Khi ở ngoài vườn, mẹ vợ đội một chiếc mũ vành rộng tới mức che khuất cả khuôn mặt. Bà đeo găng tay dài màu đen, mặc quần bó ở mắt cá chân. Ogi tưởng như đang trông thấy hình ảnh vợ mình lúc xưa. Có lẽ vì bà đang mặc đồ của cô nên anh mới thấy như vậy.
Ogi chống tay trái xuống, nửa nằm nửa ngồi dựa vào thành giường và quan sát mẹ vợ. Bà đang làm gì vậy? Từ vị trí của mình Ogi không nhìn được rõ lắm, nhưng có vẻ bà đang đào đất. Có lẽ bà muốn thay con gái chăm sóc cho khu vườn. Nếu vậy, hẳn bà không hề định dành thời gian cho anh rồi.
Mẹ vợ liếc nhanh về phía phòng Ogi, rồi đanh mặt quay đi, tiếp tục vùi đầu vào công việc làm vườn. Hồi Ogi vừa tỉnh dậy trong bệnh viện, mẹ vợ là mẹ vợ của ngày đi dạm hỏi - một người cao quý, biết điều hơn lẽ thiệt. Mẹ vợ gần đây là mẹ vợ của căn hộ chung cư ở Mapo, người vì bực mình với đám trẻ con chơi đùa bên ngoài mà đột ngột hét lên cáu kỉnh.
Một lúc lâu sau, mẹ vợ đứng dậy. Có lẽ bị đau mỏi, bà vỗ nhè nhẹ vào hông, rồi vươn chân tay hết cỡ, như thể đang khoe rằng thân thể mình vẫn lành lặn. Bà đặt cuốc xuống, đi vào nhà, lúi húi làm gì đó trong bếp. Mãi cuối cùng bà mới chịu bước vào phòng Ogi.
Mẹ vợ đi găng tay vệ sinh và đổ thùng đựng nước tiểu giúp anh. Trước đây người hộ lý làm việc ấy bằng tay trần, nhưng hình như mẹ vợ cho rằng Ogi mắc bệnh truyền nhiễm, không thể tùy tiện động vào đồ của anh. Sau khi dọn sạch thùng đựng nước tiểu, mẹ vợ phanh quần anh ra theo cách người hộ lý vẫn làm.
Ogi vẫy tay trái, tỏ ý không muốn. Nhưng tay anh không thể chạm tới mẹ vợ mà chỉ huơ huơ lên trong không khí. Bà chẳng hề quan tâm. Ogi muốn khép chân lại và cho đầu gối lên. Dĩ nhiên là anh không thể. Không còn cách nào khác, anh ra sức rên rỉ. Anh muốn bà biết việc này làm anh cực kỳ khó chịu.
Sau khi lau người và cho Ogi ăn qua ống, mẹ vợ không ngừng lẩm bẩm điều gì đó. Anh cố gắng lắng tai nghe vì tưởng bà nói với mình nhưng không tài nào nghe ra. Bà vẫn tiếp tục lẩm bẩm. Cũng có thể là bà đang chửi. Mặt bà đanh lại như thể đang tức giận. Ogi chỉ mong bà mau chóng nổi giận rồi từ bỏ việc chăm sóc anh. Lúc này, dẫu khuôn mặt đang đanh lại, dẫu nụ cười trìu mến trong lần đầu gặp mặt đã biến mất, nhưng bà vẫn không hề lớn tiếng giận dữ.
Khi Ogi chậm rãi nuốt thức ăn, mẹ vợ thẫn thờ nhìn vào khoảng không, miệng lẩm bẩm rất nhanh một câu gì đó. Anh vẫn không thể nghe hiểu. Nhưng khi Ogi ăn xong, mẹ vợ đứng lên và khẽ buông một tiếng thở dài, lúc ấy anh mới nghe được bà lẩm bẩm điều gì:
“Tasuketekudasai.”
Ogi cố gắng học thuộc những từ ấy. Anh lặp đi lặp lại nó trong đầu để không quên. Tasuketekudasai Tasuketekudasai Tasuketekudasai Tasuketekudasai Tasuketekudasai Tasuketekudasai .
Buổi chiều, xe cứu thương đến. Nhờ sự giúp đỡ của phụ tá, giường của Ogi được chuyển lên xe. Mẹ vợ cũng đi cùng. Bà ngồi bên cạnh những người phụ tá trên băng ghế chật hẹp, thỉnh thoảng lại giúp anh gạt đi những sợi tóc dính trên trán vì mồ hôi.
Ogi yên lòng vì được quay trở lại bệnh viện. Lúc này, có lẽ đó là chốn an toàn dành cho anh. Anh chào hỏi những người y tá đã từng chăm sóc mình. Họ khen anh trông khá hơn và còn hỏi về nhà có thích không. Mẹ vợ mỉm cười, lần lượt nhìn y tá và Ogi. Anh chậm rãi chớp mắt.
Cuộc kiểm tra dài dặc và nhàm chán vẫn tiếp tục. Ogi sớm cảm thấy mệt mỏi. Suốt khoảng thời gian đó, mẹ vợ luôn ở bên, vẻ mặt chán nản và mệt mỏi không kém gì Ogi. Trên đường đến phòng kiểm tra, bà đi bên cạnh anh. Trong lúc chờ đợi, bà ngồi trên ghế, nhắm mắt lại như thể buồn ngủ. Khi kiểm tra xong, bà lại lê giày đi cùng anh sang phòng tiếp theo.
Khi nhìn mẹ vợ thõng vai đi theo mình,Ogi chợt nhận ra bà đã già đi rất nhiều. Khi anh còn ở trong viện điều trị nội trú, mẹ vợ duyên dáng và thanh nhã chứ không hề có nét hung tợn và dữ dằn như lúc ở nhà. Bây giờ, bà chỉ giống như một bà lão đã chán nản với mọi sự trên đời.
Ba năm trước, khi chồng mất vì chứng rối loạn nhịp tim, bà vẫn giữ được nét tươi trẻ. Nhưng kể từ ngày mất đi cô con gái, dường như bà không còn quá tha thiết với cuộc sống này. Trước đây, nếu nhìn qua người ta sẽ đoán bà chỉ khoảng năm mươi tuổi, nhưng nhan sắc ngày ấy giờ đã tàn phai. Những chấm đồi mồi bắt đầu xuất hiện, mái tóc bà ngày càng bạc đi mà không được nhuộm lại, trông như sắc tro tàn. Ngày trước, bà chỉ mặc những bộ đồ đen trắng lịch sự, nhưng bây giờ quần áo của bà sáng màu và rộng lòng thùng.
Ogi nhớ lại lúc mẹ vợ thực sự vui mừng vì anh được bổ nhiệm làm giáo sư. Ngoài vợ, bà là người thứ hai mừng thay cho anh. Anh gần như không nhận được lời chúc nào từ đồng nghiệp. Nhìn vẻ rạng rỡ trên khuôn mặt mẹ vợ, anh thực sự có cảm giác bà là gia đình của mình. Sau khi thành người một nhà, bà tuyệt đối không bao giờ nhắc tới những từ như “trẻ mồ côi” hay “mặc cảm tự ti”. Ngược lại, bà còn nói việc anh không còn người thân lại là “chuyện tốt” cho con gái mình. Khi vợ anh bị trầm cảm vì mãi không thể mang thai, mẹ vợ cũng là người đã an ủi anh, chứ không phải vợ.
Mẹ vợ là người thân duy nhất còn lại của Ogi. Đến lúc này, có lẽ bà cũng nghĩ như vậy. Cả hai là người thân duy nhất còn lại của nhau. Tất nhiên, nếu vợ anh còn sống, đến một lúc nào đó, họ sẽ không còn là người trong cùng một nhà nữa. Chuyện đó suýt chút nữa đã xảy ra. Nhưng bây giờ thì không! Cả Ogi và mẹ vợ đều đã bỏ lỡ cơ hội ấy. Giờ vĩnh viễn họ sẽ phải là một gia đình.
Mẹ vợ và Ogi đang tìm hiểu tính cách của nhau, những mặt mà chỉ thành viên trong gia đình mới có thể biết. Mẹ vợ làm ầm lên trước mặt anh và đuổi người hộ lý đi. Bà đưa về một nhóm tôn giáo không đáng tin cậy, cúi rạp người và dâng biếu tiền cho họ. Bà còn thường lẩm bẩm bằng tiếng Nhật nữa. Ogi cũng vậy, anh phó thác cơ thể cho mẹ vợ. Bà lau háng cho Ogi và bôi phấn rôm lên để da anh không bị lở loét. Bà dọn dẹp sạch sẽ thùng đựng nước tiểu và phân của anh. Khi vợ anh - cầu nối giữa hai người - qua đời, cả hai mới trở thành một gia đình đúng nghĩa.
Bác sĩ chỉ vào phim chụp cắt lớp trên máy tính và nói rằng Ogi đang phục hồi tốt. Nếu anh tập trung vào luyện tập phục hồi chức năng, anh có thể đi lại được bằng xe lăn. Ogi không thấy vui vẻ gì, bởi điều ấy cũng có nghĩa là dù tình trạng có tiến triển tốt thế nào thì anh vẫn phải phụ thuộc vào xe lăn.
Mẹ vợ thận trọng hỏi bác sĩ về khả năng hồi phục của anh. Bác sĩ đáp lại với giọng điềm đạm, tình trạng phần thân dưới không được khả quan lắm, nhưng cơ và dây thần kinh ở thân trên rõ ràng là đang có dấu hiệu tốt lên. Ông còn đùa rằng, Ogi sẽ sớm gãi được chân bằng tay phải.
“Anh ấy khá được lên nhiều thế này tất cả đều là nhờ bà đấy. Phải thế không, anh Ogi?”
Nghe bác sĩ nói, anh lơ đãng nhìn lên trần nhà. Mẹ vợ anh cũng nhìn bác sĩ với vẻ mặt trống rỗng. Bà không nhìn Ogi. Anh quan sát rất kỹ mẹ vợ và nhận ra lúc bác sĩ nói rằng anh đang hồi phục tốt, bà có vẻ kinh hoàng. Chưa bao giờ anh nhìn thấy vẻ mặt ấy, vẻ mặt vừa bất an vừa lo sợ. Dường như bà đang muốn hỏi lại, có phải bà đã giúp Ogi khỏe hơn? Có phải bà đã giúp con rể sống trong khi con gái bà đã mất? Có phải sau này, bà vẫn sẽ tiếp tục giúp cậu ta khá hơn? Có thực bà là người đã làm tất cả những chuyện đó? Có lẽ trong tương lai, anh sẽ phải chứng kiến vẻ mặt này nhiều hơn: vẻ mặt sợ hãi nếu anh khỏe lên, vẻ mặt mong muốn anh đừng bao giờ hồi phục.
Ogi dùng khẩu hình, yêu cầu y tá đưa cho mình giấy. Nhưng y tá không hiểu. Phải đến khi anh dùng tay trái giả vờ như đang viết gì đó thì họ mới đưa cho anh giấy và bút.
Tất cả không thúc giục mà kiên nhẫn chờ đợi xem Ogi viết gì. Với bàn tay trái run rẩy dữ dội, anh nhọc nhằn viết ra vài chữ.
“Ý anh là anh muốn được phẫu thuật sớm hơn sao?”
Ogi chớp mắt.
“Ồ, tốt lắm, anh Ogi. Anh cứ viết tiếp đi. Làm vậy, tay trái của anh sẽ khỏe và có lực hơn.”
Bác sĩ khích lệ Ogi.
“Sau lần phẫu thuật này, chắc chắn anh sẽ thấy khá hơn. Rồi anh cũng sẽ bắt đầu nói được trở lại.”
Đó là những gì Ogi mong đợi. Anh muốn nói lại được. Anh không muốn chỉ chớp mắt, mà muốn được giao tiếp đúng cách. Hơn cả việc đi lại, anh khao khát có thể nói được.
“Nhưng việc đó cũng cần luyện tập. Anh sẽ phải học lại từ đầu như những đứa trẻ vừa mới được sinh ra vậy. Anh cũng biết là các bé cần thời gian và không nói được ngay mà. Nhưng rồi một ngày nào đó, các bé sẽ nói được. Anh cũng như vậy. Anh hãy tiếp tục luyện tập viết bằng tay trái nhé. Tay phải của anh cũng sẽ tốt lên, nhưng anh phải liên tục tập luyện phần đã hồi phục để có thể thích ứng với nó. Anh hiểu chứ?”
Bác sĩ khuyên mẹ vợ hãy đưa giấy bút cho Ogi mỗi khi hai người giao tiếp. Mẹ vợ chậm rãi gật đầu với nét mặt sa sầm.
“Giờ tôi sẽ kiểm tra lịch xem có thể phẫu thuật được lúc nào.”
Bác sĩ và y tá thảo luận với nhau mất một thời gian.
Nếu có thể nói, việc đầu tiên Ogi làm sẽ là tìm một người hộ lý, để mẹ vợ không thể chăm sóc cho anh nữa. Anh cũng sẽ hỏi luật sư làm thế nào để lựa chọn một người đại diện theo pháp luật mới.
Bác sĩ đã có khá nhiều ca phẫu thuật trong lịch trình. Nếu muốn giúp Ogi, bác sĩ sẽ phải đổi lịch đã lên sẵn của một bệnh nhân khác. Dù hơi khó, nhưng anh có thể được phẫu thuật sớm hơn một ngày.
“Anh có muốn được phẫu thuật sớm hơn, dù chỉ một ngày không?”
Khi nghe y tá hỏi, mẹ vợ nhìn anh rồi hỏi “Con muốn thế nào?” vẻ già nua mệt mỏi. Vẻ mặt hãi hùng khi trước, vẻ mặt Ogi sẽ không bao giờ quên, đã hoàn toàn biến mất.
Mẹ vợ có vẻ héo hắt, nhọc nhằn và kiệt quệ. Nếu con gái không đột ngột qua đời, bà đã có thể tận hưởng tuổi già an nhàn vui vẻ. Phải, nếu cứ chăm sóc cho Ogi, hẳn bà sẽ sớm đổ bệnh, giống như lời bà đã nói.
Nỗi sợ hãi xâm chiếm lấy Ogi. Nhìn nét mặt mệt mỏi của mẹ vợ, anh không thể không thừa nhận hoàn cảnh éo le của bản thân. Nếu có thể hồi phục đến mức tự lo được cho chính mình, anh sẵn sàng giúp đỡ mẹ vợ đang ngày một già đi của mình.