Thời cổ đại, Colosseum chỉ là một trong số các kiến trúc công cộng đồ sộ của Rome, thành đô vĩ đại.
Quảng trường La Mã nằm ngay gần Colosseum. Đây là trung tâm đời sống của Rome. Quảng trường xây quanh khu đất lộ thiên, tại đây các thầy giáo tổ chức lớp học còn thương nhân mở quầy bán hàng hóa. Nơi đây, chính trị gia và những người La Mã gặp gỡ, trao đổi, tán chuyện. Có những ngôi đền thờ nữ thần Vesta và nam thần Vulcan, cũng có đền dành cho các vị hoàng đế, bao gồm Caesar, Vespasian và Titus. Một phía Quảng trường là Pháp đình (Basilica), tòa án xét xử những kẻ bị cáo buộc. Viện nguyên lão (Curia) – sảnh hội họp của các vị nguyên lão – cách không xa.
Du khách ngày nay có thể dạo bước qua Quảng trường La Mã, nhìn ngắm vô số tàn tích đền đài và các công trình xây dựng, cũng như những khải hoàn môn – đài tưởng niệm xây cất sau chiến công lẫy lừng.
Cách Quảng trường không xa là trường đua Circus Maximus, dài hơn 609,6 m, sức chứa 250.000 người. Tương tự Colosseum, đây là trường đấu thể thao – nhưng dành để đua chiến xa. Đua chiến xa được người La Mã cực kỳ ưa chuộng. Phần lớn các cỗ xe do hai hoặc bốn ngựa kéo. Đôi lúc, người điều khiển nào đó muốn chơi trội, liền thắng tới mười con ngựa kéo xe.
Trường đua dài bảy vòng và mỗi ngày có tới 24 cuộc đua, mỗi cuộc chạy hơn 5 km.
Những tay đánh xe người Rome thắt dây cương quanh hông chính mình – một việc làm vô cùng nguy hiểm. Nếu chiến xa bị lật, chính họ sẽ bị kéo lê đến chết – trừ phi kịp cắt dây.
Ngoài đua ngựa, Circus Maximus còn được trưng dụng cho các lễ hội tôn giáo, với những cuộc săn dã thú dàn dựng, các trận giác đấu và hành hình công khai.
Người La Mã ưa xem kịch và trước khi Colosseum ra đời, Rome đã sở hữu hai nhà hát chính. Pompey là nhà hát bằng đá đầu tiên. Dẫu nhà hát Pompey giờ không còn vết dấu, những tàn tích của Nhà hát Marcellus vẫn hiển hiện. Nhà hát có sức chứa từ 11.000 tới 20.000 người xem và hao hao Colosseum với những cổng tò vò và cột vòm trên tầng hai.
Người La Mã chuộng cả hài kịch lẫn bi kịch. Tác gia Lucius Annaeus Seneca – Seneca Trẻ, thành danh nhờ bi kịch. Trong số đó, chín vở còn tồn tại tới ngày nay và một số vẫn được trình diễn như Medea, Phaedra vàOedipus.
Xã hội La Mã không mấy coi trọng diễn viên. Nghề diễn luôn dành cho nam giới và đầy tai tiếng – tới mức hoàng đế Tiberius tuyên rằng diễn viên đánh bạn với tầng lớp trên là việc làm phi pháp.
Phần lớn nhà tại Rome, dù của người giàu có, đều không có phòng tắm. Vậy là, người ta xây nhà tắm công cộng rộng rãi cho dân chúng, sử dụng bất kể giàu nghèo, phân khu riêng biệt đàn ông và phụ nữ.
Khu nào cũng có phòng thay đồ, khu thể dục và ba phòng với nhiệt độ khác biệt: một phòng hơi nóng, một phòng ấm và một phòng nhỏ hình ống nơi đàn ông có thể đắm mình xuống bể tắm mát lạnh. (Khu nữ giới không có bể, bù lại, họ có thể tắm nước lạnh trong phòng thay đồ.)
Nhà tắm công cộng thêm lần nữa chứng minh người La Mã là những kỹ sư đại tài. Từ phòng chứa lò, nước được đun nóng rồi theo ống dẫn tới những bể tắm khác nhau. Khí nóng từ lò được lưu chuyển dưới sàn đá của phòng ấm và phòng nóng. Những mặt sàn này nóng tới mức người tắm phải xỏ guốc gỗ nhằm bảo vệ bàn chân của mình.
Nhà tắm công cộng không chỉ phục vụ mục đích vệ sinh. Ấy còn là nơi dân thành Rome tụ tập giao lưu. Họ có thể gặp gỡ bạn bè, tán dóc, tranh luận chính trị hay bàn về những màn đua ngựa ở Circus Maximus.
Tất cả những tụ điểm công cộng ở Rome đều có điểm chung – chúng là nơi khiến dân Rome vừa lòng, thỏa mãn. Dân chúng vui vẻ thì cơn cớ gì chống đối hoàng đế?