Vào buổi hoàng kim của đế chế, có khoảng một triệu người sinh sống tại Rome. Như bao thành đô khác, mảnh đất nào cũng có người giàu kẻ nghèo. Đương nhiên, sung túc ắt sướng hơn nghèo đói.
Kẻ có tiền ở Rome sống đời thảnh thơi, khoái lạc. Họ sống trong những ngôi nhà rộng rãi, thông thoáng có bếp riêng, nước sạch, và đôi khi có cả nhà tắm.
Mặt trước nhà là một sảnh lộ thiên. Người giàu thường lo liệu công chuyện làm ăn tại gia. Trong sảnh, khách hàng, bạn hàng đợi tới lượt chủ nhà tiếp đón.
Chính giữa sảnh là một bể nông chứa nước mưa chảy từ mái nhà, dùng để nấu nướng và giặt giũ.
Phòng ngủ phần nhiều đặt xa sảnh chính, nhỏ và tối do không có cửa sổ. Dân chúng Rome rất cảnh giác với nạn tội phạm, vì thế, cửa sổ hướng ra đường chỉ để nhỏ, đặt tít trên cao và có song sắt ngăn đột nhập.
Các ngôi nhà to hơn thì có cả phòng ăn, tên gọi triclinium.
Sàn nhà của các tư gia bề thế hay được khảm tranh. Tranh khảm là loại tranh xếp từ những mảnh thủy tinh hoặc đá màu, tesserae. Ở vài ngôi nhà, lối vào sẽ khảm hình một chú chó nhe nanh với dòng chữ Cave Canem (“Đề phòng chó”).
Những bích họa màu sắc rực rỡ – xanh, đỏ, lục – có thể điểm tô tường nhà. Bích họa là loại tranh vẽ trực tiếp lên thạch cao ướt. Và khi thạch cao khô đi, bức tranh cũng ăn luôn vào tường.
Tường bao vườn nhà được vẽ sao cho giống thiên nhiên nguyên sơ và gia chủ cứ việc vờ như đang rong chơi vùng đồng quê chứ không phải đang trong thành phố chật chội!
Hiển nhiên, số đông dân chúng Rome không dư dả gì, sao sở hữu nổi những căn nhà to đẹp. Đôi khi, toàn bộ gia đình phải chui rúc trong không gian vô cùng chật hẹp. Người giàu nào có nhà gồm hai phòng con hướng ra phố cũng cho các chủ tiệm thuê lại. Hàng hóa bày bán ở phòng trước, còn nhà chủ tiệm chen chúc trong căn phòng phía sau. Ban đêm, cửa hàng nào cũng được khóa kín để phòng trộm cướp.
Dân Rome hầu hết sống trong các tòa nhà tập thể, chỉ có một hoặc hai phòng, không bếp lò, không nước nôi. Mọi người tới các cửa hàng thực phẩm địa phương mua đồ ăn nấu sẵn: xúp, đậu, cá hay phô-mai. Người dân ăn trong cửa hàng hoặc mang về, đều được. Vậy là, ngay ở thành Rome cổ đại, đã có những nhà hàng mua mang về!
Phần lớn các khu dân cư đều có cửa hàng bánh, nơi người La Mã chỉ việc mang bột bánh mì tới nướng. Bánh mì La Mã hình tròn, chia sẵn làm tám phần cho dễ cắt. Những tiệm bánh La Mã, nơi đặt những lò bánh khổng lồ, luôn tấp nập. Khi khai quật tàn tích Pompeii, người ta tìm thấy tám mươi mốt ổ bánh mì trong cùng một lò!
Ngoài ra, còn có các quán rượu, nơi người La Mã mua rượu uống kèm bữa, cũng như hàng loạt vòi nước cho dân nghèo đem vại tích nước, phục vụ ăn uống.
Như toàn thể loài người, dân La Mã phải uống nước để duy trì sự sống. Thêm vào đó, họ cần nước sạch để nấu ăn, tưới cây, làm vườn, và tắm rửa. Mới đầu, họ lấy nước từ giếng. Tuy nhiên, nước giếng tụ về từ muôn vàn dòng suối, uống không an toàn. Nước sông Tiber lại ô nhiễm. Do đó, cống dẫn nước đầu tiên cho Rome được khởi công năm 312 TCN.
Cống dẫn nom giống cây cầu được nâng bởi các cột băng qua thung lũng. Cống dẫn đưa nước sạch tới những vùng xa xôi. Cùng với sự gia tăng dân số, người Rome xây thêm nhiều cống dẫn nhằm dẫn nước từ những con hồ nơi xa. Tới cuối thế kỷ 3, Rome đã có 11 cống dẫn.
Hệ thống cống dẫn được quy hoạch chi li, buộc phải có độ dốc nhẹ từ đầu tới cuối để nước luôn lưu thông. Kênh dẫn được che phủ tránh rác và bụi bẩn gây ô nhiễm nước.
Cống dẫn hầu hết được xây cách mặt đất 15,24 m, ngăn việc ăn cắp, hay tệ hơn, đánh thuốc độc vào nước. Nước vào thành phố sẽ dồn về các bể chứa (bồn nước cực lớn). Trọng lực tạo ra áp lực nước, khiến nước chảy qua ống tới vòi nước, nhà tắm và một vài tư gia.
Công trình xây dựng cuối cùng tại các đô thành La Mã luôn là đấu trường. Mỗi thành thị lớn đều sở hữu một đấu trường, dù không cái nào sánh bằng Colosseum.