Tác giả: david baldacci

Chuộc Tội

Lượt đọc: 12272 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

DECKER ĐỨNG MỘT MÌNH trên hiên nhà. Anh đã đề nghị Jamison không đi cùng anh. Vì nhiều lý do, anh muốn thực hiện chuyến viếng thăm này một mình.

Anh nhớ từng chi tiết của căn nhà trệt mái dốc đã hơn bốn mươi năm tuổi này. Anh nhớ rõ đến thế không phải chỉ nhờ vào trí nhớ hoàn hảo, mà còn bởi căn nhà này là một bản sao gần như chính xác căn nhà mà anh và gia đình từng sinh sống.

Mary Lancaster và chồng chị, Earl, cùng con gái Sandy, đã sống ở đây kể từ khi Lancaster gia nhập lực lượng cảnh sát Burlington, tương tự như hoàn cảnh của Decker khi chuyển vào căn nhà kia cùng với gia đình. Earl là tổng thầu xây dựng, làm việc giờ giấc không cố định do Sandy là một đứa trẻ có nhu cầu đặc biệt 1 , việc săn sóc cho bé luôn luôn cần rất nhiều thời gian và sự quan tâm. Mary từ lâu đã là trụ cột chính trong gia đình.

1. Trẻ có nhu cầu đặc biệt là những trẻ có những thái độ đáp ứng hoặc hành vi không bình thường, không phù hợp với cách ứng xử như những trẻ khác cùng độ tuổi, có khả năng vận động, ngôn ngữ phát triển chậm hay không phát triển... Sandy, con gái của Lancaster và Earl, bị chứng Down.

Decker bước tới trước cửa. Anh đang chuẩn bị gõ thì cánh cửa bật mở.

Lancaster đứng đó, mặc quần jean phai màu, một chiếc áo nỉ màu đỏ tươi và đi giày thể thao màu xanh nước biển đậm. Tóc của chị từng có màu vàng nhạt. Giờ đây mái tóc đã đầy sợi bạc và được thả lơ thơ ngang vai. Một điếu thuốc lá kẹp trên tay, cuộn khói bay lên quấn quanh một bên đùi mảnh khảnh của chị. Khuôn mặt chị đầy những nếp nhăn không khác gì một dấu vân tay. Lancaster bằng tuổi Decker, nhưng trông chị già hơn anh tới mười tuổi.

“Tôi đã nghĩ tối nay có thể sẽ gặp anh,” chị nói với giọng khàn đặc của người hút thuốc. “Vào trong đi.”

Anh nhìn xem bàn tay trái, cũng là tay cầm súng của chị có còn run rẩy nữa hay không. Anh không thấy gì khác lạ.

Được rồi, tốt đấy .

Chị quay người. Anh đóng cánh cửa phía sau lưng lại rồi đi theo người phụ nữ thấp bé hơn mình rất nhiều vào trong nhà, như tàu chở hàng đang được một con tàu lai dẫn đường để cập cảng an toàn. Hoặc có thể là đâm sầm vào đá, anh không biết mình sẽ thuộc vào trường hợp nào. Chưa biết được.

Decker cũng để ý thấy Lancaster, vốn là một người gầy gò, giờ đây thậm chí trông còn hốc hác hơn. Xương xẩu của chị như đang nhô ra đầy góc cạnh bên dưới lớp áp quần thụng, như thể chị đã nhét cả đống mắc áo vào bên trong vậy.

“Việc nhai kẹo cao su không còn hiệu quả nữa rồi à?” Anh hỏi, liếc nhìn điếu thuốc đang cháy dở.

Họ ngồi trong phòng khách, một không gian nhỏ đầy ngập đồ chơi, những chồng báo, những thùng carton để mở, và một lớp ngổn ngang các món đồ nằm sờ sờ ra đó. Anh biết nhà của chị vẫn luôn trong tình trạng như vậy. Vợ chồng chị bắt đầu sử dụng dịch vụ giúp việc trước khi Decker rời thành phố này, nhưng phương thức đó lại làm nảy sinh những vấn đề khác. Cuối cùng có lẽ hai người họ thấy rằng cứ để bừa bộn thế thì hơn.

Chị rít một hơi điếu thuốc Camel và để làn khói bay ra lỗ mũi.

“Tôi cho mình hút mỗi ngày một điếu, khoảng giờ này, chỉ khi Earl và Sandy ra ngoài. Sau đó tôi sẽ xịt khử mùi hết cả nhà.”

Decker hít một hơi và ho. “Thế thì xịt thêm nữa đi.”

“Vậy là Meryl Hawkins đã tìm đến anh?”

Decker gật đầu. “Ông ta nói cô bảo cho ông ta biết tôi ở đâu.”

“Đúng thế.”

“Thế là tùy tiện quá rồi đấy. Cô biết tại sao tôi quay về. Tôi đã báo cô biết trước.”

Chị ngả người ra sau và dùng đầu móng tay cạy một vết dính trên da. “Ừm, đúng là tôi hơi quá. Nhưng tôi nghĩ anh muốn biết.”

“Hawkins cũng nói rằng cô tin ông ta.”

“Vậy thì ông ta đi quá xa rồi. Tôi chỉ nói là tôi hiểu điều ông ta muốn truyền đạt.”

“Chính xác thì điều ông ta muốn truyền đạt là gì vậy?”

“Tại sao ông ta quay lại đây, vào cái lúc gần đất xa trời, yêu cầu chúng ta trả lại sự trong sạch nếu ông ta không thực sự vô tội?”

“Tôi có thể nghĩ được một lý do, đó là làm lợi cho ông ta.”

Chị hít một hơi thuốc nữa và lắc đầu. “Tôi không nghĩ như vậy. Khi đi đến cuối chặng đường, anh sẽ bắt đầu nghĩ khác. Không thể lãng phí dù một giây.”

Decker nhìn vào những thùng carton đang để mở. “Gia đình cô sắp chuyển đi sao?”

“Có thể.”

“Sao lại có thể? Sao cô lại không chắc chắn chứ?”

Lancaster nhún vai. “Đời có gì là chắc chắn đâu.”

“Tình hình ở Burlington thế nào?”

“Cả cái thị trấn này vẫn cố bám trụ như vậy.”

“Tỷ lệ thất nghiệp trên cả nước đang giảm dần.”

“Ừ, có đầy công việc kiếm được mười USD một giờ. Nếu có thể sống với thu nhập hai mười ngàn một năm, kể cả là ở Burlington, thì không còn là người thường nữa.”

“Earl và Sandy đâu?”

“Hoạt động ngoại khóa ở trường. Earl tham gia mấy hoạt động đó với con nhiều hơn tôi. Dạo gần đây tôi bận tối mày tối mặt. Đời sống khó khăn, đâm ra tội phạm cũng nhiều hơn. Thế nên xảy ra rất nhiều vụ liên quan đến ma túy.”

“Ừ, tôi cũng được chứng kiến chuyện ấy. Tại sao Hawkins lại tới gặp cô?”

“Chúng ta phá vụ đó cùng nhau mà Decker. Đó là vụ điều tra án mạng đầu tiên của chúng ta.

“Ông ta ra tù khi nào? Và có thật là giai đoạn cuối không? Nhìn thì giống lắm.”

“Ông ta đến đồn hai ngày trước. Tôi há hốc cả mồm. Mới đầu tôi nghĩ ông ta trốn trại hay gì đó. Tôi không tin câu chuyện ông ta kể mà gọi ngay cho nhà tù để xác minh. Ông ta nói thật về căn bệnh ung thư. Và cả việc được thả nữa.”

“Vậy là họ có thể tống khứ tù nhân mắc bệnh giai đoạn cuối rồi cứ thế cho tự sinh tự diệt à?”

“Rõ ràng có người nghĩ đó là chiến lược hay để tiết kiệm chi phí.”

“Ông ta bảo với tôi sẽ ở lại thành phố thêm vài ngày. Ông ta ở lại Residence Inn.”

“Đó là nơi anh từng sống.”

“Ở đó có buffet cho ông ta vỗ béo đôi chút, nhưng tôi đồ rằng ông ta chẳng ăn được mấy. Ông ta cho hay ông ta gượng dậy được cơ bản là nhờ thuốc kích thích mua lậu.”

“Nghe buồn làm sao.”

“Ông ta muốn gặp tôi thêm lần nữa.”

Chị rít thêm một hơi. “Chắc là vậy rồi.”

“Ông ta đến tận nghĩa trang để gặp tôi.”

Lancaster rít một hơi thuốc thật dài nữa rồi dập mẩu thuốc vào chiếc gạt tàn đặt trên bàn bên cạnh chỗ ngồi của chị. Chị nhìn đống tàn thuốc với vẻ thàm thuồng.

“Tôi xin lỗi về việc đó. Khi ông quay lại đồn và hỏi về anh ngày hôm qua, tôi đã không kể cho ông ta nghe lý do anh về đây, nhưng tôi có kể cho ông ta chuyện gia đình anh. Và thực tình thì tôi không bảo ông ta tới nghĩa trang.” Chị nhìn kỹ Decker, đôi mắt đùng đục của chị cuối cùng cũng chịu tập trung vào anh. “Tôi đoán anh đã nhớ lại một lượt từng chi tiết của vụ án đó trong đầu rồi phải không?”

“Đúng thế. Và tôi chắng thấy có vấn đề gì trong những việc chúng ta đã làm cả. Chúng ta kiểm tra hết hiện trường, thu thập chứng cứ. Những chứng cứ đó như đèn rọi chiếu thẳng vào Hawkins. Ông ta bị bắt và đưa ra xét xử. Chúng ta làm chứng. Luật sư của Hawkins đòi biện hộ và chất vấn chéo cả hai chúng ta từng li từng tí. Rồi bồi thẩm đoàn kết tội ông ta. Ông ta bị phán chung thân không ân xá, trong khi đáng lý ông ta phải nhận án tử hình. Tôi thấy tất cả đều hợp lý.”

Lancaster ngả người ra sau ghế.

Decker nhìn chị từ trên xuống dưới. “Trông cô không được khỏe lắm, Mary ạ.”

“Tôi đã trông thế này ít nhất là mười năm nay rồi, Amos. Anh phải hiểu hơn ai hết chứ.”

“Nhưng trông vẫn tệ quá.”

“Anh đã giảm cân nhiều kể từ khi rời khỏi đây, Amos.”

“Hầu hết là công của Jamison cả. Cô ấy giám sát chế độ ăn và bắt tôi tập luyện. Cô ấy nấu hầu hết các bữa. Bữa ăn chỉ toàn salad, rau xanh và cả đậu phụ nữa. Cô ấy cũng đã nhận được phù hiệu và chứng chỉ của FBI. Rất nỗ lực để đạt được. Tôi thực sự hãnh diện vì cô ấy.”

“Vậy là hai người đang sống cùng nhau hả?” Lancaster rướn mày hỏi.

“Có thể nói là chúng tôi đang sống trong cùng một căn hộ ở D.C.”

“Ồ, vậy là hai người trên mức quan hệ đồng nghiệp ư?”

“Mary, tôi lớn tuổi hơn cô ấy nhiều.”

“Đó không phải câu trả lời trực tiếp. Thêm nữa, tin mới đây, đầy đàn ông lớn tuổi hẹn hò với các cô gái ít tuổi hơn.”

“Không, chúng tôi không trên mức đồng nghiệp.”

“Vậy thôi.” Chị rướn người về phía trước. “Thế còn chuyện Hawkins thì sao?”

“Tại sao cô lại ngờ vực nhỉ? Vụ đó rõ rành rành như thế rồi.”

“Có thể là rõ quá.”

“Thật phi lý. Mà bằng chứng của cô là gì?”

“Tôi không có. Và tôi cũng chẳng biết liệu ông ta có nói thật hay không. Nhưng tôi chỉ nghĩ là người đàn ông đó sắp chết, thế mà ông ta quay lại đây để đòi lại sự trong sạch, có lẽ xem xét lại cũng đáng.”

Decker trông không có vẻ bị thuyết phục, nhưng vẫn nói, “Được rồi, vậy giờ sao?”

“Sao gì?” Chị nói, trông có vẻ ngỡ ngàng.

“Cùng tới xem lại nơi xảy ra vụ sát hại đi. Tôi dám chắc bấy lâu nay chẳng có ai dọn vào ở đâu, nhất là sau những gì đã xảy ra trong căn nhà ấy.” Anh ngừng lại. “Giống như nhà cũ của tôi vậy.”

“Ồ, vậy thì anh nhầm rồi. Có người dọn vào nhà cũ của anh rồi đấy.”

Khóe miệng Decker trễ xuống. “Ai thế?”

“Một đôi vợ chồng trẻ với cô con gái nhỏ. Gia đình nhà Henderson.”

“Cô quen họ à?”

“Không hẳn. Nhưng tôi biết họ dọn vào từ sáu tháng trước.”

“Thế còn chỗ kia? Cũng có người dọn vào ở rồi à?”

“Cách đây chừng năm năm thì có. Nhưng khoảng một năm trước họ rời đi, do cơ sở sản xuất đồ nhựa đóng cửa và di dời hoạt động sang nước ngoài, như bao nhà máy khác ở vùng Trung Tây này vậy. Căn nhà bị bỏ hoang kể từ đó.”

Decker đứng dậy. “Được rồi, cô đi cùng chứ? Giống như ngày xưa ấy.”

“Tôi không chắc tôi có cần thêm tí ‘ngày xưa’ nào nữa không.” Nhưng Lancaster vẫn đứng dậy và cầm lấy chiếc áo khoác mắc trên móc treo tường. “Nếu như những gì Hawkins nói là sự thật thì sao?” Chị hỏi trên đường họ đi ra cửa.

“Vậy thì chúng ta phải tìm cho ra thủ phạm thật sự là ai. Nhưng chúng ta vẫn chưa đến gần với sự thật. Thực ra, một tí cũng không.”

“Anh không còn làm ở đây nữa, Decker. Sau ngần ấy năm, việc truy tìm kẻ sát nhân ở thành phố này không còn là công việc của anh nữa đâu.”

“Tôi chỉ có một việc duy nhất, đó là tìm ra những kẻ giết người. Dù ở bất cứ nơi nào.”

« Lùi
Tiến »