Tôi sốc không nói nên lời.
Tôi quay sang Poirot.
“Ý ông là chuyện này sao?”
“Đúng thế, bạn tôi. Sáng nay – tôi đã biết.”
“Sao ông biết? Ông đoán ra bằng cách nào? Ông đã nói rằng sự thật nằm sờ sờ trước mặt khi ông dùng bữa sáng.”
“Và thật sự là vậy mà, anh bạn. Trên trang nhất tờ báo sáng. Tôi nhớ đến cuộc trò chuyện khi dùng bữa tối hôm qua – và nhận ra mọi thứ.”
Ông quay sang Nick lần nữa.
“Cô đã nghe tin tối hôm qua à?”
“Vâng. Tin ở trên đài. Tôi đã lấy cớ đi nghe điện thoại. Tôi muốn nghe tin một mình – phòng trường hợp…” Cô nuốt khó nhọc. “Và rồi tôi nghe thấy nó…”
“Tôi biết, tôi biết.” Ông cầm tay cô gái bằng cả hai tay.
“Mọi việc… thật kinh khủng. Rồi khách khứa ùa tới. Tôi không hiểu sao mình vượt qua được chuyện đó. Mọi thứ cứ ngỡ như một giấc mơ. Tôi như quan sát mình từ con mắt của người ngoài – vẫn hành xử như bình thường. Thật kì lạ.”
“Vâng, vâng, tôi hiểu mà.”
“Và rồi khi tôi đi lấy áo giúp Freddie – trong khoảnh khắc tôi không kiềm nổi nữa. Tôi lấy lại bình tĩnh khá nhanh. Nhưng Maggie cứ gọi vọng lên tìm áo khoác của chị ấy. Rồi cuối cùng chị ấy khoác khăn choàng của tôi ra ngoài, còn tôi thì dặm lại phấn và son môi rồi đi ra theo. Và thấy chị ấy… đã chết…”
“Vâng, vâng, hẳn là một cú sốc kinh hãi.”
“Ông không hiểu đâu! Tôi đã rất giận dữ! Tôi ước gì người đó là mình! Tôi muốn được chết – nhưng lại không – tôi vẫn còn sống, có lẽ thêm nhiều năm nữa! Còn Micheal thì đã chết – vùi thây ở đâu đó giữa Thái Bình Dương.”
“Cô bé đáng thương!“
“Tôi không muốn sống nữa. Tôi nói cho ông nghe, tôi không thiết sống nữa!” cô gái òa lên bất cần đời.
“Tôi hiểu – tôi hiểu mà. Quý cô à, chúng ta ai cũng có lúc nghĩ rằng chết quách đi sẽ dễ chịu hơn là tiếp tục sống. Nhưng thời khắc đó sẽ trôi đi – ta sẽ vượt qua được những phiền muộn và đau đớn đó. Tôi biết rằng lúc này cô sẽ không tin lời tôi. Một ông già như tôi nói những lời đó thì có ích gì. Chắc cô đang nghĩ tôi chỉ nói những lời vu vơ thôi.”
“Ông nghĩ rằng tôi sẽ quên chuyện này – và cưới một người khác ư? Không bao giờ!”
Cô gái ngồi thẳng dậy trên giường, hai tay nắm chặt lại, má bừng đỏ. Trông cô rất xinh xắn.
Poirot dịu dàng nói.
“Không, không. Tôi không hề nghĩ đến điều đó. Quý cô rất may mắn. Cô được yêu bởi một người đàn ông can trường – một anh hùng. Làm sao mà cô quen anh ấy?”
“Chúng tôi gặp nhau ở Le Touquet – tháng Chín năm ngoái. Gần một năm rồi.”
“Và hai người đính hôn khi nào?”
“Vừa sau lễ Giáng Sinh. Nhưng chúng tôi phải giữ bí mật.”
“Vì sao lại thế?”
“Vì chú của Micheal – Ngài Matthew Seton già nua. Ông ta yêu chim chóc và căm thù đàn bà.”
“A! Điều này thật vô lý.“
“Chà, ý tôi không phải vậy. Ông ta quái gở lắm. Cứ đinh ninh rằng dính vào phụ nữ là đời một người đàn ông sẽ bị hủy hoại. Còn Micheal thì hoàn toàn phụ thuộc vào ông ta. Ông ta rất hãnh diện về Micheal và đầu tư toàn bộ chi phí chế tác chiếc Hải Âu và cả chuyến bay vòng quanh thế giới này. Đó là giấc mơ lớn nhất của đời ông ta và cả Micheal nữa. Nếu Micheal thành công – thì, anh ấy có thể ngỏ lời với ông chú bất cứ đề nghị gì. Và thậm chí nếu Ngài Matthew già vẫn khăng khăng từ mặt anh ấy, chà, cũng chẳng còn quan trọng. Lúc đó Micheal đã được tôn thành anh hùng thế giới, đại loại vậy. Ông chú sớm hay muộn gì cũng sẽ giảng hòa thôi.”
“Vâng, vâng, tôi hiểu.”
“Nhưng Micheal bảo rằng nếu bí mật lộ ra thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Chúng tôi phải giữ bí mật tuyệt đối. Và tôi đã làm thế. Tôi chưa từng kể cho ai – ngay cả Freddie.”
Poirot rên rỉ.
“Ước gì cô đã kể cho tôi, quý cô ạ.”
Nick nhìn ông chằm chằm.
“Nhưng điều đó có ảnh hưởng gì đâu? Nó đâu có liên quan gì đến những vụ tấn công bí ẩn nhằm vào tôi? Không, tôi đã hứa với Micheal – và đã giữ lời. Nhưng điều đó thật tệ – lúc nào tôi cũng bứt rứt, lo âu và cáu bẳn. Ai cũng nói tôi bị căng thẳng quá độ. Nhưng không tài nào giải thích được.”
“Vâng, tôi hiểu những chuyện đó.”
“Anh ấy từng bị mất tích một lần rồi, ông biết không. Lần băng qua sa mạc để đến Ấn Độ. Lần đó cũng thật kinh hoàng, nhưng sau cùng thì mọi chuyện vẫn ổn. Cỗ máy của anh ấy bị hư, nhưng sửa lại được và anh ấy đã đi tiếp. Thế nên tôi tự trấn an bản thân rằng lần này cũng vậy thôi. Ai cũng nói anh ấy sẽ không qua khỏi – còn tôi tự nhủ lòng rằng thật sự anh ấy vẫn còn sống khỏe. Và rồi – tối qua…”
Giọng cô gái nhỏ dần.
“Đến hôm qua cô vẫn còn nuôi hy vọng chăng?”
“Tôi không biết nữa. Tôi đoán là mình từ chối tin vào sự thật hơn. Cảm giác không được chia sẻ với ai thật sự kinh khủng.”
“Vâng, tôi có thể tưởng tượng được điều đó. Cô có bao giờ cảm thấy thôi thúc muốn kể cho cô Rice nghe không?”
“Có lúc tôi đã rất muốn làm vậy.”
“Cô có nghĩ rằng cô ấy… đoán được?”
“Tôi không nghĩ vậy.” Nick suy nghĩ kĩ càng. “Rice chưa bao giờ nhắc đến chuyện đó. Nhưng dĩ nhiên cô ấy cũng úp mở vài thứ. Nói rằng chúng tôi là bạn tốt và những thứ đại loại vậy.”
“Cô chưa từng nghĩ đến chuyện kể cô ấy nghe khi ông chú của anh Seton qua đời ư? Cô biết ông ấy vừa mất tuần trước chứ?”
“Tôi có biết. Ông ấy mất lúc phẫu thuật hay sao ấy. Lúc đó tôi cũng định kể cho ai đó. Nhưng đó không phải là cách báo tin đàng hoàng lắm nhỉ? Ý tôi là, nó có vẻ hơi khoe khoang quá – khi kể bí mật ra trong lúc báo chí đưa đầy tin về Micheal. Và các nhà báo sẽ xông đến phỏng vấn tôi. Một cách rẻ tiền thu hút sự chú ý. Và Micheal thế nào cũng ghét việc ấy.”
“Tôi đồng ý với cô, quý cô à. Cô không thể công bố chuyện đó với công chúng. Ý tôi là cô có khả năng chia sẻ chuyện riêng tư đó với một người bạn thân.”
“Tôi có úp mở chuyện đó với một người,” Nick thú thật. “Tôi nghĩ làm vậy mới công bằng. Nhưng tôi không rõ anh ấy… người ấy cảm thấy như thế nào.”
Poirot gật đầu.
“Cô có thân với anh họ Vyse của mình không?” ông hỏi, đột ngột chuyển chủ đề.
“Charles sao? Sao ông lại nghĩ đến anh ta?”
“Tôi chỉ tò mò – thế thôi.”
“Charles là người tử tế,” Nick nói. “Nhưng mà anh ta là kẻ nhát gan, chẳng lạ gì. Không bao giờ chịu đi đâu. Tôi nghĩ anh ta không chấp nhận nổi tính tình của tôi.”
“Ôi! Quý cô, quý cô à. Thế mà tôi nghe người ta nói rằng anh ta tôn sùng cô!”
“Khó chấp nhận tính tình của một người đâu ngăn người ta nảy sinh tình cảm cho nhau. Charles nghĩ quan điểm sống của tôi thật đáng trách, anh ta không ưa việc tôi uống cocktail, cách tôi cư xử, chọn bạn và nói chuyện. Nhưng anh ta vẫn bị tôi thu hút. Tôi nghĩ lúc nào anh ta cũng ấp ủ mong muốn cải tạo tôi.”
Cô ngừng một chút rồi tiếp, mắt thoáng lấp lánh.
“Ông tra hỏi ai để tìm ra những thông tin mật này thế?”
“Cô không được tố cáo tôi nhé, quý cô. Tôi đã trò chuyện đôi chút với người đàn bà Úc, bà Croft.”
“Bà ta là một bà già đáng mến – nếu ta chịu dành thời gian cho bà ấy. Cực kì mẫn cảm. Luôn nói về lòng yêu thương, gia đình và con cái – ông hiểu kiểu người đó mà.”
“Bản thân tôi cũng đã già và mẫn cảm mà, thưa cô.”
“Thật chứ? Tôi cứ cho rằng trong hai người thì Trung tá Hastings dễ xúc động hơn.”
Tôi đỏ mặt phẫn nộ.
“Anh ấy đang giận đấy,” Poirot nói, cực kì thích thú khi thấy tôi sửng sốt. “Nhưng cô nói đúng, quý cô à. Đúng, cô rất chính xác.”
“Không hề,” tôi cáu tiết nói.
“Hastings có tính cách đáng quý đặc biệt. Có lúc anh là người cản trở tôi nhiều nhất.”
“Đừng nói năng vô lý thế, Poirot.”
“Đầu tiên là, anh từ chối nhận ra xung quanh mình toàn tội ác, và khi nhìn thấy tội ác rồi thì đúng theo lẽ thường, anh phẫn nộ đến mức mất khả năng kiềm chế bản thân. Tất cả tổng hòa lại thành một tính cách hiếm có và đáng quý. Không, bạn tôi, tôi sẽ không cho anh phản đối. Tôi nghĩ gì nói đó thôi.”
“Cả hai ông đều đối xử với tôi rất tốt,” Nick dịu dàng nói.
“Chà, chà, quý cô à. Chuyện đó có gì đâu. Chúng ta còn nhiều việc để làm lắm. Đầu tiên là cô phải ở lại đây. Cô phải tuân theo quy định. Cô phải nghe theo lời tôi. Đến giai đoạn này thì tôi không muốn bị ai cản trở nữa.”
Nick kiệt sức thở dài.
“Tôi sẽ nghe theo mọi điều ông muốn. Tôi chả quan tâm nữa.”
“Cô sẽ không được gặp bạn bè trong thời gian này.”
“Tôi cũng chả màng. Tôi không muốn gặp ai hết.”
“Cô chỉ cần làm phần việc bị động – phần chủ động cứ để cho chúng tôi. Được rồi thưa cô, giờ tôi sẽ rời đi. Tôi sẽ không quấy nhiễu mối phiền muộn của cô nữa.”
Ông di chuyển ra cửa, vừa đặt tay lên tay nắm cửa thì dừng bước và hỏi với lại:
“Nhân tiện thì, cô từng nhắc đến một bức di chúc. Nó đang ở đâu?”
“Ồ! Chắc là nằm bừa ở đâu đó thôi.”
“Trong Nhà Kết à?”
“Vâng.”
“Trong két sắt chăng? Hay trong ngăn khóa bàn giấy?”
“Chà, tôi không rõ nữa, thật đấy. Chắc ở đâu đó thôi.” Cô cau mày. “Tôi bừa bộn kinh khủng, ông hiểu không. Giấy tờ các thứ thường sẽ nằm trên bàn giấy trong thư viện. Tôi để hầu hết hóa đơn ở đó. Chắc bức di chúc nằm đó. Hoặc là nằm trong phòng ngủ của tôi.”
“Cô cho phép tôi tìm kiếm chứ?”
“Nếu ông muốn thì được thôi. Cứ xem mọi thứ ông muốn.”
“Cảm ơn, thưa cô. Tôi sẽ tận dụng tốt sự chấp thuận của cô.”