Tán lá xanh thẫm phủ kín cửa sổ. Ba bốn cây dây leo mẹ vợ anh vắt lên chẳng mấy chốc đã quấn chặt các song sắt. Ô cửa màu xanh che khuất tầm nhìn, nhưng khi gió thổi làm đung đưa cành lá, Ogi vẫn có thể nhìn thấy một phần nhỏ của khu vườn.
Mặc dù không nhìn rõ, nhưng anh luôn nghe thấy tiếng động phát ra từ nơi ấy. Những âm thanh giúp anh biết mẹ vợ vẫn đang tiếp tục đào cái ao trong vườn. Đôi khi, anh nghe thấy tiếng uỳnh uỳnh, tiếng dụng cụ kim loại va đập vào nhau, hay tiếng ào ào của thứ gì đó được đổ xuống phá vỡ sự tĩnh lặng của ngôi nhà.
Cái hố ấy đã lớn và sâu đến mức nào rồi?
Vì không thể trông thấy khu vườn, nên Ogi khó lòng đoán được mẹ vợ đang ở đâu. Nếu không ở ngoài vườn, bà sẽ lặng lẽ đi vào nhà, đi khắp phòng này phòng kia, rồi đến mở toang cửa phòng anh. Khi ấy, anh sẽ nhắm mắt, giả vờ như mình đang ngủ. Mẹ vợ đứng từ xa theo dõi anh một lát rồi đóng cửa lại và đi ra. Đến lúc ấy, Ogi mới dám thở mạnh.
Thỉnh thoảng, bà đột ngột xông vào căn phòng tối tăm của anh giữa đêm khuya. Bà im lặng đứng nhìn Ogi đang nhắm mắt, rồi đi đến phía trước hai cái bình gốm. Bà lau chùi chúng bằng một miếng vải trắng, lẩm bẩm nói gì đó, rồi chắp tay vái lạy.
Mặc dù mẹ vợ chưa bao giờ nói, nhưng Ogi cho rằng hai bình gốm đấy chứa tro cốt của vợ anh và bà ngoại cô. Nếu không phải họ thì là ai được chứ? Nhưng dần dần, anh cũng bắt đầu nghi ngờ chính suy nghĩ của mình. Hẳn là một bình đựng tro cốt của vợ, nhưng bình còn lại có lẽ đang để trống. Mẹ vợ đã chuẩn bị sẵn cho anh.
Đôi khi, chẳng quan tâm Ogi nhắm hay mở mắt, mẹ vợ bất ngờ hỏi thăm xem anh cảm thấy thế nào. Những lúc như vậy, tốt hơn hết Ogi nên chuẩn bị tinh thần, bà hỏi thế nghĩa là bà sẽ làm gì đó, thường là những việc anh không thích. Nhưng bà mặc kệ, chỉ làm theo ý mình.
Đêm hôm qua cũng vậy. Bà bước vào phòng mà không bật đèn, tiến lại gần phía giường Ogi, trong khi anh đang nhắm mắt giả vờ ngủ. Bà hỏi: “Con thấy sao? Tóc con có dài quá không?” rồi cầm kéo gí sát vào đầu anh. Bà nắm bừa lấy một nhúm tóc trên đầu anh, rồi cắt xoẹt đi không chút tiếc nuối. Mỗi khi nghe thấy tiếng kéo xoành xoạch vang lên, Ogi lại cảm thấy thân thể bất động của mình co rúm lại. Nếu tiếng kéo vang lên gần sát tại, anh sẽ nhắm nghiền mắt trong sợ hãi.
Có lẽ bị tóc con dính vào nên mặt anh rất ngứa ngáy. Ogi liên tục đưa tay trái gãi những chỗ bị ngứa. Vùng ngứa càng lúc càng lan rộng, anh phải gãi lần lượt hai chân đang cứng đơ của mình bằng chiếc gậy gãi lưng mà người hộ lý để lại. Sau đó, anh nhận ra đùi trái của mình cảm nhận được sự sắc nhọn của đầu gậy.
Ogi thử gồng sức ở chân. Hình như nó có di chuyển. Mặc dù rất khẽ thôi, nhưng anh vẫn cảm nhận được sự co duỗi của cơ đùi. Anh chắc mà! Anh lấy tay trái nhéo vào chân. Ngay cả khi lưng và mông bị loét vì nằm lâu ngày, anh cũng không cảm thấy đau. Phải khi mẹ vợ nhăn mũi thay quần áo giúp, anh mới biết cơ thể mình đang bị tổn thương. Nhưng bây giờ anh cảm nhận được nỗi đau! Một cơn đau nhẹ nhưng rõ ràng. Ngay cả khi không có người chăm sóc, không có sự giúp đỡ của bác sĩ vật lý trị liệu, không được bác sĩ chẩn đoán và kê thuốc, cơ thể như gốc cây chết khô bị bỏ mặc của Ogi vẫn đang dần dần sống lại.
Khi mẹ vợ vào phòng để lau hai chiếc bình gốm, anh giấu không để bà biết. Anh không nói với bà rằng chân trái của mình đã dịch sang bên cạnh được khoảng mười xen ti mét. Lau dọn xong xuôi, mẹ vợ lại lơ đãng nhìn anh. Mặc dù ngứa ngáy nhưng Ogi chẳng dám động đậy. Anh định bụng sẽ không để bà biết mình đang dần hồi phục.
Khi ở một mình, Ogi liên tục di chuyển chân sang hai bên. Anh vẫn nhớ những động tác được học khi còn phục hồi chức năng ở bệnh viện. Vì anh vẫn chưa hoàn toàn điều khiển được cơ bắp của mình nên anh phải cẩn thận, tránh tập quá sức, để mạch máu không bị vỡ như lần trước. Mặc dù có thể co duỗi nhưng anh vẫn chưa thể nhấc được chân lên. Nhưng đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Dần dần, những ngón tay phải của anh cũng bắt đầu có thể động đậy. Nếu bác sĩ nhìn thấy, hẳn ông sẽ động viên Ogi, quả nhiên thứ anh cần không phải “y học” mà là “ý chí”.
Mặc dù anh không muốn để cho mẹ vợ biết, nhưng hình như bà đã đoán được điều gì đó qua vẻ mặt của anh.
“Con mới có một giấc mơ vui vẻ sao?”
Mẹ vợ lên tiếng hỏi bằng một giọng khô khan. Sẽ chẳng có gì tốt đẹp nếu anh chia sẻ niềm vui của mình với bà. Ogi giữ im lặng.
“Thực ra, đời con đâu còn chuyện gì tốt đẹp. Có mơ một giấc mơ đẹp thì cũng tốt.”
Mẹ vợ giễu cợt rồi bỏ ra khỏi phòng. Đó không phải là mơ. Mặc dù mẹ vợ anh không biết, nhưng Ogi đã có thể cảm nhận được những chuyển động nhỏ nhoi của thân thể. Thậm chí, anh còn cảm thấy đau, thấy ngứa, thấy rằng mình còn sống. Anh đã cảm nhận được chính thân thể mình.
Nếu được điều trị một cách tử tế ở bệnh viện, hẳn thời gian hồi phục của Ogi sẽ được rút ngắn rất nhiều. Nhưng anh chẳng biết làm thế nào để đến bệnh viện. Cũng có lúc anh nghĩ rằng nếu anh nói thật với mẹ vợ có thể mọi chuyện sẽ tốt hơn, nhưng anh nhanh chóng thay đổi suy nghĩ. Chắc chắn bà sẽ chẳng bao giờ giúp đỡ Ogi. Anh nhớ lại vẻ mặt của bà lúc bác sĩ nói rằng anh đang phục hồi. Bà sợ hãi nếu tình trạng của anh tiến triển tốt đẹp hơn.
Từ ngày hôm sau, Ogi bắt đầu nhịn đói. Đã lâu rồi mẹ vợ không chuẩn bị đồ ăn tử tế, nhưng ngay cả khi bà cho ăn anh cũng không ăn. Bà nổi giận vì anh cương quyết không chịu mở miệng. Ogi yếu ớt lắc đầu. Nếu luyện tập, anh có thể cầm thìa bằng tay trái, có thể ăn cháo, nhưng mẹ vợ vẫn kiên quyết bắt anh ăn thức ăn lỏng. Đơn giản là vì bà không muốn anh hồi phục. Bà sẽ không đưa anh trở lại bệnh viện. Chắc chắn rằng chỉ đến khi tình trạng của Ogi không thể nào tệ hơn được nữa, bà mới không còn cách nào khác và phải tìm đến sự giúp đỡ của bệnh viện.
Khi mẹ vợ nhìn, Ogi nhắm mắt, nằm yên, như thể mình không còn chút sức lực nào. Ban đầu, anh còn cần giả vờ, nhưng mấy ngày sau, anh ốm thật. Dần dần, số lần mẹ vợ chăm chăm nhìn anh tăng lên. Ogi đổ mồ hôi và bắt đầu rên rỉ. Ngay cả khi anh không cố tỏ vẻ, những tiếng rên vẫn tự động phát ra.
Thỉnh thoảng, anh lại lặp lại trong vô thức câu Tasuketekudasai mẹ vợ từng nói. Ogi có thể nghe rõ tiếng mình phát ra. Không biết bao nhiêu lâu rồi anh mới có thể phát ra một âm thanh rõ ràng và chính xác như vậy. Nếu nghe được, hẳn mẹ vợ sẽ ngạc nhiên lắm, dù bà vẫn tỏ ra không hề gì. Anh che giấu âm thanh phát ra từ miệng mình bằng cách cau có mặt mày.
Mẹ vợ bỏ mặc Ogi, không giúp anh làm bất cứ việc gì nữa. Nếu anh không ăn, bà cũng không mang thức ăn đến luôn, ngay cả nước bà cũng chỉ cho anh uống vừa đủ để sống sót. Chẳng bao lâu sao, tình trạng Ogi trở nên nguy cấp. Anh cảm thấy bức bối vì cơn sốt và độ ẩm ở trong phòng. Ngay việc thở với anh cũng hết sức khó nhọc.
Mẹ vợ miễn cưỡng lựa chọn bác sĩ vật lý trị liệu làm người coi sóc cho anh. Trong cơn mê man, Ogi thấy hai người họ bước vào phòng và ồn ào nói chuyện.
“Anh ấy có vẻ không được khỏe lắm thì phải?”
Vừa nhìn thấy Ogi, bác sĩ nói ngay.
“Có đến mức cần đi viện không?”
Nghe mẹ vợ Ogi hỏi, anh ta hỏi lại với vẻ nghi ngờ.
“Bà không định cho anh ấy tới viện sao? Đương nhiên là phải đi rồi. Anh ấy đang sốt, mấy vết loét trên người cũng rất tệ. Nếu cứ thế này…”
Nhận ra sự hiện diện của Ogi, anh ta liền bỏ dở câu nói.
“Trước hết, hôm nay tôi sẽ trông anh ấy, nhưng bây giờ không phải là lúc để tập phục hồi chức năng. Bây giờ phải đưa anh ấy đến viện ngay, nếu không sẽ có chuyện xảy ra mất.”
Mẹ vợ ra ngoài với vẻ phờ phạc. Ogi khó khăn lắm mới có sức để nói với bác sĩ. Có lẽ vì không nghe rõ nên anh ta tiến lại gần hơn.
“Tôi có thể di chuyển chân của mình.”
Bản thân Ogi nghe rõ lời mình nói. Nhưng bác sĩ lại không hiểu anh đang nói gì. Anh răng sức để nói lại lần nữa, nhưng đối phương chỉ nhìn anh rồi cười mà đáp:
“Vâng, đúng rồi. Lâu lắm rồi. Anh cũng mừng vì gặp lại tôi đúng không? Thế nên, từ giờ tôi sẽ đến đây thường xuyên hơn. Tôi cứ tưởng anh vẫn thường xuyên lui tới bệnh viện chứ. Anh cứ đòi đi viện rồi cuối cùng cũng chẳng đi được, giờ thì sức khỏe thế này đây.”
Ogi nói lại lần nữa. Lần này anh nói to và rõ ràng hơn.
“Ch… ân… Ý anh là chân sao?”
Hiểu được ý của Ogi, bác sĩ vật lý trị liệu nhìn xuống chân anh. Anh dồn sức, cố gắng kéo chân sang bên cạnh. Anh muốn cho bác sĩ thấy những gì mình tự làm được. Mặc dù vẫn chưa thể nhấc lên nhưng anh có thể kéo chân sang bên cạnh.
“Anh muốn tôi mát xa từ chân à?”
Ogi thất vọng vì cuối cùng bác sĩ vẫn không hiểu được. Anh yêu cầu anh ta đưa giấy, khó nhọc viết chân anh đã cử động được. Bác sĩ nhìn anh với vẻ kinh ngạc và chăm chú quan sát chân anh một lúc lâu. Ogi lại cử động chân, lần này bác sĩ nhìn chằm chằm vào chân anh.
“Tôi nên nói gì với anh đây? Thực ra… Anh đừng thất vọng nhé. Với những người bị giống như anh, chuyện này khá phổ biến.”
Bác sĩ vật lý trị liệu nhìn Ogi với vẻ thương cảm và còn nhẹ nhàng nắn bóp đôi chân gầy guộc của anh.
“Các bệnh nhân khác thường cảm thấy phần bị đau đang di chuyển, cũng giống như anh bây giờ vậy. Nhưng thực ra thì nó không hề cử động, một số bác sĩ gọi đó là chứng phủ nhận tê liệt. Sự phủ nhận về thân thể dẫn đến ảo giác. Nhưng anh tuyệt đối đừng thất vọng. Mặc dù là ảo giác nhưng nó cũng phản ánh ý chí của anh. Ý chí ấy khẳng định rằng anh sẽ phải đi, sẽ phải cử động được. Điều này rất quan trọng. Nếu không có tinh thần ấy, anh sẽ sớm từ bỏ tất cả.”
Chúng phủ nhận tê liệt? Ogi cảm thấy khiếp sợ cái tên lạ lùng ấy. Ogi biết rõ thân thể mình. Dù nó mất nhiều thời gian để hình thành, nhưng nó đã ở bên anh ngay từ khi vừa sinh ra. Cơ thể chính là người đồng hành thân thiết nhất suốt cả cuộc đời anh. Tâm lý hay trái tim thì không như vậy, chúng không hoạt động theo ý anh. Đôi khi chúng cư xử như thể chẳng liên quan gì đến anh cả.
Ogi luôn nhạy cảm với những đau đớn và ngứa ngáy dù nhỏ bé nhất, cũng như độ đàn hồi hay chảy xệ của da. Anh có thể dễ dàng nhận biết khi nào mình đói, khi nào mình no, khi nào tâm tính mình thay đổi. Đương nhiên, cũng có lúc anh không chắc chắn. Đôi khi, anh chẳng biết chính xác mình đau ở đâu, và phải rất lâu sau anh mới nhận ra người mình bị sưng. Đôi khi, cơ thể anh không chịu nghe lời, như khi người hộ lý nhẹ nhàng đè lên anh. Đôi khi, nó hưng phấn trước một đối tượng trẻ đến mức không thể tin được. Nhưng nhìn chung, nó vẫn hoạt động theo ý muốn của anh.
“Giờ anh hãy làm như những gì tôi nói nhé. Hãy thủ cử động chân trái nào.”
Ogi làm như những gì anh ta yêu cầu. Mặc dù khó khăn, nhưng anh muốn bác sĩ tin mình.
“Giờ thì đến chân phải.”
Nhìn vẻ mặt của anh ta, Ogi không thể lạc quan nổi. Bác sĩ không hề cổ vũ anh.
Rồi bác sĩ hỏi xem bây giờ anh ta đang chạm vào bên nào. Ogi nói là bên phải, nhưng nhìn mặt bác sĩ, anh biết đó là câu trả lời sai. Câu trả lời tiếp theo có vẻ đúng, nhưng anh vẫn không yên tâm.
Bác sĩ ngập ngừng một chút rồi nói rằng chân của Ogi đã trở nên thật đặc biệt. Nhưng không phải vì nó có thể di chuyển, mà vì nó gầy guộc đến mức nguy hiểm. Mặc dù hiện tượng này là phổ biến với đa số bệnh nhân, nhưng chân anh gầy đi quá nhanh. Anh ta dành cả buổi để thuyết phục rằng khả năng vận động thân dưới của Ogi rất thấp, rất khó để lạc quan.
Sau khi ra ngoài, hình như anh ta đã nói rất nhiều với mẹ vợ về vấn đề này. Không có gì ngạc nhiên, bác sĩ trị liệu vừa ra về, bà liền chạy ngay vào phòng anh.
“Thử đứng lên xem nào, đi cùng mẹ ra vườn.”
Mẹ vợ chìa tay về phía Ogi. Mặc dù trời tối, nhưng anh có thể nhìn thấy bà đang cười rạng rỡ.