Hố Đen Sâu Thẳm

Ngay từ sáng, những người làm công đã ùa vào vườn. Đến khi nhìn thấy họ xuất hiện ở cổng, Ogi mới biết họ đến nhổ cây long não trồng bên cạnh nhà. Trước đây, dù chuyên gia đã khuyên rằng cái cây quá lớn, không phù hợp với khu vườn, nhưng vợ anh vẫn khăng khăng trồng cho bằng được.

Cây long não phát triển xum xuê đúng như lời chuyên gia, cành lá tươi tốt, xanh mượt. Nhất là những cành cây ngả cong mềm mại, hài hòa với căn nhà vuông thành sắc cạnh một cách bất ngờ.

Những người làm công chuyển cây long não đến trồng gần cổng. Bên cạnh cây long não họ trồng thêm hai cây bạch mộc liên, san sát gần như chạm vào nhau. Dù không bằng cây long não, nhưng cành lá của hai cây mộc liên cũng chẳng kém phần tươi tốt rậm rạp. Ngay cả khi mù tịt lĩnh vực làm vườn, Ogi vẫn thấy cách trồng này không bình thường. Hình như sự di chuyển ấy không phải để giúp cây phát triển tốt hơn, mà là để chúng che đi căn nhà.

Nhưng cũng có thể do anh suy nghĩ tiêu cực quá. Ở nông thôn, người ta vẫn thường trồng những cây ăn trái cao lớn cạnh cổng nhà. Có thể cách quy hoạch vườn của mẹ vợ khác với con gái nên anh mới không quen.

Nỗ lực thay đổi suy nghĩ của Ogi chẳng mang lại nhiều kết quả. Rõ ràng là mẹ vợ đang muốn xây một bức tường rào ngăn cách hai thế giới. Bên ngoài nhìn vào, người ta sẽ chỉ trông thấy hàng cây. Còn quan sát từ phía Ogi cũng chẳng có gì ngoài cây lá rậm rì. Giờ đây, anh không còn được nhìn thấy hàng xóm của mình dù chỉ từ xa, cũng chẳng thể trông thấy những chiếc xe chở rau với hoa quả đi bán trong khu nữa.

Những người làm công đã ra về cả rồi mà mẹ vợ vẫn ở ngoài vườn làm gì đó. Từ cửa sổ phòng mình, Ogi không thể nhìn rõ xem bà đang ở đâu hay đang làm gì trong vườn. Chỉ thỉnh thoảng anh mới nghe thấy một vài âm thanh: tiếng một vật sắc nhọn đâm xuống đất cứng, tiếng xẻng xúc đất lên rồi lại cắm xuống đất.

Nhưng đôi khi, anh không nghe được bất kỳ âm thanh nào cả. Không gian tĩnh lặng như thể mẹ vợ đã không còn ở ngoài vườn nữa. Khi ấy, anh sẽ lắng tại nghe xem có phải bà đã đi vào không, phỏng đoán xem bà đang ở phòng nào và làm gì. Nhưng như thể để cười nhạo những suy nghĩ ấy của anh, tiếng động tức thì lại vang lên từ phía khu vườn.

Khi mở cửa cho bác sĩ vật lý trị liệu, mẹ vợ anh trông thực sự rất giống con gái mình. Bà mặc bộ đồ vợ anh vẫn mặc khi làm vườn, đầu đội mũ, tay cầm xẻng.

Bác sĩ vừa vào, Ogi lập tức lúng túng xin giấy bút.

Dù cố gắng để phát ra âm thanh nhưng anh vẫn thất bại, may mắn là qua khẩu hình, bác sĩ vẫn có thể hiểu. Tuy nhiên, chưa bao giờ anh sử dụng phương pháp này thành công với mẹ vợ. Bà luôn tự biên tự diễn theo cách của mình.

“Tôi muốn đến bệnh viện.”

“Bệnh viện?”

Ogi chớp mắt.

“Tại sao vậy? Anh cảm thấy khó chịu ở đâu à?”

Ogi lại tiếp tục chớp mắt. Có vậy bác sĩ mới nói thêm điều gì đó, và trong số đó có thể sẽ có lời mà anh muốn nói.

“Thực ra, tôi đã định nói với mẹ vợ anh, để tôi đến đây thường xuyên hơn. Việc phục hồi chức năng sẽ không có hiệu quả nếu tôi chỉ đến một hai lần như bây giờ. Cơ thể anh sẽ chẳng cải thiện được nhiều đâu. Thực ra anh cũng biết mà, phải không? Anh hẳn cũng cảm thấy mình không có tiến triển gì nhiều đúng không?”

Ogi gật đầu.

“Nhưng có vẻ như bà ấy vẫn còn lưỡng lự.”

Đó là những gì Ogi muốn nói, anh muốn nói về mẹ vợ.

“Thực ra, chi phí mỗi lần đến đây của tôi không hề rẻ. Dù tôi có muốn lấy giá rẻ cũng không được. Vì tôi nổi tiếng là người giàu kinh nghiệm và có trách nhiệm với công việc của mình nên giá cả mới cao như vậy. Tôi không thể nào tự ý lấy rẻ cho anh. Trong giới này đã có quy định hết rồi. Nếu tôi lấy giá rẻ sau này tôi sẽ bị đồng nghiệp trách móc. Chắc anh sẽ hỏi, tại sao họ lại biết, nhưng thực kỳ lạ là họ biết hết đấy. Bởi vì công việc này thường là có mối quen. Lúc giới thiệu thì nhất định sẽ phải thông báo giá cả. Tôi đã từng đặc biệt nói với một nhà rằng, đó là giá tôi để riêng cho họ, nhưng họ lại chẳng hiểu cho tôi. Điều ấy làm tôi buồn ghê lắm.”

Ogi tiếp tục dùng khẩu hình nói: bệnh.viện .

“Phải phải, anh có thể nghĩ như vậy. Đương nhiên là đến bệnh viện, luyện tập bằng dụng cụ thì sẽ phục hồi nhanh hơn. Nhưng anh cũng đã từng luyện tập ở đó rồi mà. Chỉ có mỗi hai bác sĩ mà phải lo tới tận mười bệnh nhân. Nếu vậy thì thực sự là không ổn đâu. Những người ốm thường rất nhạy cảm. Ai cũng ốm vì những lý do khác nhau mà. Phần cần phục hồi của mỗi người cũng đâu có giống nhau. Anh xem, hôm nay, tôi có mang đến kìm bóp tay. Cơ tay phải của anh hiện tại đang rất yếu, nên anh nhất định phải sử dụng nó. Anh có nhớ lần trước tôi đã đeo nẹp chân cho anh không? Đó là thứ cần thiết để duy trì tư thế chuẩn trong khi luyện tập hệ cơ xương. Còn chiếc kìm này thì sao? Mặc dù nó trông không quá đặc biệt, nhưng rất chi tiết đúng không? Chỉ có những ai nhiều kinh nghiệm mới biết cách dùng nó. Nói thật là ở bệnh viện thì không có những thứ này đâu. Anh cũng biết mà. Trước đây, lúc tập vật lý trị liệu, không phải anh đã bị rách đùi sao? Nếu vậy chứng tỏ bệnh viện cũng đâu có ổn. Bác sĩ của anh khi ấy đã làm không đúng cách. Với những người đã không còn cảm giác về hệ cơ xương như anh, vận động mạnh sẽ làm dãn dây chằng. Thậm chí, còn có thể khiến anh bị canxi hóa bất thường nữa cơ. Tôi luôn lao tâm khổ tứ vì anh. Không phải chỉ khi ở đây tôi mới lo cho anh thôi đâu. Trước khi đến, tôi đã phải tìm hiểu phương pháp để giúp anh khỏe hơn, rồi khi trở về, tôi lại phải ngẫm nghĩ, lần tới mình cần làm gì để rút ngắn thời gian điều trị. Anh phải liên tục luyện tập để tăng cường sức mạnh phần thân trên. Nhưng anh đừng hiểu nhầm, điều ấy không có nghĩa là chúng ta sẽ từ bỏ phần thân dưới. Ý của tôi chỉ là, chúng ta hãy bắt đầu từ những bộ phận đang có khả năng vận động. Vì vậy, tôi sẽ giúp anh luyện tập cơ cầu vai, cơ xô và cơ vùng quanh cổ. Như thế, anh sẽ có thể quay đầu thoải mái hơn trước. Anh mà cứ liên tục nói bệnh viện, bệnh viện như vậy tôi sẽ buồn lắm đấy! Nếu thường xuyên đến bệnh viện, anh sẽ tốn không ít tiền đâu. Lần nào anh cũng sẽ phải gọi xe và có phụ tá theo cùng mà. Không phải là rất phiền hà sao? Thật ra, so với tiền đi viện, tiền trả cho tôi rẻ hơn nhiều.”

Ogi buộc phải lắng nghe bài diễn văn dài dòng nhàm chán của tay bác sĩ trị liệu. Dù anh có xua tay và lắc đầu phản đối thì cũng chẳng có tác dụng gì. Tay bác sĩ khăng khăng lờ đi ý kiến của anh.

“Thực tình, tôi cũng đang rất lo không biết anh có thể hoàn toàn hồi phục hay không. Tôi cần phải giúp anh khỏe hơn, nhưng anh vẫn chưa lấy lại được sức mạnh. Tất cả những việc này đều là trách nhiệm của tôi. Một khi đã giúp bệnh nhân nào tôi phải giúp đỡ tới cùng. Nếu có thể, tôi cũng muốn giúp anh đứng lên đi lại ngay bây giờ. Mỗi lời tôi nói đều là thật lòng thật dạ cả đấy.”

Ogi chằm chằm nhìn bác sĩ vật lý trị liệu. Nếu có thể lên tiếng, anh sẽ cảm ơn vì anh ta đã không coi thường mình. Anh ta đang nỗ lực hết mình để thuyết phục anh, như thể anh là người có quyền quyết định.

“Nếu không cảm thấy hài lòng chuyện gì, anh cứ nói với tôi. Luyện tập khớp xương thực ra cũng có thể gây đau đớn. Tuy nhiên, giờ đã mất toàn bộ cảm giác nên anh đâu thể biết tôi làm có ổn hay không. Nhưng trước hết, anh phải tin tưởng tôi. Việc mát xa không được làm quá mạnh, cũng không nên dùng nhiều lực, mà cần nhẹ nhàng và làm đúng kỹ thuật, chính xác như cách tối mát xa.”

Bác sĩ vật lý trị liệu chân thành năn nỉ.

Ogi lại xin giấy viết, anh ta vội vàng mở sổ tay ra cho anh. Ogi hơi lo lắng, bác sĩ là người duy nhất mà anh có thể gặp lúc này. Lần này, anh viết: Mẹ.vợ.kỳ.lạ . Bốn con chữ đơn giản ấy lấy của anh không ít thời gian. Tay bác sĩ nghiêng đầu nghĩ ngợi, vì không giải mã được chữ “kỳ lạ”.

“Mẹ vợ hỳ lạ? Kỳ lạ? Hỳ mạ? Anh đang viết gì vậy?”

Ogi nói bằng khẩu hình.

“À, kỳ lạ sao? Mẹ vợ kỳ lạ? Bảo sao…”

Ogi cảm thấy an lòng đôi chút. Hình như bác sĩ cũng biết rằng mẹ vợ anh đang làm những chuyện kỳ lạ. Anh ta vẫn đến đây hai lần một tuần và lần nào cũng lại hai tiếng. Hẳn bác sĩ cũng cảm thấy có gì đó bất thường, vì mỗi lần đến thăm, căn nhà lại trở nên tối hơn và Ogi thì ngày càng bị bỏ mặc.

“Thực ra đúng là có hơi kỳ lạ một chút.”

Ogi gật đầu.

“Chắc là anh không biết nhỉ? Nhưng ở ngoài sân, mẹ vợ anh đang đào một cái hố rất lớn. Không biết anh có nhìn được từ đây không?”

Bác sĩ vật lý trị liệu đi ra phía cửa sổ. Anh ta đứng sát bên mé phải rồi nói:

“Ở đây nhìn không rõ rồi. Cái hố đó thực sự là rất lớn…”

Anh ta mô tả cái hố ấy sâu và rộng đến mức nào, mẹ vợ đang miệt mài đào ra sao.

“Gần đây, bà ấy cũng là thật đấy.”

Ogi cảm thấy biết ơn, vì ít ra bác sĩ cũng nhận ra điều ấy.

“Hình như ngày nào bà ấy cũng cặm cụi ngoài vườn. Lẽ ra nên nghỉ một chút chứ… Lúc nãy tôi đến, thấy bà ròng ròng mồ hôi mà vẫn tiếp tục đào. À, mà anh có để ý gần đây bà ấy có vẻ gầy đi nhiều không? Cứ thế khéo đổ bệnh lúc nào không biết. Già cả rồi mà cứ nhễ nhại mồ hôi thế kia là dễ ốm đau lắm.”

Ogi xua tay, muốn bảo ý anh không phải vậy. Nhưng bác sĩ vật lý trị liệu đã nhìn sang hướng khác mất rồi.

“Hóa ra anh cũng đang cảm thấy lo lắng cho mẹ vợ. Ý anh là bà ấy cần phải đến bệnh viện đúng không? Tôi sẽ nhắn với bà ấy, rằng anh đang rất lo lắng cho sức khỏe của bà. Tôi cũng sẽ bảo bà đừng đào đất nữa. Thực ra bà ấy có thể thuê người mà, hoặc là nhờ tôi tìm giúp cũng được. Mặc dù tôi được trả tiền theo giờ nhưng nếu bà ấy nói rõ sự tình, tôi vẫn có thể giảm giá cho một chút.”

Ogi muốn thở một hơi thật dài, để xả hết không khí ra ngoài, để cho phổi xẹp hẳn xuống. Anh muốn rút hết hơi thở khỏi cái thân thể này.

“Tôi thực không hiểu tại sao bà ấy lại phải tự mình đào một cái ao lớn đến vậy. Nếu cứ quá sức như thế, bà sẽ đổ bệnh mất thôi. Tôi nghĩ tình trạng của bà ấy còn nguy hiểm hơn anh đấy. Không phải người có tuổi thường dễ ngã bệnh sao?”

Bác sĩ trị liệu chậm rãi xoa bóp cơ thể Ogi. Nhìn thân thể như khúc cây khô của mình, anh giơ tay trái lên và cắn. Nhưng anh không thấy đau. Anh nghiến mạnh hơn. Nhưng dù cố thế nào, hàm của anh cũng không có lực. Ogi đập tay trái vào thành giường. Đau. Anh đập mạnh hơn. Bác sĩ trị liệu kinh hãi, nếu anh ta không cản lại, thì hẳn Ogi sẽ tiếp tục đập cho tới khi gãy xương. Cẳng tay anh sưng đỏ lên. Anh thích điều đó. Anh thích cảm nhận nỗi đau và phản ứng lại với nỗi đau. Cánh tay trái là nơi duy nhất mà anh có thể cảm thấy đau đớn.

Khi ra về, bác sĩ vật lý trị liệu nán lại nói chuyện với mẹ vợ. Anh ta trưng ra vẻ mặt xã giao rạng rỡ, không ngừng cúi gập người chào bà. Cuối cùng, anh ta rút ra quyển sổ mà Ogi đã viết, đưa cho bà xem. Mẹ vợ nhìn dòng chữ rồi nhìn về phòng Ogi nằm, trong lúc tay bác sĩ vẫn huyên thuyên không ngớt.

Nghe tiếng mẹ vợ bước vào nhà, Ogi thở ra một hơi dài. Bà lập tức vào phòng anh, đến bên giường anh, không buồn cả bật đèn lên. Bóng tối làm thân thể bà cao lớn hơn.

“Cảm ơn con.”

Giọng bà lạc đi. Trong bóng tối, nọng cằm bà chảy xệ xuống.

“Mẹ không biết con lo lắng cho mẹ đến vậy đấy. Con sợ mẹ bị ốm, sợ mẹ không sống được bao lâu nữa à? Con ra nông nỗi ấy mà vẫn còn biết lo lắng cho bà già này, thật cảm ơn con quá. Nhưng đáng ra con phải nói trực tiếp với mẹ chứ. Như vậy không phải mẹ sẽ càng biết ơn hơn sao? Mà con viết gì đây?”

Bà đưa một tờ giấy nhàu nát ra trước mặt Ogi.

Mẹ.vợ.kỳ.lạ . Có đúng vậy không?”

Bà lặng lẽ nhìn chằm chằm Ogi trong bóng tối. Còn Ogi không ngừng lặp lại trong đầu cái câu mẹ vợ từng lẩm bẩm không lâu trước đây: Tasuketekudasai Tasuketekudasai Tasuketekudasai .

“Người ngoài nhìn vào sẽ hiểu nhầm mất. Là mẹ vợ trở nên kỳ lạ, hay mẹ vợ đối xử với tôi kỳ lạ, làm sao người ta có thể phân biệt được chứ? Nếu là mẹ vợ kỳ lạ, thì cơ thể bà kỳ lạ hay tâm lý bà kỳ lạ? Thực sự là không thể nào hiểu nổi. Đến giờ mà con vẫn chưa biết điều mẹ mong muốn là gì sao? Mẹ muốn con hồi phục. Mẹ đâu còn mơ ước nào hơn nữa. Chắc hẳn con gái mẹ cũng muốn vậy. Mẹ sẽ làm những gì con gái mẹ chưa làm được, những gì nó định làm và những gì nó muốn làm. Tất cả! Con cũng biết là mẹ chỉ có một đứa con gái duy nhất mà.”

Sau một hồi nói năng lộn xộn, bà lại òa lên khóc như một đứa trẻ. Lâu lắm rồi Ogi mới nhìn thấy nước mắt của mẹ vợ. Anh hơi áy náy. Có phải anh đã hiểu nhầm ý định của một bà lão đã mất đi cô con gái cưng? Cũng nhiều lúc, anh thấy mẹ vợ giống một bà lão bị suy nhược, yếu ớt tới mức sự nghi ngờ và lòng thù địch của anh trở thành một chuyện không phải đạo. Bây giờ chính là một trong những lúc như vậy.

Nhưng phần lớn thời gian, bà không như thế. Bà cư xử như thế việc Ogi cảm thấy sợ hãi và bất an là điều hiển nhiên. Dường như bà không hề mong muốn anh hồi phục. Bác sĩ vật lý trị liệu khuyên anh nên dùng xe lăn. Nếu muốn tăng sức mạnh tay trái và phục hồi chức năng tay phải, Ogi cần liên tục luyện tập. Mẹ vợ phản đối việc sử dụng xe lăn. Bà bảo rằng trong nhà có quá nhiều vật cản và bà cũng không đủ sức để bế anh lên xe hay mang anh ra ngoài. Bác sĩ vật lý trị liệu bị những lời lẽ ấy thuyết phục và Ogi vẫn không thể thoát khỏi chiếc giường của mình.

Mẹ vợ cũng không làm theo các phương pháp xoa bóp mà bác sĩ hướng dẫn. Có những phương pháp giúp ngăn ngừa vết loét và làm dãn cơ, nhưng bà viện cớ tay mình yếu, không đủ sức để xoa bóp đúng cách. Bác sĩ vật lý trị liệu đồng ý với bà, nói đó là nhiệm vụ của những hộ lý đã được đào tạo. Nhưng không có hộ lý mới và có lẽ mãi mãi sẽ chẳng có người hộ lý nào đến nữa cả.

Mẹ vợ thường xuyên quên giờ cho Ogi ăn và hầu như cũng chẳng cho anh uống thuốc. Buổi sáng bà cho anh ăn một lần, thậm chí còn có những ngày bà chỉ ghé thăm anh vào lúc trời đã khuya muộn. Những lúc ấy, bà sẽ lầm bẩm rằng cả ngày anh nằm một chỗ thì chắc cũng chẳng biết đói là gì. Rõ ràng bà cố tình nói vậy để anh nghe thấy.

Nín khóc rồi mẹ vợ lại chằm chằm nhìn anh với vẻ dữ tợn. Ogi hối hận vì lúc trước đã cảm thấy áy náy.

“Tôi chỉ có một đứa con gái, còn cậu thì chỉ có tôi. Hãy nhớ lấy điều đó!”

Mẹ vợ hét lên rồi bỏ ra ngoài.

Ogi trân trân nhìn lên trần nhà bị bóng tối xâm chiếm, băn khoăn không biết liệu J có quay trở lại. J đã hứa và cô ấy là người biết giữ lời. Hơn nữa, trong vài ngày tới, anh sẽ đến bệnh viện để phẫu thuật. Nếu vào viện, anh có thể nhờ y tá gọi điện cho J. Nếu là J, cô ấy vẫn sẽ giúp anh. Anh có thể xin tư vấn của luật sư và tìm một người đại diện theo pháp luật mới.

Nhưng chuyện không xảy ra theo ý muốn của anh. J không đến. Cả ngày Ogi chỉ nhìn chằm chằm ra cửa sổ, tìm kiếm dấu vết của con người quanh cánh cổng sắt. Suốt mấy ngày qua, người duy nhất ra vào cánh cổng ấy là mẹ vợ, khi bà đi siêu thị.

Cũng có thể là J đã không hiểu những gì Ogi nói. Cũng có thể là cô ấy đang nghĩ xem nên quay lại vào lúc nào và với ai. Nghĩ vậy, anh cảm thấy yên tâm hơn. Anh khó có thể chịu đựng được nếu nghĩ rằng J sẽ không đến nữa.

Đã đến ngày nhập viện, nhưng xe ô tô của bệnh viện không đến. Cả ngày hôm ấy anh vui mừng mỗi khi nghe thấy tiếng xe chạy qua để rồi lại tràn trề thất vọng khi những chiếc xe cứ thế phóng vụt đi, không dùng lại. Quá nửa đêm rồi mà vẫn không có ai đến. Đôi khi những chiếc ô tô chạy qua rọi đèn qua tán lá cây sin sít, nhưng đó không phải là ánh sáng của xe tới chở anh đi.

Phải đến tận chiều ngày hôm sau mẹ vợ mới xuất hiện, tay đeo găng và đổ thùng đựng nước tiểu. Ogi nói bằng khẩu hình hai chữ “bệnh viện”. Mẹ vợ nhìn Ogi một lúc. Anh lặp lại hai chữ “bệnh viện” một cách rõ ràng.

“Sợ con thất vọng nên mẹ không dám nói. Bác sĩ bị tai nạn rồi. Tai nạn giao thông con ạ. Thật không thể tin được, đến cả bác sĩ cũng gặp phải những chuyện như vậy. Nhưng thực ra, bình thường bác sĩ vẫn bị ung thư hay mắc Alzheimer mà. Dù sao đó cũng là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra. Làm nghề y đâu có nghĩa là không bị bệnh. Nhưng con có tưởng tượng được không? Nếu bác sĩ bị Alzheimer nhưng lại không biết mình bị bệnh rồi vẫn đi chữa trị cho bệnh nhân, chuyện đó sẽ kinh khủng làm sao! Mà con biết đấy, chúng ta đâu thể tùy tiện thay đổi bác sĩ điều trị chính. Người ta bảo ông ấy cũng không bị thương gì quá nghiêm trọng. Hình như không phải nằm giống như con đâu. Nhưng ông ấy vẫn cần được điều trị. Thế nên, tất nhiên là sẽ không thể phẫu thuật cho con trong thời gian này. Muốn chữa khỏi hoàn toàn có lẽ phải mất tới mười hai tuần. Thế nên làm sao mà ông ấy phẫu thuật cho con được. Làm sao ông ấy có thể cầm dao với đôi tay run rẩy chứ? Làm vậy khác gì giết người đâu. Thế nên, mẹ đã nhắn với họ là không sao, có thể hoãn cuộc phẫu thuật của con lại. Dù sao tình trạng của con cũng không phải ngàn cân treo sợi tóc. Đâu phải là cần phẫu thuật ngay thì con mới sống được. Dù không phẫu thuật bây giờ thì con vẫn sống mà. Sau mười hai tuần con cũng vẫn tiếp tục sống. Kể cả hoãn lịch con vẫn sẽ không chết, vẫn có thể sống tiếp. Chẳng phải là quá may mắn sao?”

Ogi muốn gạn hỏi, làm sao lại có chuyện trùng hợp đến thế. Nhưng không gì là không thể. Trước đây, một chuyện trùng hợp cũng đã từng xảy ra. Nhưng Ogi khó có thể chấp nhận rằng chuyện như vậy lại một lần nữa xảy tới với mình.

Chuyện đã xảy ra từ rất lâu trước đây. Trước khi phẫu thuật thụ tinh trong ống nghiệm lần thứ hai, bác sĩ điều trị chính của vợ chồng anh cũng bị tai nạn giao thông. Nghe lời khuyên của bệnh viện, vợ anh đã đổi sang một bác sĩ khác. Mặc dù tiến hành theo lịch đã định nhưng họ vẫn thất bại. Tệ hơn, vợ anh còn có một trải nghiệm không mấy dễ chịu trong quá trình phẫu thuật. Bác sĩ mới là một tay chuyên nói năng bừa bãi, khiến vợ anh cảm thấy cực kỳ bị xúc phạm. Kể từ đó, cô thôi không phẫu thuật nữa. Có thể coi như cô đã từ bỏ việc có con. Cô tuyệt vọng kể lại chuyện ấy với mẹ, cô muốn biện minh rằng chuyện vô sinh không phải do lỗi của mình.

“À, mẹ đã bảo bác sĩ vật lý trị liệu tạm thời không cần đến nữa. Cậu ta nói quá nhiều. Đã rất nhiều lần, mẹ thấy cậu ta huyên thuyên trong lúc làm việc, thế mà vẫn được nhận tiền theo giờ. Có bỏ qua thì cũng chỉ một hai lần thôi chứ. Thật là vô lý khi chúng ta trả tiền để cậu ta giết thời gian như vậy. Chẳng còn cách nào khác, mẹ phải đi tìm một người đáng tin cậy hơn thôi.”

Khi đuổi hộ lý đi, bà cũng nói sẽ tìm một người khác. Nhưng chẳng có ai đến xin việc, vì bà đâu có tuyển người.

Sau người hộ lý, giờ Ogi mất cả bác sĩ trị liệu. Từ trước đến nay, anh luôn nỗ lực cống hiến cho cuộc sống, mà chẳng hề hay biết có một ngày, cuộc sống sẽ lấy đi của anh tất cả.