VÀO MỘT TỐI MÙA THU trời trong vắt tuyệt đẹp, gió mát hiu hiu, vây xung quanh Amos Decker là những người đã chết. thế nhưng anh không cảm nhận được cái sắc xanh ánh điện, thứ luôn hiển hiện mỗi khi anh giáp mặt với những người đã khuất, gây xúc động mạnh như thường lệ.
Lý do: những người này không phải
mới
chết gần đây.
Anh đã trở về quê nhà Burlington, Ohio, một thành phố công nghiệp cũ kỹ từng có những ngày tháng huy hoàng. Mới đây thôi, anh vừa đến một thành phố khác nằm trên Vành đai Gỉ sét
1
, thị trấn Baron ở Pennsylvania, nơi anh đã thoát chết trong gang tấc. Nếu được chọn, anh sẽ tránh xe những nơi chứa nhiều mối nguy tiềm ẩn như thế trong tương lai trước mắt, mà có lẽ là cho cả phần đời còn lại.
1. Cụm từ “Vành đai Gỉ sét” (Rust Belt) được dùng để chỉ một khu vực trải dài qua một số bang ở miền Trung Tây của nước Mỹ. Các bang này từng là trung tâm công nghiệp lớn của cả nước nhưng bắt đầu suy thoái từ những năm 80 trở đi – Các chú thích là của người dịch và ban biên tập.
Chỉ có điều, ngay lúc này, anh không còn lựa chọn nào khác.
Decker đang ở Burlington bởi hôm nay là sinh nhật lần thứ mười bốn của con gái anh, Molly. Thông thường, đây sẽ là một dịp ngập tràn hạnh phúc, một dịp hân hoan. Nhưng Molly, cùng với vọ anh, Cassie, và anh vợ, Johnny Sacks, đã bị sát hại. sự việc kinh khủng đó đã xảy ra ngay trước sinh nhật lần thứ mười của cô bé, khi Decker tìm thấy cả ba người họ đã thiệt mạng tại nhà.
Ra đi mãi mãi. Tính mạng họ bị tước đoạt bằng một cách tàn bạo nhất có thể, bởi một kẻ loạn trí ám ảnh với bạo lực. Kẻ sát hại họ giờ đây đã không còn tồn tại trên đời, nhưng điều đó chẳng giúp Decker khuây khỏa bớt phần nào, mặc dù anh là người có công lớn trong việc kết liễu mạng sống của hắn ta.
Đó là lý do vì sao đi mừng sinh nhật mà anh lại đến nghĩa trang. Không có bánh ngọt và không có quà. Chỉ có hoa tươi đặt trên mộ thay thế cho những bông hoa đã héo khô từ lần viếng thăm trước để lại.
Anh dự định sẽ tới đây vào mỗi ngày sinh nhật của Molly cho tới khi nào anh đoàn tụ cùng gia đình ở dưới ba tấc đất. Đó là kế hoạch dài hạn của anh. Và anh chứ từng dự tính một kế hoạch nào khác.
Anh nhích mình trên chiếc ghế băng bằng gỗ có nan sắt đặt cạnh ngôi mộ đôi, mộ của cô con gái nằm bên cạnh mẹ. Chiếc ghế là quà tặng của Phòng cảnh sát Burlington, đơn vị cũ, nơi Decker từng đầu tắt mặt tối làm việc trước hết với vai trò cảnh sát tuần tra và sau này là ở vị trí thanh tra án mạng. Trên ghế là một tấm biển bằng đồng thau, đã bị thời tiết làm cho xỉn màu, trên đó có khắc ghi:
Tưởng nhớ Cassie và Molly Decker.
Trong nghĩa trang nhỏ đó chắng có thêm ai nữa, ngoại trừ đồng nghiệp ở FBI của Decker, Alex Jamison. Cô trẻ hơn Decker đến chục tuổi, anh lúc này đã ngoài bốn mươi lăm. Jamison kính cẩn giữ khoảng cách, để người cộng sự được một mình yên tĩnh viếng thăm gia đình.
Xuất thân là một cựu phóng viên, Jamison giờ đây đã là một đặc vụ FBI bản lĩnh, chính quy, tốt nghiệp Học viện đào tạo của Cục ở Quantico, Virginia. Theo sắp xếp từ trước, cô được điều ngay về lực lượng đặc nhiệm mà cô và Decker cùng với hai đặc vụ kì cựu khác, Ross Bogart và Todd Milligan, là thành viên.
Ngồi bên cạnh ngôi mộ đôi, Decker nguyền rủa hội chứng trí nhớ siêu phàm hyperthymesia của mình. Khả năng ghi nhớ hoàn hảo đó khởi phát sau một cú va chạm dữ dội từ phía điểm mù trong một trận thi đấu Giải Bóng bầu dục Quốc gia. Cú va chạm khiến anh bị tổn thương não nghiêm trọng. Decker tỉnh dậy sau hôn mê với khả năng ghi nhớ tất cả mọi thứ và không thể quên đi bất cứ điều gì. Tưởng chừng như đó là một điều rất tuyệt vời, nhưng có một bất lợi dễ thấy khi mắc phải tình trạng ấy.
Đối với anh, thời gian trôi đi chẳng thể xóa nhòa những chi tiết trong các kí ức đau đớn. Giống như kí ức mà anh đang phải đối mặt ngay lúc này. Nhớ lại cái chết của hai mẹ con mà anh đau đớn quá đỗi, như thể Cassie và Molly vừa mới nằm xuống ngày hôm nay chứ chẳng phải đã bốn năm về trước.
Anh đọc tên và những dòng chữ khắc trên bia mộ, mặc dù anh đã thuộc làu những gì được khắc ghi trên đó. Anh tới đây cùng vô vàn điều muốn nói với gia đình mình, nhưng lúc này đây, chẳng thể lý giải nổi vì sao anh lại không thể cất lên dù chỉ một lời.
Không, có lẽ cũng chẳng có gì khó lý giải. Cú chấn thương não đã ban phát cho anh khả năng ghi nhớ hoàn hảo nhưng cũng làm thay đổi tính cách của anh. Kỹ năng xã hội của anh đã chuyển biến từ tốt thành rất tệ. Anh không thể bày tỏ cảm xúc của mình cũng như gặp khó khăn trong việc ứng xử với người khác.
Trong tâm tưởng của anh, thứ đầu tiên gợi lên là hình ảnh cô con gái. Hình ảnh cực kì sắc nét - mái tóc xoăn, nụ cười, đôi gò má nhô lên rất cao. Rồi sau đó là hình ảnh người vợ của anh, Cassie - người chèo chống gia đình, người đã níu không cho Decker chết chìm trong bệnh tật, bắt anh phải tương tác với mọi người, ép anh cố gắng nhất có thể đề tìm lại được con người trước đây.
Mặt anh nhăm nhúm vì đau đớn, thực sự cả cơ thể anh đau nhói khi ở gần họ như thế này, bởi họ đã chết, còn anh thì không. Có nhiều ngày, có lẽ là hầu như ngày nào cũng vậy, anh vẫn không thể nào chấp nhận được sụ thật đó.
Anh liếc nhìn sang phí Jamison, cô đang tựa người vào một cây sồi lớn cách đó chừng ba mươi mét. Cô là một người bạn tốt, một đồng nghiệp xuất sắc, nhưng hoàn toàn không có khả năng giúp anh vượt qua những gì mà anh đang phải đối mặt lúc này.
Anh quay lại phía hai ngôi mộ, quỳ gối và đặt bó hoa anh mang theo lên trên từng ngôi mộ.
“Amos Decker?”
Decker ngẩng đầu lên và nhìn thấy một ông lão đang bước chậm chạp về phía mình. Ông ta dần dần bước ra từ giữa những cái bóng mờ ảo thon dài trong màn trời nhập nhoạng. Khi tiến lại gần hơn, người đàn ông đó trông chẳng khác gì một bóng ma, gầy quắt queo, mặt mày vàng vọt.
Jamison đã trông thấy người đàn ông đó tiến lại gần trước Decker và cô bắt đầu bước nhanh về phía họ. Ông ta có thể đơn giản chỉ là một người quen của Decker ở thành phố này. Hoặc có thể là có vấn đề gì khác. Jamison biết Amos Decker rất hay gặp phải mấy chuyện quái đản. Tay cô đã tìm đến báng của khẩu súng ngắn nhô ra từ bao đựng ở hông bên phải, phòng khi cần đến.
Decker nhìn người đàn ông. Ngoài vẻ ốm yếu, ông ta đang bước đi với một dáng vẻ mà Decker đã từng thấy qua. Dáng đi đó không phải chỉ đơn giản là do tuổi già hay do thể chất yếu ớt gây ra. Đó là dáng đi của một người đã quen với việc vừa di chuyển từ nơi này sang nơi khác vừa phải đeo cùm.
Đó là một cựu tù nhân
, Decker kết luận.
Và còn một điều nữa. Như thường lệ, Decker nhìn thấy một màu sắc có liên hệ với người đàn ông này. Đó là do anh cũng mắc phải chứng cảm giác kèm, khiến cho anh gắn liền màu sắc với những thứ bất thường, chẳng hạn như cái chết và các con số.
Màu sắc gắn với quý ngài này là màu đỏ tía. Đây là lần đầu tiên Decker thấy màu này.
Màu đỏ tía, ý nghĩa của nó là cái quái gì nhỉ?
“Ông là ai?” Anh vừa hỏi, vừa đứng dậy và phủi đất bám trên đầu gối.
“Chẳng bất ngờ khi anh không nhận ra tôi. Nhà tù làm hao mòn con người. Có lẽ là nhờ ơn anh cả đấy.”
Vậy là ông ta từng bị tống giam
.
Jamison cũng nghe thấy đoạn hội thoại và bước nhanh hơn. Thực sự thì cô đã rút khẩu súng ra quá nửa, lo sợ rằng ông già kia có mặt ở đây để tìm cách trả thù Decker. Trong sự nghiệp của mình, người đồng nghiệp của cô đã đưa rất nhiều người vào sau song sắt. Và ông già này rõ ràng là một trong số đó.
Decker nhìn người đàn ông từ trên xuống dưới khi ông ta đứng lại cách chừng một mét rưỡi. Decker to cao như một hộ pháp, chiều cao gần hai mét, cân nặng gần chạm mốc một trăm ba lăm cân. Với sự cổ vũ và giúp đỡ của Jamison trong việc thúc đẩy ép anh tập luyện và có chế độ ăn lành mạnh hơn, Decker đã giảm được gần năm mươi cân trong hai năm vừa qua. Và đây là vóc dáng “thon thả” nhất từ trước tới nay của anh.
Ông già đó cao chừng một mét tám, nhưng Decker ước lượng chắc ông ta chẳng nặng được nổi đến sáu mươi lăm cân. Thân người ông ta chắc chỉ to bằng một bên đùi của Decker. Tiến lại gần hơn, da dẻ ông ta trông nứt nẻ, như một miếng giấy giả da sắp sửa nát rữa đến nơi.
Khục khặc mấy tiếng, ông già quay người sang bên và khạc đống đờm trong họng xuống nền đất tưởng niệm người đã khuất.
“Anh chắc là không nhận ra tôi à? Chẳng phải anh có cái trí nhớ gì đó kinh khủng lắm hay sao?”
Decker nói, “Ai nói với ông vậy?”
“Cộng sự cũ của anh.”
“Mary Lancaster hả?”
Ông già gật đầu. “Cô ấy nói với tôi có thể anh đang ở đây.”
“Tại sao cô ấy lại làm vậy?”
“Tên tôi là Meryl Hawkins,” ông lão nói, như thể thay cho lời lí giải vì sao ông ta lại ở đây.
Decker hơi há hốc miệng vì ngạc nhiên.
Hawkins mỉm cười trước phản ứng đó, nhưng mắt ông ta không cười. Đôi mắt ông ta đùng đục và tĩnh lặng, có lẽ chỉ còn lại một chút sức sống trong đó.
“Giờ thì anh nhớ ra tôi rồi, phải không?”
“Tại sao ông lại được ra tù? Ông chịu án chung thân, không ân xá cơ mà.”
Jamison đã tới chỗ họ và xen vào giữa Decker và Hawkins.
Hawkins gật đầu với cô. “Cô là cộng sự mới của anh ta, Alex Jamison. Lancaster cũng kể cho tôi về cô.” Ông ta quay lại phía Decker. “Trả lời cho câu hỏi của anh, tôi không còn ở tù nữa vì tôi bị ung thư giai đoạn cuối. Một trong những loại tệ nhất. tuyến tụy. Tỷ lệ sống quá năm năm là hầu như bằng không, họ bảo tôi thế, và để cố đến cái mốc ấy thì phải trải qua xạ trị và hóa trị, ba cái thứ quỷ quái ấy, tôi làm gì có tiền mà trả.” Ông ta chạm tay lên mặt. “Vàng da. Anh thấy đó, đã quá muộn để tiến hành chữa trị rồi. Và nó đang di căn. Nghiêm trọng đấy, có nghĩa là bệnh ung thư đang ăn mòn cơ thể tôi. Giờ đến não. Đó là điểm cuối cùng với tôi. Khỏi phải nghi ngờ, tôi xong đời rồi. Chết tiệt, có khi giỏi lắm thì chắc trụ được một tuần nữa thôi.”
“Tại sao họ lại lấy đó làm lý do để thả ông ra?” Jamisosn hỏi.
Hawkins nhún vai. “Họ gọi đó là
phóng thích vì lý do nhân đạo
. Các tù nhân khác phải nộp hồ sơ để hỏi xin được đặc quyền này, riêng tôi họ mang giấy tờ đến tận phòng giam. Tôi điền đơn, họ chuyển sang cho bác sĩ xác nhận, và thế là xong. Là vậy đó, tiểu bang không muốn thanh toán hóa đơn điều trị cho tôi. Tôi ở trong nhà tù tư nhân. Họ trình hồ sơ lên tiểu bang, nhưng không được hoàn một xu nào. Đắt đỏ lắm. Làm thiệt hại doanh thu của họ. Họ cho rằng tôi bây giờ đã vô hại. Tôi vào tù khi tôi năm mươi tám tuổi. Giờ thì tôi đã bảy chục rồi. Nhưng tôi biết rõ mình trông không khác gì một kẻ trăm tuổi cả. Tôi phải nốc cả đống thuốc mới đi lại và nói chuyện được. Sau khi rời khỏi đây, tôi sẽ nôn mửa suốt vài giờ và rồi sau đó phải nốc cả đống thuốc để ngủ được một chút.”
Jamison nói, “Nếu ông đang dùng thuốc giảm đau được kê toa, tức là có người đang giúp ông.”
“Tôi đâu có nói là thuốc được
kê toa
đâu, phải không? Nói thật, không hề. Nhưng đó là thứ tôi cần. Họ đâu có định tống tôi trở lại tù chỉ vì mua thuốc kích thích trái phép đâu. Nuôi tôi tốn quá mà.” Ông ta cười khúc khích. “Giá mà biết sớm, tôi đã ốm từ vài năm trước rồi.”
“Ý ông là họ không trợ giúp gì cho ông ở ngoài này sao?” Jamison ngờ vực hỏi.
“Họ nói sẽ có nhà tế bần tới đón tôi, nhưng tôi đâu có phương thức nào để tới được đó. Và tôi cũng chẳng muốn ở đó. Tôi muốn ở đây.” Hawkins nhìn Decker chằm chằm.
“Ông muốn gì ở tôi?” Decker hỏi.
Hawkins chỉ ngón tay về phía anh. “Anh tống tôi vào tù. Nhưng anh nhầm rồi. Tôi vô tội.”
“Chẳng phải ai cũng đều nói vậy sao?” Jamison cảnh giác nói.
Hawkins lại nhún vai. “Tôi chẳng biết người khác thế nào, tôi chỉ biết tôi là vậy.” Ông ta liếc nhìn trở lại về phía Decker. “Lancaster nghĩ là tôi vô tội.”
“Tôi không tin điều đó,” Decker nói.
“Hỏi cô ấy đi. Đó là lý do cô ấy nói cho tôi biết anh ở đâu.” Ông ta ngừng lại và nhìn lên bầu trởi tối đen. “Anh có một cơ hội để sửa sai. Có thể anh sẽ làm được khi tôi vẫn còn sống nhăn răng đây. Nếu không, cũng không sao cả, miễn là anh làm được. Đó sẽ là di sản mà tôi để lại,” ông ta nở một nụ cười yếu ớt.
“Anh ấy đang làm việc cho FBI rồi,” Jamison ngắt lời. “Burlington và vụ án của ông không còn nằm trong thẩm quyền của anh ấy nữa.”
Hawkins trông có vẻ chưng hửng. “Nghe nói anh coi trọng sự thật, Decker. Là tôi đã nghe lầm sao? Nếu thế thì tôi đã uổng công vô ích rồi.”
Khi Decker không đáp lời, Hawkins rút ra một mảnh giấy. “Tôi sẽ ở lại thành phố trong vài ngày tới. Đây là địa chỉ. Có thể tôi sẽ gặp anh. Có thể không. Nhưng nếu anh không tới, vậy thì, từ giờ trở đi, anh là thằng chó chết!”
Decker nhận lấy tờ giấy, nhưng vẫn không nói gì.
Hawkins liếc nhìn sang hai ngôi mộ. “Lancaster kể cho tôi nghe về gia đình anh. Mừng cho anh vì đã tìm ra kẻ sát hại họ. Nhưng tôi đoán anh vẫn cảm thấy tội lỗi, Mặc dù anh vô tội. tôi cực kì đồng cảm với anh.”
Hawkins quay người và chậm chạp bước đi, lẫn vào giữa những ngôi mộ, cho đến khi bóng đêm nuốt trọn ông ta.
Jamison quay sang phía Decker. “Thế này nhé, tôi không biết mô tê gì cả, nhưng chuyện này vẫn thật là quái đản. Ông ta chỉ đang khiêu khích anh, làm cho anh thấy tội lỗi thôi. Và tôi không thể tin được lão ta có thể tới đây và phá ngang, trong lúc anh đang... cố gắng dành thời gian bên gia đình.”
Decker nhìn xuống mảnh giấy. Trông nét mặt của anh, rõ ràng đã có một suy nghĩ gần với nỗi hồ nghi len vào trong tâm trí.
Jamison nhìn anh, vẻ cam chịu hiện lên nét mặt, “Anh sẽ gặp ông ta, phải không?”
“Có một người tôi cần gặp trước đã.”