Mẹ vợ hiếm khi ra ngoài, nhưng Ogi biết bà không thể lúc nào cũng ở nhà được. Vào những ngày như thế, Ogi không ngừng luyện tập hai tay, để cơ thể có thể cử động dàng hơn.
Bác sĩ vật lý trị liệu nói rằng Ogi đang tưởng tượng. Mẹ vợ cũng cười nhạo anh. Nhưng tay phải của anh thực sự đang dần khá hơn. Anh có thể cử động những ngón tay mình muốn, và có thể nhéo tay trái bằng tay phải. Không ai hiểu rõ quá trình hồi phục bằng anh. Ogi quyết tâm thử tự kiểm tra. Nếu có thể ra khỏi nhà, anh sẽ đến chỗ bác sĩ với sự giúp đỡ của một ai đó.
Ogi tập trung lắng nghe âm thanh bên ngoài. Anh nghe thấy tiếng mẹ vợ đóng cửa và rời đi. Một lúc sau, bà cũng không mở cửa. Lòng anh nôn nao sốt ruột. Anh nắm lấy mép giường bằng tay trái, vận hết lực để lê cả cơ thể ra ngoài. Nhưng nó vẫn không chịu nhúc nhích. Thân thể anh vẫn cứng đơ và nặng nề như khúc gỗ. Anh dồn sức. Mạch máu ở hai cánh tay bắt đầu nổi lên. Suốt khoảng thời gian vừa rồi, anh chỉ tập trung sử dụng tay trái, nên lực hai tay chênh lệch rõ ràng. Mặc dù tay phải đã có thể di chuyển, nhưng anh vẫn phải dựa chủ yếu vào tay trái.
Sau một hồi đổ mồ hôi ròng ròng, khó khăn lắm Ogi mới tiến được tới chân giường. Tay trái vịn lên thành, tay phải chống xuống giường, cố dồn hết sức, anh thả hai chân xuống đất. Bịch. Thân trên bị thân dưới lôi tuột xuống. Anh ôm lấy đầu mình. Ngay cả khi ngã xuống đất, anh vẫn không cảm thấy đau đớn gì. Chân của anh là thứ vô tác dụng. Đến lúc này, Ogi mới tin lời của bác sĩ vật lý trị liệu.
Anh lê ra ngoài bằng hai cánh tay. Trở ngại đầu tiên đến từ cánh cửa phòng đóng chặt. Anh giơ tay lên nhưng chỉ vô ích. Anh bò ngược lại, nhặt cây gậy gãi lưng bị rơi phía dưới chân giường. Anh nhấc nó lên, cố móc nó vào tay nắm cửa. Cây gậy trượt ra. Không thể mở cửa. Mồ hôi túa ra ướt đẫm người anh. Mặc dù sàn nhà lạnh ngắt, nhưng anh thấy nóng không chịu nổi. Anh lặp đi lặp lại chỉ một hành động. Đến tận khi bóng tối bao trùm căn phòng, anh mới kéo được tay nắm cửa.
Phòng khách tối hơn phòng Ogi rất nhiều. Một tấm rèm dày che kín cửa sổ to trổ ở mặt chính ngôi nhà. Phải sau khi quen dần với bóng tối, anh mới nhận ra căn phòng giờ đã hoàn toàn đổi khác. Nó giống một nơi không có người sống, giống một căn nhà đã bị bỏ hoang từ rất lâu.
Ogi không còn nhìn thấy chiếc sô-pha phong cách Đan Mạch mà vợ anh đã dày công tìm kiếm và phải chờ tới một tháng mới có được. Thay vào đó, là một chiếc sô-pha da kích thước lớn, có lẽ là chiếc từng đặt ở nhà mẹ vợ. Giữa căn phòng là những món đồ gia dụng bị vứt vạ vật, ngổn ngang. Chúng được chất đống không phải với mục đích dọn dẹp, mà dường như để chuẩn bị mang vứt. Ở đó cũng lẫn lộn một vài món đồ trong phòng đọc sách của Ogi. Cây đèn màu xanh lá cây theo kiểu cổ điển hằng đêm vẫn thắp sáng bàn làm việc của anh giờ đang bị úp ngược trong một chiếc thùng lớn. Kỷ niệm chương anh nhận được khi giúp một công ty sản xuất bản đồ hiệu đính sản phẩm cũng bị vứt trong đống đó.
Ogi tiếp tục bò đến cửa trước. Mặc dù không biết bao giờ mẹ vợ sẽ về và mình còn bao nhiêu sức lực, nhưng anh vẫn phải tiếp tục. Mở cửa trước dễ hơn mở cửa phòng. Anh chỉ cần nhấn nút màu xanh ở dưới khóa điện tử.
Ogi xoay ngược gậy gãi lưng để nhấn, nhưng không tới. Anh hất đổ giỏ đựng ô đặt bên cạnh, lấy ra chiếc ô dài nhất. Anh cố gí mũi ô vào phần dưới của khóa cửa. Thỉnh thoảng, nếu tay mất sức, chiếc ô có thể rơi xuống đầu hay vai anh. Nhưng đây là cách duy nhất, nên anh tiếp tục với ô lên chọn vào khóa cửa. Cho đến tận khi sàn gạch lạnh lẽo trở nên ấm nóng, anh mới mở được cửa.
Ogi thỏa sức hít đầy lồng ngực thứ không khí lạnh lẽo và trong lành, thứ không khí hoàn toàn khác với không khí ẩm mốc và nhớp nháp trong nhà. Chỉ cần được hít thở một luồng không khí khác thôi, cũng đủ khiến anh cảm thấy nghẹn ngào.
Lúc này, khu vườn đã trở thành một bãi đất rộng lớn. Ngoại trừ hàng cây san sát đứng im lìm phía hàng rào sắt thấp, ở đây không tồn tại một sự sống nào. Đám cây bụi đã bị nhổ sạch, xếp lại một chỗ như đống củi. Khắp vườn là những cái hố tối tăm, nhỏ và tròn, trông không giống như được đào để trồng cây mới mà giống vết tích còn sót lại của những cây bị nhổ đi lúc còn đang tươi tốt.
Giữa vườn, hơi chếch về phía bên trái so với phòng Ogi, nơi anh khó có thể nhìn rõ từ nơi mình nằm, tụ lại một bóng tối khổng lồ và đen ngòm. Có lẽ chính là cái hố lớn mà mọi người vẫn thường nhắc tới.
Xung quanh hố là những ụ đất mềm. Sau khi đào, mẹ vợ trải xuống một lớp bạt chống thấm, giữ cho nước mưa và sương đọng lại bên trong. Khi tích đủ nước, bà sẽ lấy đất bở trồng cây và thả cá xuống ao, đạt được ước nguyện muốn nuôi “con gì sống” của mình. Nếu anh chết, sự sống duy nhất tồn tại trong căn nhà này sẽ chỉ là mẹ vợ và cá chép.
Nhưng ngẫm lại, Ogi ngờ rằng mẹ vợ nuôi không phải để ngắm nhìn cá bơi lội, mà là để chứng kiến chúng chết dần chết mòn. Vì đám cá chép không thể sống mãi trong ao được. Nếu chết, chúng sẽ há miệng, nổi lềnh phềnh trên mặt nước, không thể cử động, cũng giống như anh bây giờ.
Thứ gạch lát xám xịt vợ anh đã phải tham khảo ý kiến của chuyên gia rất lâu mới có thể lựa chọn giờ đang lạnh lùng cào cấu cơ thể Ogi. Người anh tỏa ra mùi tanh tanh, thứ mùi chưa từng xuất hiện bao giờ. Có lẽ là mùi máu. Máu đang rỉ ra từ cánh tay trái bị trầy xước do chà xát mạnh với mặt đất. Dẫu vậy anh vẫn tiếp tục lê về phía trước. Ngoại trừ hai tay, anh không cảm nhận được nỗi đau ở bất kỳ bộ phận nào khác trên thân thể. Dù có bị kéo lê trên đất, anh cũng không hề thấy đau đớn. Hóa ra thân thể nặng nề cứng đơ, không chút cảm giác, cũng có cái hay. Nhờ nó, mà anh mới có thể tiếp tục trườn đi.
Ogi nằm yên trên lối đi lát gạch, ngước mắt lên nhìn cổng sắt. Muốn mở cổng, ô hay gây gãi lưng cũng chỉ vô dụng. Thay vì nỗ lực vô ích, anh nên bò ra gần đó, chờ sự giúp đỡ của hàng xóm thì hơn. May mắn thay, đêm nay không khí khá trong lành, hẳn sẽ có nhiều người đi dạo. Chỉ cần anh thò tay qua khe cửa, chắc sẽ có người tới giúp anh.
Ogi chậm chạp lê thân thể nặng nề qua khu vườn. Khi đèn pha ô tô chiếu về phía nhà, anh dừng lại, khi nó đi qua, anh lại tiếp tục. Một vài lần, ánh đèn quét qua thân thể Ogi như để chụp chiếu kiểm tra. Lại có đèn, anh đợi, nhưng ánh sáng vẫn đứng nguyên một chỗ, không chịu rời đi. Thứ duy nhất anh có thể làm chính là hòa mình vào bóng tối, ép thân thể càng sát mặt đất càng tốt.
Cánh cổng sắt khẽ mở. Mẹ vợ từ từ tiến vào. Ogi những tưởng mọi chuyện đã kết thúc, nhưng hình như vẫn còn hy vọng. Bà vẫn chưa nhìn thấy anh, có thể là do khu vườn quá tối, nhưng cũng có thể là bà không tưởng tượng được anh sẽ xuất hiện ở đó. Giẫm lên lối đi lát gạch, bà bước vào căn nhà tăm tối.
Anh phải đi, đi xa hơn nữa. Dồn sức vào cánh tay, Ogi kéo lê thân thể. Cánh tay trầy trụa vì gạch lát của anh khi chạm xuống đất, sượt qua sỏi đá lại nhói lên đau rát. Dù có may mắn thoát được, khéo hai tay anh cũng hỏng mất. Nhưng đây là lối thoát duy nhất, anh phải tiếp tục.
Chẳng mấy chốc, mẹ vợ quay lại vườn. Bà nhanh chóng phát hiện ra Ogi đã mở cửa trước. Anh ngước nhìn mẹ vợ đang đứng sừng sững trước hiên nhà. Cái bóng dài của bà đổ theo nhiều hướng. Anh không động đậy mà chỉ nằm yên. Trong bóng tối, cái bóng khổng lồ dần dần tiến đến lối đi lát gạch.
Mẹ vợ không đủ sức để kéo Ogi dậy. Không ai có thể cứu anh ra ngoài, và cũng chẳng ai có thể giúp bà lôi anh vào trong nhà. Anh có hai lựa chọn: hoặc quay trở vào nhà, hoặc tiếp tục trườn tới hàng rào sắt chờ đợi sự giúp đỡ. Không cần nghĩ nhiều, anh mặc kệ mẹ vợ đang từ từ tiến về phía mình, tiếp tục lê ra ngoài.
Nhưng có một chuyện Ogi không lường được: mẹ vợ không đủ sức để kéo, nhưng bà có đủ khả năng để cản trở anh.
Mẹ vợ đúng chặn con đường Ogi định trườn đi. Đôi chân to bè vững chãi của bà đứng ngoài tầm với của anh. Anh đưa tay toan vươn về phía chân mẹ vợ nhưng rồi chuyển hướng, tránh đôi chân như hai cây cột kiên cố đó. Kịch bản đó lặp đi lặp lại. Mãi về sau, Ogi mới muộn màng nhận ra, anh đang đi theo hướng mà mẹ vợ mong muốn.
Nơi Ogi dừng lại không phải là mặt đất bằng phẳng, mà là nơi những ụ đất thấp kia đang chất đống. Bên kia ụ đất là hố đen khổng lồ. Hố đen làm người ta lạnh toát sống lưng. Anh run rẩy. Thứ đất bao quanh cái hố, khác với loại đất mà anh vẫn thường giẫm lên cả đời. Đó không phải là đất mặt, mà là đất cái, phân tử đất rất mềm và nhỏ. Đó là thứ đất anh từng chạm vào lúc giúp vợ làm vườn, rất lâu trước đây.
Ogi đổi hướng để tránh cái hố, nhưng anh không thể tránh được những bước chân cứng rắn của mẹ vợ. Mỗi lần định tránh, anh lại tiến gần hơn tới những ụ đất mềm.
Mẹ vợ bước đi với vẻ đe dọa. Anh tưởng bà sẽ giẫm lên lưng mình, nên cố hết sức để chuyển hướng. Đống đất đổ sụp xuống, Ogi cũng trượt xuống theo. Anh gồng tay định chống người lên nhưng vô ích. Anh hoàn toàn mất thăng bằng, thân thể lăn xuống trong vô vọng.
Đau. Anh cảm nhận được nỗi đau. Rất khác với khi anh tưởng rằng thân thể mình có thể di chuyển. Anh không biết đó là dấu hiệu cho thấy mình còn sống hay là đang tiến gần hơn tới cái chết. Trong lúc mắc kẹt dưới cái hố anh vẫn thấy có chút vui vui. Lâu lắm rồi anh mới cảm nhận được nỗi đau thế này. Không chỉ ở hai tay, mà cả ở thắt lưng và ở đôi chân gầy nhẳng. Nó giống với nỗi đau anh đã cảm nhận được khi ngồi cùng vợ trong chiếc xe rơi xuống đáy vực.
Vì thế, anh chợt nghĩ, biết đâu mình sắp gặp lại cô ấy? Trải qua nỗi đau tột cùng này, cơ thể anh sẽ bay lên. Khi ở trên cao, anh sẽ nhìn xuống thân thể đang nằm sóng soài dưới hố. Anh giật mình nhận ra, vẫn chưa đầy một năm kể từ ngày vợ anh nhìn xuống từ trên cao. Khoảng thời gian ấy thật ngắn ngủi, vậy mà anh tưởng như kéo dài bất tận.
Nhưng người đang nhìn xuống chỗ anh lúc này không phải vợ anh. Là mẹ vợ. Bà đứng sừng sững, khoanh tay và nhìn xuống Ogi nằm dưới hố. Chắc hẳn khoảng cách rất xa, vì trông bà sao giống vợ anh quá!
Cơn đau không ngừng lại, nó tồi tệ hơn mỗi khi thân thể anh chạm vào vật gì đó. Nhưng rồi bất chợt, anh nhận ra mình không thể cảm nhận được đất sỏi xung quanh nữa. Thân thể anh bắt đầu cứng lại, hơi thở cũng nhẹ dần. Cơn đau đã qua rồi. Một chút nữa thôi, cơn đau sẽ hoàn toàn biến mất, và anh sẽ được thanh thản.
Nằm trên đất lạnh ngắm nhìn bầu trời đen đặc, Ogi chợt nhớ lại ngày hôm ấy. Ngày mà anh cùng vợ ngồi trò chuyện trong vườn, không giống với bây giờ khi anh đang nằm dưới hố. Tối hôm ấy, sau khi ăn xong, vợ chồng anh nắm tay nhau đi dạo quanh khu. Trong buổi đi dạo, họ giật mình khi thấy một con mèo nhảy ra từ gầm ô tô. Họ mang thức ăn đặt gần đó, rồi ngồi từ xa đợi nó tới ăn. Một lát sau, con mèo đi ra chén sạch chỗ thức ăn rồi lại chui vào cái gầm của nó. Họ trở về và kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối. Đến đêm, họ cùng nhau đọc sách cho tới khi buồn ngủ. Một người kể, một người nghe, rồi giấc ngủ êm đềm tìm đến. Đó là một ngày nhàn rỗi, lặp đi lặp lại những việc giản đơn. Một ngày bình yên có thể bắt gặp trong bất cứ cuộc đời nào. Một ngày hoàn toàn khác so với bây giờ.
Có một đêm, đang đọc sách, vợ anh chợt thần người ra. Nhận ra sự khác lạ, Ogi lên tiếng hỏi:
“Em buồn ngủ à? Đi ngủ nhé?”
“Không.”
“Thế em bị làm sao?”
“Em thấy buồn…”
“Hả?”
Vợ anh chậm rãi kể lại nội dung mình vừa đọc. Câu chuyện về một người đàn ông tránh được cái chết trong gang tấc. Một ngày nọ, đang đi trên đường, vật liệu của công trường rơi xuống ngay trước mặt anh ta. Khi ấy dù không bị rơi trúng, nhưng anh ta cũng chỉ còn cách cái chết một bước chân, có lẽ vì thế mà câu chuyện khiến người ta suy nghĩ.
“Sao em lại buồn? Tránh được không phải là chuyện may mắn sao?”
“Anh ta đã biến mất, không viết đơn xin nghỉ việc, cũng chẳng hủy cuộc hẹn đã lên sẵn, ngay cả tiền trong ngân hàng cũng còn nguyên. Anh ta biến mất hoàn toàn, không để lại một gợi ý nào cho gia đình, bạn bè, đồng nghiệp. Bỗng dưng biến mất, vào một ngày như vậy. Không một ai có thể tìm thấy. Rồi vợ anh ta nhờ thám tử tìm chồng. Cô nghĩ có thể anh ta bị thương, hoặc cũng có thể đã mất đi trí nhớ, hoàn toàn quên mất gia đình mình. Nếu không phải vậy, cô hoàn toàn không thể chấp nhận chuyện chồng mình biến mất. Không lâu sau, thám tử tìm ra tung tích người đàn ông. Anh ta vẫn bình yên vô sự. Sống ở một thành phố xa lạ, làm một công việc khác, với một cái tên mới, cùng một gia đình mới.”
“Hẳn người vợ phải hận anh ta lắm.”
“Không hẳn, nhưng có lẽ cô ấy đã nhận ra một điều gì đó.”
“Điều gì?”
Thay vì trả lời, vợ chằm chằm nhìn Ogi. Anh nhanh chóng hỏi lại:
“Anh ta có sống tốt hơn ở nơi khác không?”
Cô vẫn tiếp tục nhìn anh, mà chẳng nói gì. Ogi sốt ruột hỏi thêm câu nữa:
“Mọi chuyện sau đó ra sao?”
“Chuyện đến đó là hết.”
“Anh ta không quay lại với vợ cũ à?”
“Họ làm thủ tục ly hôn.”
“Thật quá đáng! Sau này anh ta có hạnh phúc không?”
Đột nhiên vợ anh bật khóc. Lúc đầu mắt cô chỉ hơi ướt, nhưng sau đó cô òa khóc thành tiếng. Sao cô ấy tự nhiên lại khóc? Bởi một gã đàn ông đã thoát chết trong gang tấc, rồi đột ngột biến mất, mà vẫn sống tốt ở một nơi khác, dù không có vợ mình?
Nhìn vợ khóc, Ogi bật cười. Sao cô lại buồn nhỉ? Chuyện đó đâu đáng để khóc chứ. Vợ anh đa sầu đa cảm đến thế sao? Dù không thể hiểu nổi, nhưng vì yêu vợ nên anh bắt đầu dỗ dành cô. Anh nói rằng, cả hai người họ sẽ bình yên, không gặp chuyện gì cả, kể cả có gặp chuyện anh cũng sẽ không bỏ đi một mình. Sau này, anh chợt nghĩ, đáng ra nên để vợ tự thoát khỏi nỗi buồn, chẳng cần tới một lời hứa vô nghĩa và một kết luận vội vàng. Ogi ôm lấy vợ, có lẽ cô đang trải qua nỗi buồn trước tương lai. Anh đợi cho đến khi tiếng khóc lắng xuống và cô nín hẳn.
Lúc nằm dưới hố đen sâu thẳm, Ogi vẫn chưa hiểu nổi nỗi buồn của vợ. Nhưng anh biết khi ấy, mình đã chẳng hề an ủi cô được chút nào. Cô ngừng khóc không phải vì hết buồn, mà chỉ vì đã đến lúc cô nên ngừng khóc thôi.
Mãi đến lúc này, Ogi mới khóc. Nhưng không phải vì nỗi buồn của vợ. Mà chỉ là vì đã đến lúc những giọt nước mắt anh phải rơi.
HẾT