Hồi mới nằm viện, Ogi không muốn người khác đến thăm. Anh chẳng muốn cho bất cứ ai trông thấy khuôn mặt xấu xí, những tiếng rên rỉ khó khăn lắm mới có thể thốt ra và cả thân hình không thể cử động, cứng đờ như gỗ đá của mình. Anh tức giận vì bản thân không được lành lặn như họ. Nhưng nếu chẳng có ai đến, anh lại càng sốt ruột hơn nữa. Vì thế, anh gặp tất cả những ai đến thăm mình. Anh đã gặp hiệu trưởng và các giáo sư bộ môn. Anh gặp bạn học cũ và những đồng nghiệp. Tất cả đều nhắc anh nhớ tới nơi mà đáng lẽ anh nên thuộc về.
Sau một thời gian, Ogi không cần phải từ chối những chuyến thăm viếng, vì chẳng ai tìm đến nữa. Mặc dù đó là lẽ tự nhiên, anh vẫn không khỏi cảm thấy buồn bã. Đôi khi, Ogi tưởng tượng về ngày họ nhận được cáo phó. Dù tiếc thương cho anh, nhưng họ sẽ lập tức lăm le nhảy ngay vào vị trí bỏ trống của Ogi. Vì họ mà anh mau chóng muốn khỏe hơn. Tuy bây giờ thân thể anh đã bất động, nhưng anh vẫn có một vị trí, còn họ thì không.
Họ đã lũ lượt kéo đến như thế nào nhỉ? Đầu tiên là M, sau đó là S, K, J bước vào. Khi nhìn thấy bốn người họ, Ogi đã rất bất ngờ. Ngay sau khi anh tỉnh dậy, từng người đã đi cùng những nhóm khác nhau đến thăm anh, nhưng chỉ một lần duy nhất. Chẳng ai quay lại thêm lần nữa và cũng chẳng ai gọi điện hỏi thăm tình trạng sức khỏe của anh. Nhưng hôm nay, tất cả cùng đến. Có phải họ đã gọi đến bệnh viện, hay đã gọi cho mẹ vợ anh? Phải chăng bà muốn làm anh bất ngờ nên đã chẳng nói gì?
Ogi vui mừng quá đỗi. Dù đã lâu không gặp, nhưng họ vẫn nhớ tới, vẫn không quên anh. Họ khiến anh tin rằng mình vẫn là một người có giá trị, dù bây giờ anh chỉ có thể nằm yên một chỗ trên giường bệnh. Nhưng mặt khác, Ogi lại thấy chán chường khi nhìn họ vẫn khỏe mạnh, vẫn bình yên vô sự, vẫn dồi dào sức sống. Anh không muốn đối mặt với họ. Anh muốn họ hãy lập tức rời khỏi đây. Anh hối tiếc vì đã cho họ thấy dáng vẻ không chút cải thiện của mình.
Lúc gặp nhau trong bệnh viện, M đã nắm lấy tay trái của Ogi rất lâu. Ban đầu, S và J còn cố gắng chịu đựng, nhưng ngay khi biết anh không thể nói được, họ lập tức sụt sùi. K nỗ lực che giấu vẻ sửng sốt và tỏ ra thản nhiên như không có chuyện gì. Anh ta tránh nhìn vào Ogi hết mức có thể.
“Con rể bác muốn nói là nó đã phải chờ quá lâu rồi, tại sao giờ này các cháu mới đến đó. Nó rất muốn gặp mọi người.”
Mẹ vợ tự biên tự diễn theo ý mình. Anh không hề nói bất kỳ một lời nào. Anh ý thức được việc làm của mình đang được hàm giả nâng đỡ, nếu tùy tiện mở miệng, anh sẽ không ngừng chảy nước miếng.
Bốn người đứng cạnh nhau bên giường Ogi. Anh ít nhiều cảm thấy căng thẳng, giống như khi bị vây quanh bởi những người mặc đồ đen đến cầu nguyện. Họ tập trung tại đây là vì anh, nhưng không hiểu sao anh cảm giác như thể mình đang bị trêu chọc.
Ogi chỉ đảo mắt nhưng mẹ vợ vẫn có thể bịa ra cả một câu chuyện cho những người đến thăm kia. Bà hỏi trường có xảy ra chuyện gì không, hỏi họ có bận rộn vì đang là giữa học kỳ không. Sau màn hỏi đáp ngắn gọn, mẹ vợ mời họ ngồi và nói: “Đừng đứng đó như thể các cháu sẽ về ngay thế, hãy ngồi xuống đây một lát.” Những lời này cũng không hoàn toàn sai, nên Ogi chớp mắt.
Quần áo của mẹ vợ hôm nay thật quá luộm thuộm. Ở nhà, bà vẫn thường xuyên mặc đồ của vợ anh, nhưng không hiểu sao bộ đồ bà đang mặc lại đặc biệt nhàu nhĩ, gần vùng ngực còn có cả vết ố. Mẹ vợ hơi tròn trĩnh so với vợ anh, nên tay áo bà mặc bị ngắn và mỗi khi cúi người vùng eo ngấn mỡ của bà lại lộ ra.
“Con rể bác hỏi các cháu tìm nhà có khó không?”
Mẹ vợ lên tiếng, M liền đáp rằng đã có lần từng đến đây.
“Phải phải, hẳn là các cháu đã đến đây rồi.”
Mẹ vợ nhìn Ogi rồi lẩm bẩm. Nghe lời ấy, anh mới nhớ ra, họ chính là những người đã tụ tập mở tiệc trong vườn nhà anh cách đây rất lâu rồi.
Mẹ vợ xin lỗi vì không chuẩn bị được món gì mời họ, bởi nhà cửa bề bộn quá. Đương nhiên, tất cả đều xua tay và nói không sao hết.
“Nếu đã từng đến đây, hẳn các cháu cũng đã tổ chức tiệc thịt nướng trong vườn rồi nhỉ?”
“Vâng, anh Ogi đã nướng rất nhiều món ngon ạ.” S lên tiếng.
“Nướng thôi thì ai chẳng làm được!” Mẹ vợ cay độc đáp lại.
“Ôi, nhưng bác thật đúng là một người tuyệt vời! Một mình bác đã phải quán xuyến tất tần tật mọi việc trong nhà!”
Như muốn thay đổi bầu không khí, M chuyển hướng cuộc tán gẫu. K và S cũng lập tức hùa theo khen ngợi mẹ vợ, nào khuôn mặt bà thật xinh đẹp, nào trông bà thật trẻ trung.
“À, hình như bác đâu phải mẹ ruột, mà là mẹ vợ anh Ogi đúng không ạ?”
Câu hỏi của J khiến mẹ vợ đưa mắt nhìn cô. M và K lại tiếp tục hùa vào: “Trời! Nếu mà là mẹ vợ thì lại càng tuyệt vời hơn nữa!” Nghe vậy, bà liền cười lớn.
“Mẹ ruột với mẹ vợ thì cũng là mẹ mà! Giờ cậu ấy cũng chỉ có mình bác là mẹ thôi, không phải vậy sao?”
Ogi lẩn tránh ánh mắt mẹ vợ. Dù đúng hay không thì bà vẫn nói tiếp:
“Bây giờ, cậu ấy và bác đều chung một hoàn cảnh. Đồng bệnh tương lân các cháu ạ. Bác góa chồng, còn cậu ấy góa vợ.”
Cả bốn người mỉm cười gượng gạo nhưng không đáp lại. Có vẻ họ băn khoăn chẳng biết mẹ vợ anh đang nói đùa hay nói thật.
“Góa chồng hay góa vợ cũng không hoàn toàn là chuyện xấu. Trải qua rồi thì mới biết cũng có nhiều mặt tốt. Các cháu có biết điều tuyệt vời nhất với người góa chồng là gì không?”
Mẹ vợ nhìn quanh một lượt rồi hỏi. Đến cả S cũng giữ yên lặng dù bình thường cậu ta vốn không hề ít nói.
“Đó là chồng sẽ không bao giờ ngoại tình được nữa. Ha ha ha! So với một người chồng ngoại tình, một người chồng chết sớm vẫn tốt hơn!”
Mẹ vợ cười lớn rồi nhìn Ogi, trông bà có vẻ hạnh phúc. Anh cau mày hết sức có thể, dù biết những người khác sẽ khó nhận ra vì da mặt anh đã biến dạng. Anh muốn để bốn người kia biết anh không đồng tình với mẹ vợ.
“Vậy, các cháu có biết góa vợ thì có gì tốt không?”
Lần này, bốn người vẫn tiếp tục giữ im lặng. Mẹ vợ bảo nếu Ogi tự trả lời thì sẽ hay hơn.
“Ấy chính là, dù có ngủ với bao nhiêu người đi chăng nữa thì cũng không bị coi là ngoại tình.”
Lại một lần nữa, mẹ vợ phá lên cười. Bà cười rũ rượi, cười đến mức nước mắt trào ra. Bốn người khách im lặng, nhìn lảng sang chỗ khác.
“Ôi, xin lỗi các cháu, bác sơ suất quá. Chẳng mang thứ gì ra mời!”
Khó khăn lắm, mẹ vợ mới ngừng cười để nói tiếp.
“Không có gì đâu ạ, bác không cần chuẩn bị gì đâu.”
“Hôm nay đáng ra chúng ta nên tổ chức một bữa thịt nướng. Nhưng các cháu cũng thấy tình trạng khu vườn rồi đấy…”
“À, hình như bác đang định trồng gì đó ạ?” S hỏi.
“Ừ, đúng vậy. Cây cối trong vườn chết hết rồi mà. Chết rồi, chết hết rồi… Con bé đã nâng niu, tốn bao công sức nuôi trồng, thế mà tất cả lại chết như vậy đấy, thật chẳng ra làm sao.”
Một lát sau, mẹ vợ lại tiếp tục:
“Bác phải cứu chúng, cứu tất cả!”
“Bác định trồng cây ạ?”
“Cây? Có lẽ vậy.”
“Thế thì chắc cái cây to lắm vì cháu thấy cái hố ngoài vườn rất lớn.”
“Giờ vẫn còn chưa xong, bác phải đào thêm nữa.”
“Vậy hẳn là cây rất to rồi.”
“Bác đào hố không phải để trồng cây, bác đang đào ao.”
“Ao ấy ạ? Ở vườn ạ?”
“Bác muốn thả con gì xuống đó. Con gì đó sống, biết thở, biết bơi lội, biết vẫy đuôi.”
“Giống như cá chép ạ? Thế thì hẳn sẽ đẹp lắm!”
“Cứ vật sống là sẽ đẹp đẽ à? Chúng chỉ là những thứ bẩn thỉu, cố gắng bám riết vào sự sống trong cái lỗ chật hẹp đó…”
Nghe bà phản ứng dữ dội như vậy, S liền im bặt. Ogi nhìn S chớp mắt, ý bảo cậu ta đừng trả lời mẹ vợ anh nữa, nhưng S nhìn lảng sang chỗ khác. S cũng chẳng hỏi thêm anh chớp mắt như vậy là có ý gì. Cậu ta coi như anh không tồn tại.
“Dù ở một nơi như vậy, chúng vẫn cố bám víu lấy sự sống.”
“Không phải ao thường được thiết kế ở bên rìa khu vườn sao ạ…?” K thay S lên tiếng hỏi.
“Đừng nói về những gì cậu không hiểu. Ao nên được đào ở nơi có nhiều nắng và thông gió. Thế nên cái ao tôi định đào chỉ có thể nằm ở vị trí ấy mà thôi.”
Trước lối đối đáp hung hăng của mẹ vợ, K cũng im bặt. Có lẽ cậu ta nghĩ rằng mình đừng nên nói gì nữa thì hơn.
“Mọi người uống nước trái cây nhé?”
“Không cần đâu ạ. Chúng cháu chỉ đến thăm anh Ogi một lát rồi về ngay đây.” M xua tay từ chối.
“Nhưng con rể bác muốn mời mọi người thứ gì đó. Con đã nói thế phải không? Nó hy vọng mọi người sẽ vui vẻ khi tới thăm nhà.”
Mẹ vợ đột ngột rời khỏi phòng. Ogi nghe thấy tiếng cốc chén khua loảng xoảng vang lên từ nhà bếp, có lẽ bà đang lấy thứ gì đó.
Bốn người khách liếc mắt nhìn nhau đầy nan giải nhưng cũng chẳng ai nói thêm bất cứ điều gì. Một lát sau, mẹ vợ bưng vào một khay lớn đựng một chai rượu vài cái ly.
“Trời ạ, quay qua quay lại trong nhà chỉ còn mỗi món này. Bác không biết là nước trái cây đã hết từ bao giờ. Nhưng thôi, sao bác có thể mời các cháu mỗi nước lọc chứ. Chúng ta mỗi người làm một ly vậy. Nào, nhận lấy đi.”
M đón lấy cái ly với vẻ khó xử, như thể bị ép buộc. Những người khác cũng bắt chước, nâng ly lên.
Đó chỉ là một thứ rượu rẻ tiền, không phải do Ogi mua mà là của học trò tặng, một cậu học trò mù tịt về rượu. Mặc dù con trai người hộ lý đã uống khá nhiều, nhưng chắc chắn vẫn còn không ít những chai rượu tốt. Có lẽ, mẹ vợ đã cố ý chọn loại chất lượng kém.
Bốn vị khách mỗi người đều đang cầm trên tay một ly lớn, sóng sánh đầy rượu. Vì mẹ vợ lại mời, nên họ chẳng còn cách nào khác ngoài cụng ly. Mỗi khi khách trưng ra vẻ mặt khó xử thì như một người phiên dịch, mẹ vợ Ogi lại nhấn mạnh rằng đó là ý muốn của anh.
“Cô thấy sao, cô gái? Nhìn cô có vẻ tửu lượng khá đấy.”
Mẹ vợ trực tiếp hướng vào J. Ly của cô vẫn chưa vơi đi chút nào.
“Cháu không uống được ạ.”
“Rượu là để uống cho vui thôi. Uống đến khi say, say rồi thì có thể dựa vào người bên cạnh, mà dựa vào rồi thì cũng có thể ôm lấy người ta…”
Đột nhiên, mẹ vợ lại phá lên cười. Mặc dù tất cả đều gượng gạo cười theo những mặt J càng lúc càng đanh lại.
“Ôi, chẳng biết là bác đang nói cái gì nữa. Khi nào già các cháu cũng sẽ thế đấy. Chẳng chịu giữ ý, cũng chẳng để ý đến lời mình nói…”
Mẹ vợ bảo mọi người hãy trò chuyện thoải mái rồi rời khỏi phòng. Dường như lúc này họ mới thấy an tâm hơm, nên vẻ mặt cũng dãn ra.
Lúc đầu, S kể cho Ogi một số chuyện ở khoa, nhưng cuộc hội thoại nhanh chóng trở thành chuyện của riêng bốn người họ. Anh nhìn những vị khách đã gạt anh sang một bên để bận bịu chuyện trò. Tất cả bọn họ, chẳng một ai quan tâm tới Ogi hết.
S đang định nói gì đó, nhưng đột ngột dừng lại, liếc về phía Ogi, chẳng thể che giấu nổi nét bối rối trên khuôn mặt. J cũng lảng tránh ánh mắt của anh, cư xử như thế nhất định sẽ không nhìn Ogi đến cùng. Anh mở tròn mắt. Anh vừa tò mò nhưng đồng thời cũng vừa không muốn biết về điều S định nói. Chắc chắn những lời ấy sẽ lại khiến anh buồn bã mà thôi.
“Các giáo sư khác rất lo lắng cho cậu.”
Dường như K chỉ thuần túy muốn thay đổi chủ đề câu chuyện, để tránh cho S phải khó xử. Ogi chậm rãi chớp mắt. K không phạm sai lầm như S. Anh ta cũng chẳng giấu giếm chuyện mình đang ở một trí có thể nói cho anh biết tình hình của khoa. Có thể coi như K đã nói hết những gì mà S chưa thốt ra.
Ngay khi hiểu được ý của K, Ogi đùng đùng nổi giận. Anh phẫn nộ với một thế giới đang bình yên chảy trôi. Trong lúc anh đang nằm đây với khuôn mặt rách nát và thân thể èo uột, thì tất cả những người khác vẫn đang sống một cuộc đời đáng ghen tị. Những chấn thương của anh chẳng gây nên bất kỳ xáo trộn nào cho thế giới. Chỉ có mình anh đang từng ngày lãng phí thời gian trên giường bệnh, lúc nào cũng buồn ngủ vì uống thuốc, nếu không ngủ thì lại nhìn vô định lên trần nhà, trong lòng luôn lo lắng về những vết loét, và thân thể anh cũng đang thực sự lở loét. Cuộc sống của họ không có tai nạn giao thông bất ngờ, nên cũng chẳng có chấn thương hay khuyết tật. Việc ấy chỉ xảy ra với mình anh. Chỉ có thế giới của anh là sụp đổ, chỉ có cuộc sống của anh là vụn vỡ.
Có lẽ vì bầu không khí gượng gạo, nên tất cả đều uống sạch ly rượu đang cầm trên tay và ngồi thẫn thờ. Ogi phải làm điều gì đó. Anh không thể chỉ biết tức giận. Cả bốn người họ sẽ sớm về mất thôi.
Ogi nói với J bằng khẩu hình: tờ.giấy . Khi anh dùng tay trái giả vờ viết gì đó, J liền lấy sổ và bút trong túi xách đưa tới, kê tay làm điểm tựa cho anh viết. K căng thẳng nhìn ngón tay anh di chuyển.
Dường như đây là cơ hội duy nhất. Không đời nào mẹ vợ cho anh quá nhiều thời gian. Anh muốn hỏi nhiều điều, muốn viết nhiều thứ, nhưng lúc này anh chỉ muốn biết một chuyện duy nhất. Không phải do tình cờ nhớ ra, mà vì anh luôn lặp lại điều ấy trong đầu.
S đọc to từng chữ cái Ogi viết, rồi quan sát anh để kiểm tra xem có đúng hay không.
“Tasuketekudasai?”
Dựa vào những gì Ogi đã viết, K đoán phần còn lại và hỏi. Ogi chớp mắt. Anh đưa ngón cái và ngón trỏ tay trái làm dấu tròn, để thể hiện đó đúng là những gì mình muốn hỏi.
“Cứu tôi? Giúp tôi?”
K hỏi lại với vẻ khó hiểu.
“Câu ấy nghĩa là hãy cứu tôi. Cậu muốn viết câu đó à?”
Mọi người đều nhìn về phía Ogi. M động viên anh hãy viết thêm bằng vẻ mặt nghiêm túc.
Ogi không thể viết, vì anh có quá nhiều điều muốn viết. Anh phải suy nghĩ xem tại sao mẹ vợ lại liên tục lâm bẩm câu nói ấy. Có phải bà muốn ám chỉ cuộc khủng hoảng anh đang đối diện? Hay bà muốn cầu xin sự giúp đỡ vì tình hình đã quá tuyệt vọng? Không, không phải thế! Có lẽ nó chỉ là câu cửa miệng mà thôi. Nhưng, tại sao lại luôn là câu nói ấy?
Mẹ vợ quay lại và cắt đứt dòng suy nghĩ của Ogi. J vội vã cất sổ và bút vào túi xách.
“Trời ạ, nhà có khách mà vẫn còn bao việc phải làm. Xin lỗi các cháu nhé. Hãy chờ bác một chút thôi.”
Hôm nay, đột nhiên bà lôi thùng đựng nước tiểu dưới gầm giường ra bằng tay trần. Nước tiểu màu vàng như thể đã bỏ thêm phẩm màu, đầy ắp tới tận miệng.
Cả bốn người đều có vẻ ngạc nhiên khi nhận ra nguồn gốc của thứ mùi khó chịu luôn phảng phất trong phòng, nhưng tất cả đều chú ý giữ sắc mặt không đổi. Ogi cau mày, nhưng anh cũng không dám chắc da mặt nát bươm có thể thể hiện đúng ý của mình. Mẹ vợ đổ nước tiểu vào bồn cầu rồi rửa thùng. Tiếng nước ầm ĩ vang vọng vào tận trong.
Sau khi đặt chiếc thùng vừa rửa xuống gầm giường, mẹ vợ cởi quần của Ogi, dù vẫn đang có nhiều người trong phòng. Anh giơ tay trái lên cố gắng ngăn cản, nhưng bị bà dùng một tay đè xuống. J lặng lẽ thở dài một tiếng rồi quay đầu. Mẹ vợ tỏ vẻ như không có chuyện gì, lấy khăn ướt và khăn khô lau vùng da quanh dương vật của Ogi, nơi gắn với ống thông tiểu.
“Người ốm ai chẳng thế này, phải không các cháu?”
J đanh mặt chằm chằm nhìn mẹ vợ Ogi. Nhưng bà vẫn tiếp tục làm mọi việc với vẻ thản nhiên.
Ogi cố gắng để không tiểu tiện khi quần đang mở. Nhưng cũng như bao lần khác, mong ước khẩn thiết của anh vẫn chẳng thành hiện thực. Anh nghe rõ tiếng nước nhỏ giọt xuống chiếc thùng rỗng.
Ogi nhắm mắt. Sau khi làm xong mọi việc mình muốn, mẹ vợ mới thả tay anh ra. Bốn người vẫn giữ im lặng. Không một ai lên tiếng.
“Chúng ta nên về thôi.”
Mãi một lúc sau, J mới lên tiếng. Như thể đã chờ đợi từ lâu, mấy người còn lại vội vã đứng dậy, hướng về phía Ogi chào tạm biệt. Họ chúc anh sớm khỏe lại và nói sẽ đến thăm anh thường xuyên.
Ogi chỉ im lặng và cũng chẳng nhìn họ. Anh thấy thật nhục nhã, vì mới đầu khi họ vừa bước vào, anh đã sung sướng đảo tròn con mắt đang mở to, phát ra những âm thanh rên rỉ để chào mừng.
Mẹ vợ đi trước tiễn khách. Đang định ra khỏi phòng, J vội vã quay lại, ghé vào tai Ogi thì thầm:
“Mẹ vợ anh mời bọn em đến, bà đã gọi điện cho em.”
Ogi dùng tay trái giữ lấy J. Giữ thật chặt. Anh chậm rãi nói: Hãy.quay.lại.gặp.tôi . Nhưng liệu cô ấy có hiểu ý anh không? J chỉ gật đầu.
Họ không thể nói thêm gì nữa, vì mẹ vợ đã quay lại ngay, có lẽ bà phát hiện ra J còn đang nấn ná trong phòng. J vội đúng cách xa khỏi giường anh, nhưng mẹ vợ vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm. Ngay khi J đi rồi, mẹ vợ lại gần nói với Ogi:
“Đã chào hỏi nhau xong chưa? Không biết bao giờ mới gặp lại mà… Mẹ sẽ tiễn cô ấy về, không cần lo đâu.”
Lúc định đóng cửa, bà còn nói thêm:
“À, mẹ đã gửi đơn xin thôi việc đến trường con rồi. Chẳng biết bao giờ con mới hồi phục, làm vậy thật không công bằng với sinh viên của con. Chúng phải được học từ những người thầy tử tế chứ.”
Nói rồi, bà đóng rầm cánh cửa sau lưng.
Ogi nhìn mọi người ra về từ ô cửa sổ. Sau khi bốn người họ đi rồi, cánh cổng sắt được đóng lại thật chặt.
Mẹ vợ không vào nhà ngay mà chậm rãi đảo mắt nhìn quanh cái hố đang đào dở, rồi ánh mắt ấy chĩa về hướng Ogi nằm. Bóng tối làm khuôn mặt bà sạm đen. Mẹ vợ đứng đó nhìn anh một lát, rồi tung tăng chạy vào nhà như một đứa trẻ, trên con đường anh và vợ đã lát gạch.
Trong nhà chỉ còn Ogi và mẹ vợ. Tương lai hẳn cũng sẽ chỉ còn hai người họ. Mẹ vợ đã biết nhiều chuyện và bà cũng chẳng che giấu những gì mình biết. Có lẽ bà biết tất cả những gì mà vợ anh từng tin tưởng.
Chỉ có điều, anh không biết, vợ mình đã tin tưởng những gì.