Hố Đen Sâu Thẳm

Người đàn ông đang đu trước cửa sổ để lắp chấn song không khỏi hoảng hồn khi trông thấy Ogi, còn anh thì chỉ thẫn thờ nhìn lại. Có lẽ ông ta không ngờ rằng trong phòng có người. Đó là kiểu chấn song dạng lưới. Chẳng lẽ mẹ vợ cho rằng anh sẽ tìm cách bỏ trốn qua đường cửa sổ? Suy nghĩ ấy làm anh khó chịu, nhưng anh cũng hối hận vì từ trước đến giờ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ trốn.

Sau khi người đàn ông ra về, mẹ vợ liền xuất hiện vị trí đó. Bà cuốn cây dây leo rủ lòng thòng vào song cửa sổ. Với thời tiết dạo này thì chẳng mấy chốc chúng sẽ trùm kín khung cửa.

Đến cả cửa sổ cũng bị cướp mất, thứ duy nhất Ogi còn lại chỉ là căn phòng quen thuộc và bốc mùi của mình. Nhìn quanh phòng, anh nhận ra thứ gì đó đã được thay thế cho chiếc điện thoại ở tủ đầu giường. Hai bình gốm màu xanh dương được đặt cạnh nhau, cho đến hôm qua anh vẫn không hề thấy chúng. Có lẽ mẹ vợ đã âm thầm đem chúng đặt ở đó lúc nửa đêm.

Ngày xưa anh từng tưởng nhầm đó là đồ trang trí, nhưng bây giờ vừa nhìn anh đã biết ngay đó là cái gì. Dù chẳng rõ có phải là cái bình được đặt ở nhà mẹ vợ hay không, nhưng kiểu dáng thì rất giống: bình sứ tròn, màu xanh lam, có nắp đậy.

Mình à, đó không phải là bình gốm đâu . Ogi như nghe văng vẳng bên tai câu nói của vợ trước đây. Anh thử bắt chước lại lời vợ mình. Tiếng thều thào trống rỗng tuôn ra như một tiếng thở dài. Hồi hai vợ chồng đùa nhau như vậy, anh cảm giác như thể còn một “mình” khác ngoài bản thân mình. Cả với vợ anh cũng vậy. Cách gọi “mình” thật lạ lẫm, nhưng dần dần gọi nhiều, Ogi cảm thấy anh và vợ như hòa làm một. Thường ngày Ogi và vợ đều rất thích dùng câu “Mình rốt cuộc bị làm sao vậy?” , ngay cả khi tự than trách. Lời phàn nàn pha chút nhõng nhẽo này không chỉ là nói với đối phương mà còn để nói với chính bản thân mỗi người.

Ngày hôm đó, càng gần đến địa điểm du lịch, những lời lẽ dịu dàng và phải phép giữa vợ chồng Ogi càng thưa dần. Có vẻ vì cho rằng sự im lặng bao trùm cả xe là do anh. Ban đầu cô chỉ tỏ ra khó chịu, nhưng càng lúc càng không giấu cơn tức giận. Cuối cùng, ngay cả anh cũng không thể chịu được nữa. Vợ anh đề nghị ly dị. Ogi kiên quyết từ chối. Không ai có lợi nếu họ làm thế. Anh biết điều đó và vợ anh cũng không phải là không hiểu.

Liệu đó có phải là điều vợ anh muốn? Liệu có phải cô bắt đầu kể những chuyện mình biết chỉ để chọc tức anh? Chắc hẳn cô đã quyết tâm đạp đổ mọi thứ Ogi có. Cô nói mình sẽ làm vậy, và cô hoàn toàn có khả năng làm điều đó.

Thế nhưng vợ anh đã không thành công. Ogi đã tự mình làm việc ấy. Anh không nói đến chuyện gặp tại nạn và bị chấn thương không thể phục hồi. Có lẽ anh đã đánh mất mọi thứ từ trước đó rất lâu, từ hồi anh còn sống và nghĩ rằng mình mơ hồ hiểu được cuộc sống là gì. Đôi khi Ogi lại có cảm giác, dù hết lòng với mọi thứ nhưng anh vẫn luôn luôn đánh mất một điều gì đó. Thế nên, nhiều lúc anh trở nên liều mạng.

Ogi muốn mọi việc phải rõ ràng. Anh phủ nhận mọi chuyện liên quan đến J. Có lẽ vợ chỉ muốn thử lòng anh, nhưng rõ ràng cô đã biết vài điều, khi nói ra một số tên khách sạn với vẻ đắc thắng. Có lẽ cô tin rằng rốt cuộc Ogi cũng sẽ tự thú. Trông cô có vẻ sung sướng, tin chắc rằng mình không sai và rằng sự nghi ngờ của bản thân là có cơ sở. Khi đối diện với vẻ mặt ấy của vợ và cố gắng giải thích, anh cảm thấy mình kiệt sức. Cuối cùng, không còn cách nào khác, anh đành thú nhận chuyện của mình và J đã kết thúc từ rất lâu rồi, cũng như hứa rằng chuyện ấy sẽ không bao giờ xảy ra lần nữa.

Anh cảm thấy mệt mỏi khi nhắc lại chuyện cũ. Chuyện với J là chuyện đã rồi, không thể thay đổi. Mặc dù đó là một phần đã qua của cuộc đời, nhưng Ogi có cảm giác như thể mình đang phải trả giá cho quá khứ.

Từ trước vợ anh đã nhiều lần nhắc đến J. Ban đầu, Ogi chỉ lơ đãng lắng nghe. Anh không nghĩ rằng mình phải giải thích về chuyện tình cờ gặp J và ăn với nhau một bữa, hay chuyện hai người cùng tham dự một hội thảo ở địa phương. Đó chẳng phải là bí mật, nhưng từ lúc nào, vợ anh bắt đầu nghi ngờ J. Dù anh không kể gì, nhưng vợ anh vẫn biết. Nhiều lúc đang nói chuyện khác, anh lại vô tình nhắc đến J. Anh không thấy có gì cần giấu giếm, vì đó chẳng phải bí mật. Mỗi lúc như vậy, vợ anh đều vặn vẹo đủ điều và nghi ngờ liệu Ogi còn che giấu gì không. Lần nào, anh cũng cảm thấy như thể mình đang biện bạch và câu chuyện liền chuyển sang một chủ đề khó nói hơn.

Vợ anh nghi ngờ ra mặt kể từ sau hôm tổ chức tiệc trong vườn. Cô khăng khăng bảo rằng hôm ấy cô đã nhìn thấy Ogi và J trong phòng khách. J bị say và anh dìu J vào phòng. Anh không để ý thấy vợ mình đi theo sau để lấy thêm rượu. Vì không biết vợ đứng sau, nên anh đã giúp J nằm xuống sô-pha. Anh và J thân thiết vì đã làm bạn từ rất lâu và bấy giờ còn đang là đồng nghiệp. Cũng có lúc, anh hiểu nhầm đó là một tình cảm khác, và đôi khi anh cảm thấy J có chung suy nghĩ. Vừa nằm xuống sô-pha, J đã nhắm mắt ngay. Ogi kéo áo khoác của J lại cho ngay ngắn. Mặc dù nên ra ngoài ngay, nhưng anh lại đứng đó nhìn J một lát. Không phải là vì lòng anh trỗi dậy cảm giác gì, hay anh có điều muốn nói, chỉ là anh muốn ngắm nhìn cô mà thôi. Sau đó, anh nhanh chóng quay ra vườn, tụ tập cùng mọi người.

Vợ anh kiên quyết cho rằng khi ấy Ogi đã ôm hôn J. Anh bật cười. Chuyện đó chưa từng xảy ra. Sau hôm ấy, vợ đột ngột trở nên hung bạo, tính tình thay đổi thất thường, cố tình miệt thị đồng nghiệp của anh, đặc biệt là J, rồi vô cớ chỉ trích anh và bắt đầu đào xới đất trong vườn. Khi nhận ra tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn từ sự hiểu lầm, Ogi cảm thấy chán chường và tuyệt vọng. Cơn giận của vợ anh khi ấy hoàn toàn vô lý, đột ngột, bạo lực và không thể khống chế.

Vợ anh đã tưởng tượng ra chuyện đó, hoặc cô có khả năng dự đoán tương lai. Cảnh tượng vợ anh tưởng mình chứng kiến không hề xảy ra vào ngày hôm ấy. Thực tế, nó xảy ra sau hôm ấy một khoảng thời gian.

“Em đã nhìn nhầm rồi.”

Ogi lặp đi lặp lại. Anh kể lại mọi chuyện đã xảy ra, những việc anh làm, những việc làm, tất cả. Anh không cần phải nói dối, vì chẳng có chuyện gì thực sự xảy ra cả. Thế nhưng, anh lại cảm thấy đó như một lời nói dối thiện ý. Rõ ràng anh không làm gì sai, nhưng khi kể lại một cách chi tiết hay đúng theo trình tự trong trí nhớ, thì câu chuyện của anh lại có chút khác biệt. Nhầm lẫn là chuyện thường tình, nhưng vợ Ogi không chấp nhận rằng trí nhớ của anh vô tình có gì đó sai lệch.

Cô không tin lời Ogi. Khi anh tỏ vẻ mệt mỏi, cô gật đầu nói mình hiểu rồi. Không phải là cô tin anh, ý cô là sẽ tiếp tục để ý anh từ giờ về sau.

Khi nghĩ lại, Ogi nhận ra mình luôn bị vợ nghi ngờ. Vợ luôn cho rằng anh là người vô trách nhiệm và một mực khẳng định anh mong muốn một mối quan hệ ngoài luồng. Cô thường xuyên vô duyên vô cớ bảo rằng Ogi đã thay đổi và cô cảm thấy thất vọng về anh. Thậm chí, cô còn buộc tội anh chỉ quan tâm tạo dựng danh tiếng của mình mà bỏ bê gia đình. Có lần còn cau mày gọi anh là kẻ thực dụng. Nếu Ogi tiến tới cô sẽ gạt phắt tay anh ra và lùi lại. Cô không biết việc đó đã làm anh khổ sở đến mức nào. Sau này, khi ôm J, trong thâm tâm anh cho rằng tất cả đều là lỗi của vợ mình.

Đúng như những gì vợ anh nghĩ, Ogi đã gặp gỡ J, nhưng mối quan hệ không kéo dài. Quả nhiên, J cũng nhanh chóng cảm thấy thất vọng về anh. Đó là lỗi của anh. Anh xin lỗi và cố gắng níu kéo, nhưng tất cả đều vô nghĩa. Ogi đau đớn và tuyệt vọng. Anh vẫn còn yêu J. Vì J, anh có thể chịu đựng được nhiều chuyện. Nhưng suy nghĩ ấy cũng làm anh bất ngờ. Đến tuổi này mà anh vẫn có thể đau đớn vì tình yêu? Không phải đau đớn vì tình là việc của tuổi trẻ sao? Hóa ra anh vẫn còn trẻ! Bằng chứng là anh đã yêu và đã đau lòng.

Dù đau khổ và mệt mỏi, nhưng Ogi vẫn nhanh chóng chấp nhận một cuộc sống không có J. Dù đánh mất tình yêu, nhưng thế giới vẫn chẳng rung chuyển quá nhiều. Ngay cả khi cuộc sống có J đã chấm dứt, ngay cả khi lòng anh xuất hiện một khoảng rỗng không, Trái đất này vẫn tiếp tục quay tròn. Khoảng trống ấy không thể được lấp đầy bởi bất cứ thứ gì. Nhưng cuộc đời Ogi vẫn tiếp diễn.

Trong giờ giảng, Ogi thường xuyên trích dẫn câu: Có lẽ sự thật cuối cùng chính là, cuộc đời con người không thể nào tránh khỏi những khoảng trống rỗng. Cả khi giải thích tấm bản đồ Babylon, anh cũng nói như vậy.

Tấm bản đồ Babylon, tấm bản đồ cổ đại nhất, có một lỗ tròn nhỏ ngay chính giữa. Các học giả cho rằng, đó là cái lỗ sinh ra nhờ sử dụng compa vẽ đường tròn trên bản đồ. So với những hình dạng thế giới kỳ lạ được khắc trên đá, Ogi bị thu hút bởi cái chấm ấy hơn, nên anh đã dừng rất lâu trong căn phòng triển lãm tối tăm của Bảo tàng Anh. Cái lỗ nhỏ và hẹp ấy sâu sắc giống như ký ức của một thời đại đã không còn nữa. Muốn gặp gỡ thời đại ấy thì phải chạm được vào cái lỗ, nhưng đương nhiên là ta tuyệt nhiên không thể nào chạm vào nó.

Tại sao vợ lại hiểu nhầm anh và J nhỉ? Tại sao cô lại tin rằng mình nhìn thấy một việc không hề xảy ra? Có phải khi ấy, cô cũng cảm nhận được một khoảng trống rỗng rất lớn trong cuộc đời? Có phải cô đã nhận ra, cuộc đời mình hằng nỗ lực duy trì chỉ là hư ảo? Có lẽ để cố gắng lấp đầy khoảng trống ấy và vì đau khổ khi cảm thấy tất cả chỉ là giả dối, cô đã một mình cặm cụi làm đất trong vườn, suốt ngày quanh quẩn trong phòng, và liên tục viết lách dù chẳng bao giờ viết xong một thứ gì.

Khi cách địa điểm du lịch khoảng chừng ba mươi ki lô mét, vợ anh lên tiếng phá vỡ sự im lặng. Cô nói, gần đây mình vừa hoàn thành một bản thảo đã viết từ trước. Lâu lắm rồi, vợ anh mới nhắc tới chủ đề ấy.

“Thật sao? Chúc mừng em. Em đã viết gì thế?”

Ogi vừa chăm chú lái xe vừa hỏi. Những chiếc xe cỡ lớn xuất hiện ngày một nhiều hơn trên đường.

“Đó là một câu chuyện đặc biệt. Đó là lời tố cáo về một con người.”

“Lời tố cáo em viết lần trước à?”

Ogi liếc nhìn vợ, hỏi tiếp.

“Nội dung là một người đã trở nên thực dụng và hợm hĩnh như thế nào. Anh có thể coi nó là bản ghi chép các quan sát cũng được.”

Nói đến đây, cô bỗng bật cười. Ogi vẫn tập trung vào việc lái xe. Anh không việc gì phải nổi giận trước câu nói của vợ. Nếu mục đích của vợ là làm anh tức giận thì anh chỉ muốn đến điểm du lịch càng nhanh càng tốt.

Vợ anh thì thầm về những gì mình viết. Nội dung của nó là về quá trình một gã thực dụng đã lợi dụng thời cơ và mánh khóe để trở nên thành công, cùng với đó đã tha hóa đến mức nào. Cô còn mỉa mai, mối quan hệ ngoài luồng với một đàn em chính là giai thoại làm nổi bật đạo đức xuống cấp của anh ta. Vợ anh nói, sẽ gửi bản thảo đó đến một vài nơi, khoa của anh, trường của anh và một vài đồng nghiệp khác.

Ogi cố gắng để giữ bình tĩnh. Mặc dù đó là một chuyện xấu hổ, nhưng nó sẽ không dẫn đến kết cục tồi tệ nhất mà vợ anh mong muốn. Có lẽ thấy anh không quá sốc, nên cô ấy kể tiếp rằng đã trực tiếp đi gặp J. Lần này thì Ogi bị bất ngờ. Mặc dù nhiều lần gặp J ở trường, nhưng chưa lần nào anh được nghe chuyện ấy. Cũng có thể vợ anh nói bừa, hòng xem anh có khinh suất để lộ thêm điều gì không.

Chưa biết chừng J vẫn còn giận và cũng muốn anh rơi vào cảnh khốn cùng, giống y như vợ anh. Ogi đã cố gắng xin lỗi, nhưng J vẫn không chịu tha thứ cho anh chuyện đó. Chuyện là Ogi đã không thể dứt khoát từ chối lời tỏ tình của một sinh viên. Việc đó chỉ kéo dài không quá một ngày. So với nhiều ngày Ogi đã sống, ngày hôm ấy chẳng khác nào một khoảnh khắc ngắn ngủi. Nhưng khi J phát hiện ra, mọi chuyện đã khác. Hôm đó trở thành một ngày anh không thể nào quên. Khi bị J tra hỏi, Ogi đáp lại rằng mình rất hối hận vì những gì đã làm. Anh biện minh rằng mình làm vậy chỉ để dỗ dành cô sinh viên kia, nhưng J không tin.

Giả sử nếu J giúp đỡ vợ anh, thì chắc hẳn vẫn còn người thứ ba đứng sau hỗ trợ cho liên minh ấy. Có phải K đã xúi giục họ không nhỉ? Có phải K cũng đang làm giống như Ogi hồi phỏng vấn lên chức giáo sư? Ogi biết một vài việc sai trái mà K đã làm. Sau khi sắp xếp lại những gì mình biết thành một câu chuyện thuyết phục, Ogi đem nói với M, rồi bóng gió kể cho S, một người vẫn hay nhiều chuyện. Mặc dù đó là một hành vi đê tiện, nhưng anh không vu khống một cách vô căn cứ. Ogi đã làm như vậy, ngay cả khi mình đang ở thế thượng phong. Thỉnh thoảng, thành công của bản thân thôi vẫn là chưa đủ, sự thất bại của những người xung quanh mới khiến ta đủ yên lòng.

Mặc dù đã trải qua từng ấy việc, nhưng đến bây giờ Ogi vẫn không ngừng bị vặn hỏi vì những chuyện trong quá khứ, những chuyện anh chẳng thể nào thay đổi. Vợ anh cười khinh bỉ, nói rằng đó không phải là chuyện đã qua. Ogi không đáp, chỉ tuyên bố mình tuyệt đối sẽ không ly hôn. Anh muốn làm vợ tức giận. Và thực sự, vợ anh đã nổi điên. Ogi cười nhạo bảo rằng, giờ vợ anh đâu còn gì, nếu ly hôn cô định sống ra sao? Vợ anh tức giận đụng tay đụng chân. Cô giẫm chân thật mạnh làm cho cả chiếc xe rung lắc. Cô giật lấy hai tay Ogi đang đặt trên vô lăng.

Nếu vợ anh không làm vậy, có thể mọi chuyện đã khác chăng? Nếu vợ anh không nói về những gì cô ấy viết, nếu hai người tiếp tục tận hưởng chuyến du lịch với hy vọng cải thiện mối quan hệ như ban đầu, nếu anh chịu ngoan ngoãn xin lỗi ngay khi nhắc đến J, nếu anh không nhạo báng sự bất lực của vợ…

Anh đã thử giả định khi nhìn vào bóng tối trên con đường đen kịt. Nhưng chẳng giả định nào lạc quan. Giả sử anh có an toàn vượt qua giây phút ấy, thì chẳng bao lâu sau nguy kịch tương tự sẽ lại xảy đến.

Ogi trở nên bất lực, sự trống rỗng bên trong ngày càng lớn lên, không thể khống chế. Chiếc xe khổng lồ trước mặt hệt như một cái lỗ. Anh cảm thấy như mình hoàn toàn bị hút vào cái lỗ ấy. Anh cảm thấy khó thở, trái tim như bị bóp nghẹt. Anh dần mất đi ý thức, như khi bị choáng váng và kiệt sức. Mặc dù rất quyến luyến với cuộc đời, những giây phút ấy anh vẫn bị bao trùm bởi cảm giác bất lực. Vợ siết chặt lấy đôi tay đang đặt trên vô lăng của anh. Quá kinh ngạc, Ogi giật mạnh tay ra.

Ngay khi nhận ra xe mình đã đâm vào xe trước, văng vào dải phân cách và rơi xuống vực, Ogi chợt cảm thấy thanh thản. Có lẽ mọi chuyện sắp chấm dứt rồi. Nhẹ nhõm thật! Tuy cũng có chút bất công vì anh đã phải nỗ lực rất nhiều trong suốt quãng thời gian vừa rồi, nhưng cuộc sống hiện tại đủ mệt mỏi để khiến anh buông tay. Ogi chờ đến khi cơ thể mình bay lên và nhẹ nhàng rời xa thế gian.

Nhưng trái với mong muốn, thân thể Ogi vẫn mắc kẹt bên dưới, nặng trĩu như bị vùi sâu dưới lòng đất. Cuối cùng, anh đã chẳng thể bay lên.

Nhưng vợ anh lại thành công. Trong lúc Ogi còn đang bị bóng tối đè nặng, vợ anh đã nhẹ nhàng bay lên, rời xa thế gian tựa như một làn khói. Trước khi đi, hẳn cô cũng đã nhìn xuống Ogi.

Ogi không thể tưởng tượng ra vẻ mặt của vợ mình khi ấy. Anh không rõ cô tóm tay anh để ô tô của họ lao vào chiếc xe đối diện, hay cô đã ngăn cản để anh không lao đi. Ogi còn sống, vợ anh đã chết. Nhưng đến giờ, anh vẫn không biết vợ muốn cứu mình, hay muốn nhanh chóng giết chết cả hai.