năm giờ ngày hôm đó, có một số công việc linh tinh, tham dự cuộc họp phụ huynh, sau đó đi ăn uống, dùng bữa tối với một vài người bạn. Tất cả đều được xác minh. Cô ta trở về nhà vào lúc mười một giờ. Khi thấy chúng ta ở đây và biết những gì xảy ra, cô ta trở nên kích động.”

“Anh đã phải giữ cô ta lại nếu không cô ta có thể làm điều gì dại dột.”

“Không giống như hành động của một người có tội cho lắm. Thêm nữa, bảo hiểm nhân thọ của Don Richards chỉ có năm mươi nghìn usd, bảo hiểm đi kèm với vị trí ở ngân hàng.”

“Tôi từng biết có những kẻ giết người để lấy một khoản ít hơn nhiều.Và anh cũng biết thế.”

Decker nói, “Vậy thì đi thôi.”

“Đi đâu?”

“Còn đâu nữa? Đi gặp Meryl Hawkins.”

Khi họ đậu xe bên ngoài Residence Inn, Decker chợt thoáng có cảm giác quen thuộc. Anh đã sống ở đây ít lâu sau khi phải chuyển ra khỏi căn nhà nơi anh phát hiện gia đình mình bị sát hại. Nơi này không thay đổi nhiều. Ngày ấy nó đã tồi tàn lắm rồi. Giờ đây trông nó còn tệ hơn. Anh ngạc nhiên khi thấy nó vẫn còn tồn tại.

Họ đi vào trong và Decker nhìn sang phía bên tay trái, vị trí của khu vực nhỏ dành cho khách ăn uống. Anh đã từng dùng khu vực đó như một phòng làm việc tạm thời để tiếp các khách hàng tiềm năng muốn thuê anh làm thám tử tư. Anh đã tiến được rất xa trong một khoảng thời gian tương đối ngắn. Nhưng rất có thể mọi sự đã diễn ra theo chiều hướng khác. Có thể anh đã ăn cho đến lúc bị đột quỵ và nằm chết ở bãi đậu xe của siêu thị Walmart trong một cái thùng carton, nơi đã từng là nhà của anh trong một khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi anh chuyển vào Residence Inn, một nơi ở “xa hoa” hơn hẳn.

Khi cô bước ra sảnh, Decker trông không có vẻ gì là ngạc nhiên.

Jamison gật đầu với Lancaster và nói với Decker sau khi dò xét thái độ của anh, “Phỏng chừng anh đã đoán ra tôi sẽ có mặt ở đây?”

“Tôi không cần gì phải đoán,” anh đáp. “Tôi đã cho cô xem tờ giấy có ghi địa chỉ chỗ này.”

“Tôi đã tìm kiếm trên mạng vài thông tin cơ bản về vụ án,” cô nói. “Có vẻ chắc như đinh đóng cột.”

“Chúng tôi vừa mới thảo luận chuyện đó,” Lancaster nói. “Nhưng có lẽ đinh bị gỉ mất rồi.” Chị nhìn tấm phù hiệu treo bên hông của Jamison. “Nghe nói cô đã trở thành đặc vụ FBI thực thụ rồi hả? Chúc mừng nhé.”

“Cảm ơn chị. Có vẻ chỉ là một bước cần thiết để có thể quản lý Decker tốt hơn thôi.”

“Chúc may mắn với việc đó. Tôi chưa từng làm được, dù tôi cũng có phù hiệu.”

“Ông ta ở phòng mười bốn,” Decker ngắt lời. “Tầng trên.”

Họ đi thành một hàng lên tầng hai và đi dọc hế nửa hành lang để tới cửa phòng. Decker gõ cửa. Rồi gõ thêm lần nữa.

“Ông Hawkins? Tôi, Amos Decker đây.”

Không một tiếng động bên trong căn phòng.

“Có khi ông ta ra ngoài rồi,” Jamison nói.

“Ông ta đi đâu chứ?” Decker hỏi.

“Đợi tôi kiểm tra thử,” Lancaster nói. Chị vội vã lao xuống tầng dưới. Một phút sau chị trở lại.

“Lễ tân nói ông ta quay về hai giờ trước và chưa trở ra.”

Decker gõ cửa mạnh hơn. “Ông Hawkins? Ông ổn chứ?” Anh nhìn sang hai người còn lại. “Có thể ông ta đã lả đi.”

“Có thể ông ta chết rồi,” Lancaster nói. “Ông ta đang trong giai đoạn cuối mà.”

“Hoặc ông ta chỉ mới ngất đi thôi,” Jamison nêu ý kiến. “Hoặc dùng thuốc quá liều. Ông ta nói với chúng tôi ông ta dùng thuốc kích thích mua lậu để qua cơn đau. Mấy thứ thuốc ấy có thể có tác dụng rất khó lường.”

Decker thử mở khóa. Cửa khóa. Anh kề vai lên cánh cửa và ra sức đẩy, một lần rồi hai lần. Cánh cửa uốn cong dưới sức nặng đáng kể của anh và bật mở.

Họ bước vào trong phòng và nhìn xung quanh.

Ngồi trên chiếc ghế đối diện với giường ngủ là Hawkins.

Ông ta đã chết hẳn.

Nhưng không phải căn bệnh ung thư đã tiễn ông ta đi.

Phát đạn ở chính giữa trán ông già đã làm việc đó, một cách cực kì hiệu quả.

« Lùi
Tiến »