Hiểm Họa Ở Nhà Kết

Lượt đọc: 21884 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
bức di chúc mất tích bí ẩn

Chúng tôi đi thẳng tới bệnh xá.

Nick trông khá ngạc nhiên khi thấy chúng tôi.

“Vâng, thưa cô,” Poirot trả lời ánh nhìn ngạc nhiên của cô. “Tôi như thằng hề Jack trong hộp lò xo vậy. Tôi lại xuất hiện đây. Đầu tiên tôi muốn nói rằng tôi đã đem lại trật tự cho giấy tờ của cô. Mọi thứ đã được sắp xếp ngăn nắp.”

“Chà, tôi đoán thế nào ông cũng phát hiện ra,” Nick nói, toét miệng cười không kiềm nổi. “Ông có phải người cực kì gọn gàng không, ông Poirot?”

“Hãy hỏi anh bạn Hastings của tôi.”

Cô gái nhìn tôi với ánh mắt thắc mắc.

Tôi liệt kê vài thói quen đặc thù nho nhỏ của Poirot – chỉ ăn bánh nướng có hình vuông, trứng chiên thì phải cùng kích cỡ – việc ông phản đối môn golf vì cho rằng nó “lộn xộn và không có hình thù gì,” chỉ ngoại trừ mấy vị trí phát bóng! Tôi kết luận bằng chuyện vụ án nổi tiếng mà Poirot phá án bằng thói quen xếp thẳng đồ trang trí trên bệ lò sưởi.

Poirot tủm tỉm cười ngồi nghe.

“Anh ấy thêu dệt một câu chuyện hay đấy,” ông nói khi tôi vừa kể xong. “Nhưng nhìn chung thì cũng đúng. Cô biết không, tôi chưa bao giờ từ bỏ việc thuyết phục Hastings rẽ tóc ngôi giữa thay vì ngôi lệch cả. Nó khiến đầu anh ấy mất cân đối, móp méo và phồng hẳn một bên.”

“Vậy có lẽ ông cũng không ưa tôi rồi, ông Poirot,” Nick nói. “Tôi cũng rẽ tóc lệch. Và chắc là ông sẽ ưng Freddie hơn vì cô ấy rẽ tóc ngôi giữa.”

“Buổi tối hôm trước ông ấy đã khen ngợi cô Freddie,” tôi ranh mãnh nói thêm. “Giờ tôi đã hiểu lý do vì sao rồi.”

“Thôi đủ rồi,” Poirot nói. “Tôi đến đây vì công chuyện nghiêm túc mà. Thưa quý cô, tôi không tìm thấy bức di chúc của cô.”

“Ồ!” Hàng lông mày của cô gái nhíu lại. "Nhưng chuyện đó có quan trọng không? Đằng nào thì tôi vẫn chưa chết. Đối với người còn sống thì bức di chúc đâu quan trọng, đúng không?”

“Điều đó đúng. Tuy nhiên tôi vẫn muốn xem qua bức di chúc của cô. Tôi có một vài giả thuyết liên quan đến nó. Nghĩ thử đi quý cô. Cố nhớ xem cô đã cất nó ở đâu – cô thấy nó lần cuối ở đâu?”

“Tôi chưa bao giờ cất đồ theo trật tự cả. Có lẽ tôi đã nhồi nhét nó vào hộc bàn.”

“Có cơ may nào cô đã cất nó vào trong ngăn tủ bí mật không?”

“Cái gì bí mật cơ?”

“Bà hầu gái Ellen của cô đã nói rằng có một ngăn tủ bí mật nằm trong phòng khách hoặc thư viện.”

“Vô lý,” Nick nói. “Tôi chưa bao giờ nghe về thứ gì như thế. Ellen đã nói thế thật à?”

“Đúng thế. Có vẻ như bà ấy từng làm việc ở Nhà Kết khi còn nhỏ. Bà bếp đã chỉ nó cho bà ấy.”

“Đây là lần đầu tiên tôi nghe về nó. Có lẽ ông nội có biết, nhưng ông không hề nói với tôi. Mà tôi thì chắc chắn ông nội đã kể cho tôi biết mọi chuyện. Ông Poirot, ông có chắc là bà Ellen không dựng chuyện đấy chứ?”

“Không, thưa cô, tôi không thể khẳng định được! Theo tôi dường như bà Ellen của cô – có điều gì đó khả nghi.”

“Ồ! Tôi không nghĩ bà ấy đáng nghi đâu. William khờ khạo, còn đứa nhỏ là một thằng ranh con thô lỗ, nhưng Ellen thì bình thường mà. Bà ấy thực lòng đáng kính.”

“Đêm hôm trước cô có cho phép họ nghỉ việc ra ngoài xem pháo hoa không, thưa quý cô?”

“Tất nhiên. Lúc nào cũng vậy mà. Họ thường dọn dẹp sau đó.”

“Vậy mà bà ta không ra ngoài.”

“Ồ, có, bà ta có ra.”

“Làm sao cô biết được, thưa cô?”

“À… chà – tôi không chắc lắm. Tôi bảo bà ấy ra ngoài đi và bà ấy cảm ơn tôi – thế nên dĩ nhiên tôi nghĩ bà ấy đã ra ngoài.”

“Nhưng sự thật thì trái lại – bà ta ở bên trong nhà.”

“Nhưng… lạ lùng làm sao?”

“Cô nghĩ điều đó bất thường sao?”

“Vâng, đúng vậy. Trước đây tôi cam đoan bà ta chưa bao giờ làm thế cả. Bà ấy có nói cho ông biết lí do không?”

“Bà ta không cho tôi biết nguyên nhân thật sự – tôi chỉ biết chắc như vậy.”

Nick tò mò nhìn ông.

“Chuyện đó… có quan trọng không?”

Poirot vung hai tay lên không trung.

“Đó là điều tôi không tài nào biết nổi, quý cô à. Chuyện đó rất đáng tò mò. Tôi đành bỏ ngỏ nó như vậy.”

“Cả chuyện về ngăn tủ kia nữa,” Nick nghĩ ngợi nói. “Tôi nghĩ chuyện đó lạ lùng quá – và khó tin nữa. Bà ấy có chỉ cho ông xem ngăn tủ ở đâu không?”

“Bà ta nói không nhớ nổi.”

“Tôi nghĩ không có chuyện đó đâu.”

“Nhưng có vẻ như là có đấy.”

“Chắc bà ta bị lú lẫn rồi, tội nghiệp quá.”

“Chắc chắn là bà ta nói theo trí nhớ của mình! Bà Ellen cũng nói rằng Nhà Kết không phải là một mái ấm yên lành.”

Nick hơi rùng mình.

“Chuyện đó thì có lẽ bà ấy nói đúng,” cô gái chậm rãi nói. “Thỉnh thoảng tôi cũng cảm thấy như thế. Ngôi nhà đó toát ra cảm giác bất an…”

Mắt cô gái mở to và tối sầm đi. Trông cô có vẻ thất thần. Poirot nhanh nhảu lái qua chủ đề khác.

“Chúng ta đã đi hơi xa chủ đề chính rồi, thưa quý cô. Bức di chúc. Bức di chúc và nguyện vọng của Magdala Buckley.”

“Tôi đã viết như thế,” Nick nói, tự hào. “Tôi nhớ mình có viết như thế, và viết rằng phải trả hết mọi món nợ và chi phí phát sinh. Tôi nhớ đã đọc được điều tương tự thế trong sách.”

“Vậy là cô đã không dùng mẫu di chúc?”

“Không, lúc đó tôi không có đủ thời gian. Tôi đã sắp sửa đến bệnh xá, và ngoài ra ông Croft cũng nói rằng mẫu di chúc rất nguy hiểm. Viết một bức di chúc đơn giản và ít dính dáng đến pháp luật sẽ tốt hơn.”

“Ông Croft? Ông ấy cũng có mặt ở đó ư?”

“Vâng. Ông ấy là người đề nghị tôi viết. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Ông ấy nói nếu tôi chết mà… mà…”

“Không để lại di chúc,” tôi nói.

“Vâng, đúng rồi. Ông ấy nói nếu tôi qua đời mà không để lại nguyện vọng gì, tài sản sẽ bị chính quyền chèn ép và thế thì thật tệ.”

“Ông Croft giỏi giang đó thật được việc!”

“Ồ, đúng vậy,” Nick nồng nhiệt nói. “Ông ấy nhờ Ellen và chồng bà ấy làm chứng. Ồ! Dĩ nhiên rồi! Tôi đúng là đồ ngốc!”

Chúng tôi quan sát cô với sự tò mò.

“Tôi đúng là con ngốc. Bắt hai ông sục sạo quanh Nhà Kết. Dĩ nhiên là Charles đang giữ nó. Anh họ Charles Vyse của tôi.”

“À! Ra là chuyện đó lý giải mọi thứ.”

“Ông Croft nói rằng nhờ một luật sư giữ di chúc là tốt nhất.”

“Rất đúng, ông Croft tốt bụng đó.“

“Đàn ông cũng có lúc hữu dụng,” Nick nói. “Ông ta gợi ý một luật sư hoặc gửi đến ngân hàng. Và tôi bảo Charles là lựa chọn tốt nhất. Thế là chúng tôi bỏ di chúc vào bao thư và gửi nó đến cho anh ta ngay.”

Cô ngả người xuống gối và thở dài.

“Rất xin lỗi vì sự ngớ ngẩn kinh khủng của tôi nhé. Nhưng giờ chắc đã ổn rồi. Charles đang giữ bức di chúc và nếu các ông thật sự cần xem thì chắc chắn anh ấy sẽ đưa ra thôi.”

“Chỉ khi có sự cho phép của cô mới được,” Poirot mỉm cười nói.

“Phiền phức nhỉ.”

“Không đâu, quý cô. Thận trọng vẫn hơn.”

“Chà, còn tôi thì nghĩ thế thật phiền phức.” Cô lấy một tờ từ chồng giấy kế bên đầu giường. “Tôi viết gì đây nhỉ? Hãy thả thỏ ra cho chó săn đuổi theo à?”

“Gì cơ?“

Tôi phá ra cười khi thấy vẻ mặt hốt hoảng của ông bạn.

Poirot đọc vài câu và Nick ngoan ngoãn ghi theo.

“Cảm ơn, thưa quý cô,” Poirot nói khi cầm lấy tờ giấy.

“Tôi thật lòng xin lỗi vì đã khiến các ông mất công đến vậy. Nhưng tôi đã quên khuấy mất. Ông hiểu cảm giác khi mà mọi kí ức cứ trôi tuột đi gần như cùng một lúc không?”

“Nếu có trình tự và phương pháp đàng hoàng thì ta sẽ không quên đâu.”

“Chắc tôi phải học một khóa như thế,” Nick nói. “Ông khiến tôi hơi mặc cảm đấy.”

“Không thể nào. Xin tạm biệt, thưa cô.” Ông nhìn quanh căn phòng. “Cô có mấy bó hoa rực rỡ quá.”

“Hoa tuyệt đẹp phải không? Bó cẩm chướng là của Freddie, George tặng hoa hồng còn Jim Lazarus gửi bó loa kèn đến. Và nhìn này…”

Cô tháo lớp bọc của một giỏ lớn đầy nho tươi rói đặt kế bên mình.

Vẻ mặt Poirot thay đổi ngay. Ông lập tức bước tới trước.

“Cô đã ăn quả nào chưa?”

“Chưa. Chưa ăn.”

“Không được ăn. Cô không được ăn bất kì thứ gì đến từ bên ngoài cả, quý cô ạ. Không một thứ gì. Cô hiểu chưa?”

“Ồ!”

Cô gái nhìn sững Poirot, mặt dần tái đi.

“Tôi hiểu rồi. Ông nghĩ rằng… ông nghĩ mọi chuyện vẫn chưa chấm dứt đúng không. Ông nghĩ hắn vẫn chưa bỏ cuộc?” cô thì thào.

Ông cầm lấy tay cô.

“Đừng nghĩ đến chuyện đó. Ở đây cô sẽ được an toàn. Nhưng nhớ rằng – không được dùng thứ gì từ bên ngoài.”

Khi chúng tôi rời phòng, tôi cứ nghĩ mãi đến khuôn mặt tái nhợt sợ sệt nằm trên gối.

Poirot nhìn đồng hồ.

“Tốt. Chúng ta có vừa đủ thời gian ghé qua văn phòng gặp Vyse trước khi anh ta nghỉ ăn trưa.”

Chúng tôi có mặt ở văn phòng của Charles Vyse chỉ ít phút sau đó.

Chàng luật sư trẻ đứng dậy chào chúng tôi. Anh ta trông đứng đắn và vô cảm như lệ thường.

“Chào buổi sáng ông Poirot. Tôi có thể giúp gì được cho ông?”

Poirot vào thẳng vấn đề và đưa ra lá thư Nick vừa viết. Charles cầm lấy đọc chăm chú, rồi nhìn lên với vẻ bối rối.

“Xin lỗi thưa ông. Tôi thật sự chưa hiểu lắm?”

“Quý cô Buckley viết chưa rõ trong thư à?”

“Trong thư,” anh ta nhịp móng tay lên lá thư, “Nick nhờ tôi cho ông xem bức di chúc cô ấy đã viết và nhờ tôi giữ vào tháng Hai.”

“Đúng vậy, thưa anh.”

“Nhưng, quý ngài thân mến ơi, tôi không giữ bức di chúc nào cả!”

“Gì cơ?“

“Tôi chưa từng biết em họ tôi lập di chúc. Chắc chắn là tôi chưa bao giờ viết giúp cô ấy.”

“Theo tôi biết thì cô ấy đã tự mình viết trên một tờ giấy ghi chú và gửi đến anh.”

Anh luật sư lắc đầu.

“Trong trường hợp đó thì tôi chỉ có thể nói rằng tôi chưa từng nhận được nó.”

“Thật không, anh Vyse…”

“Tôi chưa bao giờ nhận được thứ gì như thế, ông Poirot à.”

Cả hai im lặng một lúc, rồi Poirot đứng dậy.

“Nếu đúng như vậy thì không còn gì phải bàn nữa, anh Vyse. Chắc đã có nhầm lẫn gì đấy.”

“Chắc chắn đã có nhầm lẫn gì rồi.”

Anh ta cũng đứng dậy.

“Chúc một ngày tốt lành, anh Vyse.”

“Chúc một ngày tốt lành, ông Poirot.”

“Không có gì bàn cãi được nữa,” tôi lên tiếng khi cả hai bước ra đường lần nữa.

“Chính xác.“

“Ông có nghĩ anh ta nói dối không?”

“Không thể nói chắc được. Vyse có vẻ mặt rất tỉnh, mặt dù có vẻ như anh ta có nuốt nước bọt một lần. Có một điều chắc chắn là anh ta đã nói như đinh đóng cột luận điểm của mình. Anh ta chưa bao giờ nhận được bức di chúc. Toàn bộ quan điểm của anh ta là vậy.”

“Hẳn là Nick đã nhận được văn bản xác nhận gửi di chúc thành công chứ.”

“Cô bé đó chẳng bận tâm đến chuyện như vậy đâu. Một khi đã gửi đi thì bức di chúc không còn đọng lại trong đầu cô ấy nữa. Thế đấy. Hơn nữa, cô ấy phải đến bệnh viện cắt ruột thừa vào cùng ngày viết di chúc. Chắc chắn lúc đó tâm trí cô ấy đã đủ rối bời rồi.”

“Chà, giờ chúng ta làm gì đây?”

“Dĩ nhiên là, chúng ta sẽ đến gặp ông Croft. Để xem ông ta có nhớ gì về chuyện này không. Có vẻ như ông ta đã nhúng tay vào.”

“Nhưng ông ta đâu có lợi lộc gì ở đây,” tôi nghĩ ngợi nói.

“Không. Không, đúng là tôi chưa thấy được lợi ích nào từ ông ta. Có lẽ ông ta chỉ đơn thuần là người thích động tay động chân thôi – kiểu người thích giúp hàng xóm mấy việc vặt.”

Tôi nghĩ cách miêu tả đó rất đúng với ông Croft. Ông ấy là người tử tế xông xáo đến mức gây phiền nhiễu cho những người xung quanh.

Khi chúng tôi đến nhà, ông Croft đang đứng kế bên một nồi thức ăn nghi ngút khói, tay áo xắn lên. Mùi thơm nức mũi tỏa ra khắp căn nhà nhỏ.

Ông ta hấp tấp bỏ dở chuyện nấu nướng vì nôn nóng muốn bàn về vụ án mạng ngay.

“Chờ tôi nửa phút thôi,” ông ta nói. “Hai ông lên lầu đi. Bà nhà tôi sẽ muốn tham gia đấy. Nếu chúng ta trò chuyện riêng dưới này bà ấy sẽ không tha thứ cho ta đâu. Cooee – Milly ơi. Hai ông bạn đang lên này.”

Bà Croft nồng nhiệt chào chúng tôi và hỏi ngay tin tức về Nick. Tôi mến bà ấy hơn ông chồng nhiều.

“Cô bé tội nghiệp,” bà nói. “Ông nói cô bé đang ở bệnh xá đúng không? Tôi chẳng trách nếu cô bé bị chấn thương tâm lý. Một thảm kịch đau lòng, ông Poirot ạ – đau đến xé lòng. Một tiểu thư vô tội bị bắn chết. Tôi chẳng dám nghĩ đến nữa – không ai dám nghĩ đến. Chẳng có nơi vô luật pháp nào trên thế giới dung thứ cho chuyện đó. Vậy mà nó xảy ra ngay trung tâm của quốc gia cổ kính này. Nó khiến tôi trằn trọc cả đêm.”

“Sau vụ đó anh thấy căng thẳng mỗi lần ra ngoài và để em ở nhà một mình, bà xã à,” ông chồng nói, sau khi mặc áo khoác và lên nhập bọn cùng chúng tôi. “Anh chẳng ưa việc em phải ở nhà một mình cả tối hôm qua. Làm anh ớn lạnh.”

“Anh không được để em ở nhà một mình nữa đâu,” bà Croft nói. “Chí ít là buổi tối. Và tôi đang nghĩ đến việc rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt. Cảm giác của tôi về nơi này đã bị thay đổi mãi mãi. Tôi nghĩ cô Nick Buckley đáng thương sẽ không bao giờ có thể yên giấc ở căn nhà đó nữa.”

Chúng tôi hơi khó khăn mới nêu được mục tiêu chính của chuyến ghé thăm này. Cả ông và bà Croft đều nói quá nhiều và họ háo hức muốn nghe về mọi chuyện. Họ hàng của cô gái đáng thương kia có tới không? Khi nào tang lễ diễn ra? Cuộc điều tra có tiếp tục không? Cảnh sát đã nghĩ gì? Họ đã tìm ra manh mối gì chưa? Có thật là một người đàn ông đã bị bắt giữ ở Plymouth?

Sau khi tìm được câu trả lời thỏa đáng cho tất cả thắc mắc, họ khăng khăng mời chúng tôi dùng bữa trưa. Poirot phải kiên trì giải thích rằng chúng tôi phải sớm quay lại ăn trưa với Cảnh sát trưởng thì mới được tha.

Mãi một lúc sau thì mới có một quãng nghỉ, Poirot tranh thủ hỏi ngay vấn đề cấp bách nãy giờ.

“À, tất nhiên,” ông Croft nói. Ông kéo kéo dây màn cửa, cau mày nhìn nó nhưng ánh nhìn xa xăm. “Tôi nhớ rất kĩ chuyện đó. Lúc chúng tôi vừa chuyển đến đây. Tôi nhớ mà. Bác sĩ đã nói rằng cô bé bị viêm ruột thừa…”

“Nhiều khả năng chẳng phải viêm ruột thừa quái gì đâu.” bà Croft chen ngang. “Mấy ông bác sĩ đó – bất cứ khi nào có thể cũng đòi phẫu thuật người ta. Đằng nào thì đâu có nhất thiết phải phẫu thuật. Cô bé bị khó tiêu và vài triệu chứng nữa, họ chụp X-quang và bảo rằng sớm hay muộn cũng phải phẫu thuật. Thế là cô gái nhỏ đáng thương đành phải ghé phòng khám kinh khủng đó.”

“Tôi chỉ hỏi cô bé rằng,” ông Croft nói, “cô bé có định viết di chúc không. Nó giống một câu nói đùa hơn.”

“Vâng?”

“Và cô bé ngồi xuống viết ngay lập tức. Cô bé có nhắc đến chuyện tìm mẫu di chúc ở bưu điện – nhưng tôi khuyên đừng làm thế. Một người từng nói với tôi rằng đôi lúc nó gây ra nhiều rắc rối. Đằng nào thì cô bé có một người anh họ làm luật sư. Anh ta có thể hướng dẫn cô bé viết một bức di chúc đàng hoàng hơn nếu mọi thứ diễn ra suôn sẻ – và tất nhiên tôi biết chắc mọi chuyện sẽ ổn cả thôi. Chỉ là một hành động phòng xa thôi.”

“Ai đã làm chứng cho việc đó?”

“Ồ! Bà hầu Ellen và chồng bà ấy.”

“Và sau đó thì sao? Chuyện gì đã xảy ra với nó?”

“Ồ! Chúng tôi gửi nó qua bưu điện cho anh Vyse. Cậu luật sư, anh biết đấy.”

“Anh chắc là nó đã được gửi đi chứ?”

“Ông Poirot thân mến, tự tay tôi đã gửi nó đi. Tôi đã tự mình bỏ vào hòm thư ngay kế bên cổng.”

“Vậy thì nếu Vyse nói rằng anh ta chưa bao giờ nhận được lá thư…”

Ông Croft nhìn sững.

“Ý ông là bưu điện đã làm lạc mất lá thư sao? Ôi! Nhưng điều đó là không thể.”

“Dù sao thì anh khẳng định là mình đã gửi nó đi chứ.”

“Chắc chắn,” ông Croft chân thành nói. “Tôi dám thề điều đó bất cứ lúc nào.”

“À! Chà,” Poirot nói. “Cũng may là điều đó không quan trọng nữa. Quý cô vẫn sống khỏe đó thôi.”

“Chuyện là thế !” Poirot nói khi chúng tôi trở về khách sạn và không còn ai nghe thấy. “Ai đã nói dối? Ông Croft? Hay anh Charles Vyse? Tôi phải thú thật rằng tôi thấy ông Croft chẳng có lí do nào để nói dối. Ông ta chẳng hưởng lợi gì từ việc giấu bức di chúc – đặc biệt là khi ông ấy đã góp phần vào quá trình viết nó. Không, lời khai của ông ấy có vẻ rõ ràng và hoàn toàn trùng khớp với những gì Nick kể cho chúng ta. Nhưng đằng nào thì…”

“Sao?”

“Đằng nào thì, tôi thấy mừng vì ta đến đúng lúc ông Croft đang làm bếp. Ngón cái và ngón trỏ của ông ấy đã in dấu vân tay đầy dầu mỡ hoàn hảo lên tờ báo trải trên bàn bếp. Tôi đã xé mẩu báo mà ông ta không hề hay biết. Chúng ta sẽ gửi nó đến ông bạn già ở Scotland Yard – Thanh tra Japp. Có khả năng ông ấy sẽ tìm ra điều gì đó.”

“Vâng?”

“Anh biết không Hastings, tôi cứ có cảm giác ông Croft thực thà của chúng ta quá tốt bụng, đến mức khó tin.”

“Và giờ thì,” ông nói thêm. “Ăn trưa thôi. Tôi sắp xỉu vì đói rồi.”

« Lùi
Tiến »